Chương 3
Chiều mồng hai Tết, tôi vừa bước ra khỏi văn phòng luật thì thấy một chiếc xe đen bóng loáng đậu sẵn trước cửa, biển số quen thuộc của tập đoàn Tống.
Cửa xe mở, bà Tống Vân Khanh bước xuống, khoác áo choàng lông màu be, trang điểm cầu kỳ như thể vẫn đang dự tiệc.
Bảy năm không gặp, bà già đi nhiều, nhưng ánh mắt vẫn sắc như dao.
“Trần Hy.” Bà gọi tên tôi, không thêm một tiếng xưng hô nào, đúng như cách bà từng gọi tôi khi tôi còn là con dâu trong nhà.
“Bà Tống.” Tôi đáp, giữ khoảng cách vừa đủ.
“Cô giỏi thật. Học luật, lấy bằng, giờ quay lại kiện cả nhà tôi.” Bà cười nhạt, nhưng ánh mắt không hề có ý cười. “Cô tưởng cô thắng được nhà họ Tống sao?”
“Tôi không kiện để thắng ai. Tôi kiện để đòi lại sự thật.” Tôi nhìn thẳng vào bà, không né tránh như bảy năm trước. “Sự thật là bà biết rõ ai lấy chiếc trâm của tôi. Sự thật là bà đã đuổi tôi ra khỏi nhà để bảo vệ con gái ruột của mình.”
Sắc mặt bà Vân Khanh thoáng cứng lại, nhưng bà nhanh chóng lấy lại vẻ bình thản.
“Cô nói không có bằng chứng thì cũng chỉ là lời cô nói.”
“Bằng chứng tôi có đủ để khởi tố hình sự, bà Tống ạ.” Tôi mở khóa cặp, nhưng không lấy hồ sơ ra, chỉ để bà thấy độ dày của nó. “Biên bản giám định chiếc trâm, lời khai của ông Vương Đình Phúc, sao kê ngân hàng của hai mươi mốt hợp đồng chuyển nhượng khống. Tất cả đã nằm trong tay Viện Kiểm sát từ sáng nay.”
Lần đầu tiên, tôi thấy bàn tay bà Vân Khanh siết chặt lấy túi xách.
“Cô nghĩ cô làm được gì? Tập đoàn Tống có luật sư riêng, có quan hệ…”
“Tôi biết,” tôi cắt ngang, giọng vẫn điềm tĩnh. “Nhưng bà quên mất một điều. Bảy năm trước, bà đối xử với tôi như một con số không, một người không có tiếng nói. Bà không hề nghĩ có ngày người không có tiếng nói ấy sẽ đứng trước tòa, cầm micro, và nói thay cho ba mươi lăm gia đình bị hại khác.”
Bà Vân Khanh im lặng một lúc, rồi đổi giọng, dịu hơn, gần như van nài, điều khiến tôi ngạc nhiên.
“Trần Hy, dù sao cô cũng từng là con dâu nhà tôi bảy năm. Cô nghĩ cho Minh Khải một chút được không? Nó sắp cưới vợ mới, chuyện này vỡ lở ra, nó còn mặt mũi nào…”
Tôi nhìn bà, thấy rõ trong câu nói đó không có một chút hối hận nào về những gì đã làm với tôi, chỉ có nỗi lo cho thể diện gia tộc.
“Bà Tống,” tôi nói, giọng chậm rãi từng chữ. “Bảy năm trước, khi tôi quỳ giữa sảnh nhà bà, bị cả gia tộc gọi là kẻ trộm, không một ai trong nhà đó nghĩ cho tôi một chút nào. Hôm nay, bà mới nhớ ra để hỏi tôi có nghĩ cho ai không?”
Bà Vân Khanh không đáp được.
“Tôi sẽ đối xử công bằng với tất cả những ai liên quan, bà Tống ạ. Công bằng, nghĩa là ai làm gì chịu trách nhiệm nấy. Nếu Minh Khải không liên quan đến việc chiếm đoạt tài sản cổ đông, anh ta sẽ không bị truy tố. Nhưng nếu bà và Tuyết Linh đã làm, thì pháp luật sẽ xử đúng người đúng tội.”
“Cô…” Bà Vân Khanh nghiến răng. “Cô nghĩ cô có thể một mình đối đầu với cả tập đoàn Tống sao?”
“Tôi không một mình,” tôi đáp, quay người bước đi. “Tôi có pháp luật, có ba mươi lăm hộ cổ đông, có Viện Kiểm sát, và có sự thật. Bà mới là người chỉ có một mình, vì đến con trai bà cũng đã không còn đứng về phía bà nữa rồi.”
Tôi để lại câu nói đó, bước thẳng vào xe của mình, không ngoái lại xem sắc mặt bà ra sao.
Nhưng tôi biết, chi tiết cuối cùng tôi vừa nói, về việc Minh Khải “không còn đứng về phía bà”, chỉ là một phép thử. Tôi chưa chắc chắn điều đó, nhưng tôi cần gieo mầm nghi ngờ trong nội bộ nhà họ Tống, để họ bắt đầu quay ra nghi kỵ lẫn nhau.
Đó là chiến thuật tôi học được không phải từ sách luật, mà từ chính bảy năm sống trong ngôi nhà ấy: khi một gia tộc chỉ gắn kết bằng lợi ích và thể diện, chỉ cần một vết nứt nhỏ, cả tòa lâu đài sẽ lung lay.
Tối hôm đó, tôi nhận được tin nhắn từ một số lạ khác.
“Chị Trần Hy, tôi là Minh Khải. Tôi cần gặp chị, không phải để bàn chuyện của mẹ tôi hay Tuyết Linh. Tôi có chuyện cần nói, chỉ mình chị biết thôi.”
Tôi nhìn dòng tin nhắn rất lâu, rồi gõ lại một câu ngắn gọn.
“Được. Nhưng chỉ nói chuyện, không có gì khác.”
Chúng tôi hẹn gặp nhau ở một quán cà phê nhỏ, xa trung tâm, nơi không ai trong giới quen biết của nhà họ Tống lui tới.
Minh Khải đến trước, ngồi ở góc khuất, dáng vẻ gầy hơn tôi nhớ, có phần tiều tụy.
“Cảm ơn chị đã đến.” Hắn gọi tôi bằng “chị”, không còn “em” như đêm giao thừa, có lẽ hắn đã hiểu ra khoảng cách giữa hai người bây giờ.
“Anh nói đi. Tôi không có nhiều thời gian.” Tôi ngồi xuống, không gọi thức uống.
Minh Khải im lặng một lúc lâu, hai tay siết chặt vào nhau trên bàn.
“Bảy năm trước… tôi có xem camera hành lang tầng hai. Tôi thấy rõ Tuyết Linh vào phòng chị lúc chiều hôm đó.”
Tôi không bất ngờ, chỉ nhìn hắn, chờ hắn nói tiếp.
“Tôi định nói ra. Nhưng mẹ tôi gọi tôi vào phòng riêng, nói rằng nếu tôi bênh chị, để lộ chuyện Tuyết Linh trộm đồ trong nhà, thông gia bên vợ mới sẽ biết chuyện, hôn sự đổ vỡ, việc làm ăn của tập đoàn với họ cũng đổ theo. Mẹ tôi nói, một người vợ có thể tìm người khác, nhưng một mối làm ăn ngàn tỷ chỉ có một cơ hội.”
Tôi lặng người, dù đã đoán trước phần nào, nghe hắn nói thẳng ra vẫn thấy có gì đó nghẹn lại trong lồng ngực.
“Vậy nên anh chọn im lặng, để tôi mang tiếng ăn trộm suốt bảy năm.” Tôi nói, giọng không giận dữ, chỉ có một nỗi mệt mỏi cũ kỹ.
“Tôi hèn.” Minh Khải cúi đầu. “Tôi biết tôi hèn. Suốt bảy năm nay, tôi không một ngày nào ngủ yên vì chuyện đó.”
“Anh không ngủ yên,” tôi lặp lại, “còn tôi thì phải học lại cách sống từ con số không, trong một căn phòng trọ ẩm mốc, với một trăm hai mươi nghìn đồng trong ví.”
Hắn không đáp được, chỉ ngồi im, vai run nhẹ.
“Tôi gặp chị hôm nay,” hắn nói sau một lúc, giọng đã bình tĩnh hơn, “không phải để xin chị tha thứ. Tôi biết mình không có tư cách đó. Tôi muốn đưa cho chị cái này.”
Hắn lấy từ trong túi áo ra một chiếc USB nhỏ, đặt lên bàn, đẩy về phía tôi.
“Đây là bản sao camera hành lang đêm đó, tôi giữ lại một bản trước khi mẹ tôi cho người xóa dữ liệu gốc. Và còn một số email nội bộ giữa mẹ tôi với luật sư riêng của gia đình, bàn về cách xử lý chuyện chị bị vu oan, cách khiến chị ‘tự nguyện’ rời khỏi nhà mà không cần ồn ào.”
Tôi nhìn chiếc USB, không cầm lấy ngay.
“Tại sao bây giờ anh mới đưa?”
“Vì tôi thấy chị đứng trước cổng nhà đêm giao thừa, tay cầm giấy triệu tập, ánh mắt không còn sợ hãi như bảy năm trước nữa.” Hắn nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe. “Tôi biết dù tôi có đưa hay không, chị cũng sẽ tìm ra sự thật. Nhưng tôi muốn, ít nhất một lần trong đời, tôi làm đúng một việc.”
Tôi cầm chiếc USB lên, bỏ vào túi áo khoác.
“Anh biết việc này đồng nghĩa với việc anh phản lại mẹ mình và em gái mình.”
“Tôi biết.” Minh Khải gật đầu, giọng chắc chắn hơn tôi nghĩ. “Nhưng tôi cũng là cổ đông của tập đoàn, tôi có nghĩa vụ với ba mươi lăm hộ cổ đông nhỏ kia, những người tin tưởng bỏ tiền vào công ty gia đình tôi. Tôi không thể tiếp tục im lặng chỉ vì họ là mẹ tôi, em tôi.”
Tôi nhìn hắn một lúc lâu, cố tìm trong lòng mình xem còn sót lại chút gì của người phụ nữ từng yêu hắn bảy năm trước không.
Không còn gì cả. Chỉ còn một sự thấu hiểu lạnh lùng, rằng con người ta, dù hèn nhát đến đâu, đôi khi vẫn có thể chọn làm điều đúng, chỉ là quá muộn.
“Cảm ơn anh vì cái USB này.” Tôi đứng dậy. “Nhưng tôi cần nói rõ, việc này không thay đổi gì trong vụ kiện. Nếu anh có liên quan đến việc chiếm đoạt tài sản cổ đông, tôi vẫn sẽ đưa anh ra tòa như những người khác.”
“Tôi hiểu.” Minh Khải nhìn tôi, khẽ cười, một nụ cười buồn. “Tôi chỉ mong, chị sẽ tìm lại được công bằng. Dù người đó có phải trả giá là ai.”
Tôi rời quán cà phê, bước ra ngoài trời lạnh, tay siết chặt chiếc USB trong túi áo. Cảm giác nặng trĩu ấy, không phải vì hận thù, mà vì tôi biết, từ giờ phút này, cuộc chiến sẽ không còn giới hạn ở bà Vân Khanh và Tuyết Linh nữa.
Nó sẽ kéo cả một tòa lâu đài xuống, từng viên gạch một.
