Chương 5
Phiên xử buổi chiều bắt đầu với phần thẩm vấn nhân chứng.
Ông Vương Đình Phúc, dù tuổi đã cao, bước vào phòng xử án với dáng đi vững vàng, ánh mắt kiên định.
“Ông Vương Đình Phúc, xin ông trình bày những gì ông biết về hoạt động tài chính của tập đoàn Tống trong thời gian ông làm việc tại đó.” Thẩm phán Ngô Bích Thủy yêu cầu.
“Thưa quý tòa, tôi làm kế toán trưởng chi nhánh của tập đoàn Tống trong mười hai năm.” Giọng ông Phúc chậm rãi nhưng rõ ràng. “Năm 2017, tôi phát hiện một loạt giao dịch chuyển nhượng bất động sản có dấu hiệu bất thường, giá trị ghi trên hợp đồng thấp hơn nhiều so với giá thị trường, bên nhận chuyển nhượng đều là các công ty có liên hệ trực tiếp đến gia đình bà Tống Vân Khanh.”
“Ông đã làm gì khi phát hiện điều này?”
“Tôi báo cáo trực tiếp với bà Vân Khanh, khi đó là Phó chủ tịch phụ trách tài chính của tập đoàn. Bà ấy nói sẽ ‘xem xét lại’. Một tuần sau, tôi nhận quyết định sa thải với lý do ‘vi phạm quy trình nội bộ’, dù suốt mười hai năm làm việc tôi chưa từng bị kỷ luật một lần nào.”
Luật sư Lý Quốc Bình đứng dậy phản bác.
“Đây chỉ là lời khai một chiều của một nhân viên bị sa thải, hoàn toàn có thể xuất phát từ động cơ bất mãn cá nhân.”
Thẩm phán quay sang tôi. “Luật sư Trần Hy, bà có bằng chứng nào củng cố cho lời khai của nhân chứng không?”
“Có, thưa Hội đồng xét xử.” Tôi trình lên bộ tài liệu ông Phúc đã lưu giữ suốt tám năm. “Đây là bản sao các hợp đồng chuyển nhượng gốc ông Phúc giữ lại trước khi bị sa thải, cùng với email nội bộ giữa ông và bộ phận tài chính, thể hiện rõ ông đã báo cáo bất thường bằng văn bản, có dấu công văn đến của tập đoàn xác nhận đã nhận được báo cáo này vào ngày 3 tháng 8 năm 2017.”
Tôi đưa các tài liệu cho thư ký tòa, đồng thời trình chiếu lên màn hình để đối chiếu với các hợp đồng đã được giám định trước đó.
“Như quý tòa có thể thấy, nội dung các hợp đồng ông Phúc lưu giữ từ năm 2017 hoàn toàn trùng khớp với các hợp đồng vừa được Viện Khoa học Hình sự giám định là giả mạo chữ ký. Điều này chứng minh hành vi chiếm đoạt tài sản của bị đơn không phải là sự việc đơn lẻ, mà là một hệ thống được duy trì có tổ chức trong ít nhất tám năm qua.”
Cả phòng xử án xôn xao. Bà Vân Khanh ngồi bất động, mặt trắng bệch, tay siết chặt lấy mép bàn.
Luật sư Lý Quốc Bình cố gắng vớt vát.
“Thưa quý tòa, ngay cả khi những tài liệu này có thật, cũng không thể chứng minh thân chủ tôi trực tiếp chỉ đạo hay hưởng lợi từ các giao dịch này.”
Đến lúc này, tôi mới đưa ra quân bài cuối cùng chuẩn bị cho buổi hôm nay.
“Thưa Hội đồng xét xử, tôi xin trình thêm một bằng chứng mới, được cung cấp gần đây bởi một người có liên quan trực tiếp đến vụ việc.”
Tôi mở USB Minh Khải đưa cho tôi, trích xuất những email nội bộ giữa bà Vân Khanh và luật sư riêng của gia đình, được lưu trữ hợp pháp trên hệ thống email công ty, chứng minh bà trực tiếp chỉ đạo việc lập các hợp đồng chuyển nhượng khống và phân chia số tiền chênh lệch.
“Đây là email ngày 20 tháng 2 năm 2021, bà Tống Vân Khanh viết cho luật sư riêng của gia đình, nguyên văn: ‘Cứ làm theo cách cũ, chuyển qua công ty của Linh, sau đó rút ra tài khoản cá nhân, đừng để lộ ra đại hội cổ đông.’ Thưa quý tòa, đây không còn là nghi vấn nữa, mà là bằng chứng trực tiếp về hành vi chỉ đạo chiếm đoạt tài sản.”
Bà Vân Khanh đứng bật dậy khỏi ghế, giọng lạc đi.
“Không thể nào! Ai đưa cho cô những thứ này? Thằng Khải phải không?”
Cả phòng xử án lặng đi trong giây lát. Thẩm phán gõ búa, yêu cầu bị đơn giữ trật tự.
Tôi không trả lời câu hỏi của bà, chỉ quay sang thẩm phán.
“Thưa Hội đồng xét xử, nguồn gốc bằng chứng đã được xác minh hợp pháp thông qua văn phòng luật sư của tôi và đã chuyển giao bản gốc cho Viện Kiểm sát để phục vụ điều tra hình sự song song. Tôi đề nghị Hội đồng xét xử xem xét đầy đủ các chứng cứ đã trình bày để đưa ra phán quyết công bằng cho ba mươi lăm hộ cổ đông bị thiệt hại.”
Thẩm phán Ngô Bích Thủy tuyên bố kết thúc phiên xét xử ngày hôm đó, hẹn tuyên án sau khi hoàn tất phần thẩm vấn còn lại, dự kiến trong vòng hai tuần tới.
Khi rời phòng xử án, tôi thấy bà Vân Khanh được người nhà dìu ra, dáng đi không còn thẳng thớm như lúc vào. Ánh mắt bà nhìn tôi khi đi ngang qua, không còn vẻ khinh miệt như bảy năm trước, mà là một nỗi hoảng loạn thực sự.
Tôi đứng nhìn theo, không thấy vui, cũng không thấy hả hê. Chỉ có một cảm giác nhẹ nhõm mơ hồ, như thể một tảng đá đè nặng trên ngực suốt bảy năm vừa được nhấc ra một phần.
Nhưng tôi biết, phần khó khăn nhất, đối mặt trực tiếp với Tuyết Linh và làm rõ tội danh vu khống bịa đặt chuyện chiếc trâm, vẫn còn ở phía trước.
Ba ngày sau phiên xử, tôi nhận được cuộc gọi bất ngờ từ một người tôi chưa từng nghĩ sẽ chủ động liên lạc, ông Tống Bách Xuyên, chủ tịch tập đoàn Tống, cha chồng cũ của tôi.
“Trần Hy, ta muốn gặp con, à không, gặp cô, ở văn phòng của ta. Chỉ hai người thôi.”
Tôi cân nhắc một lúc, rồi quyết định đi, nhưng báo trước cho anh Phong biết địa điểm và thời gian, phòng trường hợp có bất trắc.
Văn phòng của ông Bách Xuyên nằm trên tầng cao nhất tòa nhà tập đoàn Tống, nhìn xuống toàn cảnh thành phố. Ông ngồi sau bàn làm việc gỗ gụ, dáng vẻ già nua hơn nhiều so với bảy năm trước, tóc bạc gần hết.
“Ngồi đi.” Ông chỉ tay vào ghế đối diện, giọng mệt mỏi.
Tôi ngồi xuống, không nói gì, chờ ông lên tiếng trước.
“Cô hẳn đang nghĩ, ta gọi cô đến để năn nỉ, hoặc đe dọa, giống vợ ta đã làm.” Ông Bách Xuyên nhìn tôi, ánh mắt phức tạp. “Nhưng không. Ta gọi cô đến để nói với cô một sự thật ta giấu kín tám năm nay.”
Tôi im lặng, chờ đợi.
“Ta biết chuyện chiếc trâm ngay từ đầu.” Ông nói, giọng trầm xuống. “Đêm đó, ta xem lại camera trước khi Vân Khanh cho người xóa dữ liệu. Ta thấy rõ Tuyết Linh vào phòng cô lúc chiều.”
Tôi siết chặt tay trên đùi, cố giữ bình tĩnh.
“Vậy tại sao ông cũng chọn im lặng?”
“Vì lúc đó, tập đoàn đang trong giai đoạn đàm phán hợp đồng liên doanh quan trọng nhất trong lịch sử công ty, với đối tác chính là gia đình vợ mới của Minh Khải.” Ông Bách Xuyên nhìn ra cửa sổ, tránh ánh mắt tôi. “Ta đã tự nhủ, một khi hợp đồng hoàn tất, ta sẽ tìm cách bù đắp cho cô, âm thầm, không ồn ào. Nhưng thời gian trôi qua, ta bận rộn, rồi ta chọn cách lảng tránh, coi như quên đi.”
“Ông chọn lảng tránh,” tôi lặp lại, giọng lạnh. “Trong khi tôi phải sống với cái danh kẻ trộm suốt bảy năm.”
Ông Bách Xuyên cúi đầu, không đáp được.
“Ta biết ta nợ cô một lời xin lỗi, mà lời xin lỗi đó đến quá muộn, không còn ý nghĩa gì nữa.” Ông mở ngăn kéo bàn, lấy ra một chiếc hộp gỗ nhỏ, đặt trước mặt tôi. “Đây là chiếc trâm phượng hoàng kim của cô. Ta đã âm thầm lấy lại từ phòng Tuyết Linh từ ba năm trước, giữ nó, chờ ngày trả lại cho cô, dù ta không đủ can đảm để chủ động tìm cô.”
Tôi mở hộp, nhìn thấy chiếc trâm quen thuộc, kỷ vật duy nhất của bà ngoại, nằm im lìm sau tám năm lưu lạc.
Tay tôi hơi run khi chạm vào nó, nhưng tôi không để nước mắt rơi.
“Cảm ơn ông đã giữ nó cẩn thận.” Tôi khép hộp lại, cất vào túi xách. “Nhưng điều đó không thay đổi được việc ông đã biết sự thật suốt tám năm mà không hề lên tiếng, để tôi phải một mình chịu đựng.”
“Ta biết.” Ông Bách Xuyên gật đầu, giọng nghẹn lại. “Ta không xin cô tha thứ. Ta chỉ muốn nói với cô sự thật, và muốn hỏi cô một việc.”
“Ông cứ nói.”
“Vụ kiện này, nếu tiếp tục đến cùng, sẽ khiến tập đoàn Tống sụp đổ hoàn toàn, hàng nghìn nhân viên sẽ mất việc, không chỉ riêng gia đình ta gánh chịu hậu quả.” Ông nhìn tôi, ánh mắt cầu khẩn. “Ta không xin cô rút đơn kiện với Vân Khanh và Tuyết Linh, vì họ đáng phải trả giá cho những gì đã gây ra. Nhưng ta xin cô, hãy để ta đứng ra chịu trách nhiệm thay cho phần thiệt hại của các cổ đông nhỏ, bồi thường đầy đủ, tái cơ cấu lại tập đoàn dưới sự giám sát độc lập, để giữ lại công ăn việc làm cho những nhân viên vô tội.”
Tôi ngồi im, suy nghĩ về đề nghị của ông.
“Ông Tống,” tôi nói sau một lúc, “tôi không theo đuổi vụ kiện này để phá sản tập đoàn hay đẩy hàng nghìn người vào cảnh thất nghiệp. Mục đích của tôi từ đầu là đòi lại công bằng cho những người bị hại, bao gồm cả bản thân tôi. Nếu ông sẵn sàng đứng ra chịu trách nhiệm, bồi thường đầy đủ cho ba mươi lăm hộ cổ đông dưới sự giám sát của tòa án và Viện Kiểm sát, tôi sẽ trình bày đề nghị này lên hội đồng xét xử để xem xét.”
“Nhưng,” tôi nói thêm, giọng cứng rắn, “điều đó không có nghĩa là bà Vân Khanh và Tuyết Linh sẽ tránh được trách nhiệm hình sự về hành vi giả mạo, chiếm đoạt tài sản và vu khống tôi tội trộm cắp. Đó là hai việc hoàn toàn tách biệt.”
Ông Bách Xuyên gật đầu, cúi đầu thật thấp, lần đầu tiên tôi thấy người đàn ông quyền lực này tỏ ra nhún nhường đến vậy.
“Ta hiểu. Cảm ơn cô đã lắng nghe.”
Tôi đứng dậy, chuẩn bị ra về, nhưng dừng lại ở cửa, quay đầu lại nhìn ông.
“Ông Tống, tôi muốn ông biết một điều. Tôi không làm việc này vì hận thù. Nếu vì hận thù, tôi đã không đề nghị phương án giữ lại công ăn việc làm cho nhân viên vô tội. Tôi làm việc này vì tôi tin, một khi người ta gây ra tổn thương cho người khác, họ phải học cách chịu trách nhiệm, dù muộn màng đến đâu.”
Tôi rời khỏi văn phòng, tay siết chặt chiếc hộp gỗ nhỏ đựng chiếc trâm phượng hoàng kim trong túi xách.
Bước ra khỏi tòa nhà tập đoàn Tống, tôi ngước nhìn lên bầu trời chiều nhạt nắng, cảm nhận một điều gì đó trong lòng đã bắt đầu lành lại, dù vết sẹo vẫn còn đó, vĩnh viễn không xóa hết được.
