Chương 4
Sáng mồng bốn Tết, tôi thức dậy vì điện thoại rung liên tục.
Cô Lâm, trợ lý của tôi, gọi ngay khi tôi vừa mở mắt, giọng hoảng hốt.
“Chị Hy, chị lên mạng xem ngay đi. Có bài viết lan truyền khắp nơi, tố chị ngoại tình khi còn là con dâu nhà họ Tống, nói chị dàn dựng cả câu chuyện vu oan để moi tiền bồi thường từ gia đình chồng cũ.”
Tôi mở điện thoại, thấy bài viết được đăng từ một tài khoản ẩn danh, kèm theo ảnh chụp màn hình tin nhắn đã bị cắt ghép, cùng lời kể có vẻ rất chi tiết về việc tôi từng “cặp bồ” với một đồng nghiệp cũ trong thời gian còn ở nhà họ Tống.
Bài viết được chia sẻ với tốc độ chóng mặt, kèm theo hàng loạt bình luận công kích, có cả những tài khoản tự nhận là “người quen cũ của gia đình họ Tống” đứng ra làm chứng cho câu chuyện bịa đặt đó.
Tôi ngồi lặng trước màn hình vài phút, không phải vì sợ hãi, mà vì tôi nhận ra đây chính xác là kịch bản bà Vân Khanh từng dùng với những nạn nhân trước đây, chỉ khác là lần này nhắm vào chính tôi.
Tôi gọi cho luật sư Hà.
“Anh Hà, họ tung tin đồn bôi nhọ danh dự tôi trên mạng.”
“Tôi thấy rồi.” Giọng ông vẫn điềm tĩnh như mọi khi. “Cô bình tĩnh. Đây là chiến thuật quen thuộc của những kẻ đuối lý, đánh vào cảm xúc dư luận để làm loãng vụ án chính. Chúng ta có hai việc cần làm ngay. Một, gửi đơn yêu cầu cơ quan chức năng xác minh nguồn gốc bài viết và xử lý theo luật an ninh mạng. Hai, chuẩn bị một tuyên bố chính thức, ngắn gọn, không cảm tính, chỉ nêu sự thật và dẫn chứng.”
“Tôi sẽ soạn ngay.”
“Không.” Ông Hà ngắt lời. “Cô không soạn. Để tôi và đội truyền thông của văn phòng lo phần đó. Cô giữ sức, tập trung vào phiên tòa mồng sáu. Đừng để họ kéo cô vào một cuộc chiến truyền thông, đó là sân chơi của họ, không phải của cô.”
Tôi nghe theo lời ông, gác lại chuyện mạng xã hội, tiếp tục rà soát hồ sơ chuẩn bị cho phiên tòa.
Nhưng đến chiều, một việc khác xảy ra khiến tôi không thể bình tĩnh nổi.
Ông Vương Đình Phúc, nhân chứng chính của tôi, gọi điện, giọng run rẩy.
“Cô Hy, sáng nay có người đến nhà tôi, đưa một phong bì rất dày, nói nếu tôi rút lại lời khai, không ra tòa làm chứng, họ sẽ trả tôi năm trăm triệu, còn nếu tôi vẫn tiếp tục, họ sẽ khiến tôi hối hận.”
Tôi siết chặt điện thoại.
“Ông có nhận tiền không?”
“Không.” Giọng ông Phúc cứng cỏi hẳn lên. “Tôi đợi ngày này tám năm rồi, cô Hy. Không phải để bán rẻ nó vì năm trăm triệu.”
“Cảm ơn ông.” Tôi nói, giọng nghẹn lại vì xúc động. “Tôi sẽ báo ngay cho kiểm sát viên Đỗ Thanh Phong, đề nghị biện pháp bảo vệ nhân chứng cho ông.”
Tôi gọi ngay cho anh Phong, báo cáo toàn bộ sự việc.
“Đây là hành vi cản trở tố tụng, có thể cấu thành tội riêng.” Giọng anh Phong nghiêm nghị. “Tôi sẽ cho người bảo vệ ông Phúc ngay tối nay, đồng thời trích xuất camera an ninh khu vực để xác định người đưa phong bì là ai.”
“Cảm ơn anh.”
“Chị Hy,” anh Phong ngừng lại một chút, giọng có phần dịu hơn. “Chị không cần cảm ơn tôi. Đây là công việc của tôi, và thành thật mà nói, càng làm vụ này tôi càng thấy nể chị. Không nhiều người giữ được sự tỉnh táo khi bị tấn công từ nhiều phía như vậy.”
Tôi im lặng một lúc, rồi đáp, giọng nhẹ đi đôi chút.
“Tôi không tỉnh táo đâu. Tôi chỉ không còn gì để mất từ bảy năm trước rồi.”
Tối hôm đó, đội truyền thông của văn phòng luật đăng tuyên bố chính thức, kèm theo bằng chứng bác bỏ toàn bộ tin đồn thất thiệt, đồng thời công bố đã gửi đơn tố cáo hành vi vu khống trên mạng xã hội đến cơ quan công an.
Làn sóng dư luận, vốn dễ bị dẫn dắt, bắt đầu quay chiều khi nhiều người nhận ra thời điểm bài viết bôi nhọ tôi xuất hiện trùng khớp một cách đáng ngờ với thời điểm tôi công khai vụ kiện tập đoàn Tống.
Tôi ngồi trong phòng làm việc khuya hôm đó, nhìn ra cửa sổ, thành phố đã lác đác vài ánh đèn tắt dần chuẩn bị cho một đêm yên tĩnh.
Tôi biết, đây mới chỉ là phát súng thăm dò đầu tiên của nhà họ Tống. Còn nhiều đòn khác đang chờ ở phía trước.
Nhưng tôi cũng biết, mỗi đòn tấn công bẩn thỉu họ tung ra, chỉ càng khiến bản thân họ lộ rõ hơn bộ mặt thật trước những người từng tin tưởng họ.
Mồng sáu tháng Giêng, tám giờ ba mươi sáng, Tòa án Nhân dân quận Tây chật kín người.
Ngoài ba mươi lăm hộ cổ đông nhỏ là nguyên đơn cùng tôi, còn có rất nhiều phóng viên, sau khi câu chuyện lan truyền trên mạng xã hội mấy ngày qua đã biến vụ kiện này thành tâm điểm chú ý.
Phía bị đơn, bà Tống Vân Khanh ngồi thẳng lưng, trang điểm kỹ lưỡng, bên cạnh là một luật sư nổi tiếng tên Lý Quốc Bình, người có biệt danh “lá chắn thép” trong giới luật vì chưa từng thua một vụ kiện dân sự lớn nào.
Tống Tuyết Linh không có mặt. Luật sư Lý Quốc Bình trình giấy xác nhận cô đang “điều trị tâm lý” tại một cơ sở y tế, xin hoãn phần liên quan đến cô sang buổi khác.
Chủ tọa phiên tòa, thẩm phán Ngô Bích Thủy, chấp thuận tách riêng phần liên quan đến Tuyết Linh, nhưng vẫn tiến hành xét xử phần liên quan đến bà Vân Khanh và tập đoàn Tống.
Phần trình bày mở đầu, luật sư Lý Quốc Bình đứng dậy, giọng tự tin.
“Kính thưa Hội đồng xét xử, thân chủ của tôi là nạn nhân của một chiến dịch bôi nhọ có chủ đích từ phía nguyên đơn, người từng là con dâu trong gia đình, sau khi ly hôn đã ôm hận, dựng chuyện nhằm trục lợi và hạ uy tín tập đoàn Tống…”
Tôi ngồi lắng nghe, không hề nao núng. Đây là chiến thuật quen thuộc, đánh vào động cơ cá nhân để làm mờ đi bản chất vụ việc.
Đến lượt tôi trình bày, tôi đứng dậy, không mang theo giấy ghi chú, chỉ có tập hồ sơ chứng cứ.
“Kính thưa Hội đồng xét xử, tôi không đứng đây với tư cách một người vợ cũ ôm hận. Tôi đứng đây với tư cách luật sư đại diện cho ba mươi lăm hộ gia đình đã đầu tư mồ hôi nước mắt của mình vào tập đoàn Tống, tin tưởng vào những báo cáo tài chính được ký khống, những hợp đồng chuyển nhượng giả mạo, và cuối cùng mất trắng phần lớn tài sản mà không hề hay biết.”
Tôi trình chiếu lên màn hình bản sao kê ngân hàng, đối chiếu với hai mươi mốt hợp đồng chuyển nhượng bất động sản mà kết quả giám định của Viện Khoa học Hình sự đã xác nhận là ký khống, chữ ký không trùng khớp với chủ sở hữu thực.
“Đây là hợp đồng chuyển nhượng lô đất số 47, đường Lê Lợi, được ký ngày 14 tháng 3 năm 2021, đứng tên bà Tống Vân Khanh chuyển nhượng cho một công ty con do chính con gái bà, Tống Tuyết Linh, đứng tên đại diện pháp luật, với giá trị chỉ bằng một phần năm giá trị thị trường thực tế. Số tiền chênh lệch, theo dòng tiền chúng tôi truy vết được, đã chảy vào các tài khoản cá nhân đứng tên người thân của bà Vân Khanh.”
Luật sư Lý Quốc Bình phản bác ngay.
“Đây chỉ là giao dịch nội bộ giữa công ty mẹ và công ty con, hoàn toàn hợp pháp, không có gì gọi là chiếm đoạt tài sản cổ đông.”
“Nếu là giao dịch hợp pháp,” tôi đáp, giọng không đổi, “tại sao giao dịch này không hề được thông qua tại đại hội cổ đông, không có trong bất kỳ báo cáo tài chính công khai nào của tập đoàn, và chữ ký trên hợp đồng, theo giám định của Viện Khoa học Hình sự thành phố, không trùng khớp với chữ ký thật của bà Tống Vân Khanh trên các văn bản khác cùng thời điểm?”
Tôi trình chiếu bản giám định chữ ký lên màn hình. Cả phòng xử án lặng đi.
“Nói cách khác,” tôi tiếp tục, “đây không đơn thuần là giao dịch nội bộ, mà là hành vi giả mạo chữ ký để hợp thức hóa việc rút ruột tài sản công ty, gây thiệt hại trực tiếp cho ba mươi lăm cổ đông nhỏ mà thân chủ tôi đại diện.”
Bà Vân Khanh, ngồi ở ghế bị đơn, sắc mặt tái đi, tay bấu chặt vào thành ghế.
Luật sư Lý Quốc Bình cố gắng xoay chuyển tình thế bằng cách yêu cầu tòa xem xét động cơ của tôi.
“Thưa Hội đồng xét xử, nguyên đơn từng có mâu thuẫn cá nhân sâu sắc với gia đình bị đơn, việc bà ấy thu thập chứng cứ trong nhiều năm cho thấy rõ động cơ trả thù cá nhân, không phải vì công lý cho cổ đông.”
Tôi đứng dậy lần nữa, giọng điềm tĩnh nhưng dứt khoát.
“Thưa Hội đồng xét xử, tôi không phủ nhận mình từng chịu bất công từ gia đình bị đơn. Nhưng động cơ cá nhân, nếu có, không làm thay đổi tính xác thực của bằng chứng. Chữ ký giả mạo vẫn là chữ ký giả mạo, dòng tiền bất minh vẫn là dòng tiền bất minh, dù người phát hiện ra nó là ai. Nếu Hội đồng xét xử nghi ngờ động cơ của tôi, tôi sẵn sàng để bất kỳ luật sư độc lập nào khác trình bày lại toàn bộ chứng cứ này, kết quả sẽ không đổi.”
Thẩm phán Ngô Bích Thủy gật đầu, ghi chép, rồi tuyên bố tạm nghỉ giải lao mười lăm phút trước khi tiếp tục phần thẩm vấn nhân chứng.
Trong giờ giải lao, tôi bước ra hành lang, hít một hơi thật sâu. Anh Đỗ Thanh Phong đứng đó, từ lúc nào không rõ, có lẽ đến theo dõi phiên tòa với tư cách đại diện Viện Kiểm sát cho phần hồ sơ hình sự liên quan.
“Chị làm tốt lắm.” Anh nói, giọng chân thành.
“Còn dài,” tôi đáp, nhìn ra cửa sổ hành lang. “Đây mới chỉ là phần dân sự. Tuyết Linh còn chưa xuất hiện.”
“Cô ta sẽ phải xuất hiện thôi,” anh Phong nói. “Lệnh tạm hoãn xuất cảnh vẫn còn hiệu lực, và phía Viện Kiểm sát đã có đủ căn cứ để triệu tập cô ta trong vụ án hình sự, bất kể cô ta có ‘điều trị tâm lý’ hay không.”
Tôi gật đầu, nhìn đồng hồ. Còn mười phút nữa phiên tòa tiếp tục.
Tôi biết, phần khó khăn nhất vẫn còn ở phía trước.
