Khuyen mai
Khuyến mãi

Chương 2

  1. Home
  2. Người Đòi Lại Nợ
  3. Chương 2
Prev
Next

Tôi bắt máy khi taxi vừa rẽ qua ngã tư đèn đỏ.

“Alo, luật sư Trần Hy nghe.”

“Chị Trần Hy, tôi là kiểm sát viên Đỗ Thanh Phong, Viện Kiểm sát Nhân dân thành phố. Xin lỗi vì gọi giờ này, nhưng có việc gấp liên quan đến hồ sơ chị vừa gửi tuần trước.”

Tôi ngồi thẳng lưng lại, cơn buồn ngủ tan biến.

“Anh Phong nói đi. Tôi nghe.”

“Chúng tôi đã đối chiếu tài liệu chị cung cấp với dữ liệu ngân hàng. Có dấu hiệu rửa tiền quy mô lớn thông qua các hợp đồng chuyển nhượng bất động sản ký khống của tập đoàn Tống. Số tiền ước tính không dưới một trăm hai mươi tỷ. Chúng tôi cần chị có mặt tại Viện Kiểm sát sáng mai, tám giờ, để làm rõ thêm nguồn gốc tài liệu.”

“Được. Tôi sẽ có mặt.”

Tôi cúp máy, nhìn ra cửa kính xe, thấy bóng mình phản chiếu mờ nhạt trên nền phố đêm.

Bảy năm trước, tôi là Trần Hy hai mươi sáu tuổi, làm kế toán viên tại một công ty nhỏ, gặp Tống Minh Khải trong một buổi hội thảo doanh nghiệp. Hắn khi đó là phó tổng giám đốc trẻ tuổi của tập đoàn Tống, lịch lãm, nói năng nhỏ nhẹ, biết cách khiến người khác tin rằng mình được yêu thương.

Tôi đã tin.

Đám cưới của chúng tôi tổ chức tại khách sạn năm sao lớn nhất thành phố. Bà Tống Vân Khanh, mẹ hắn, đứng cạnh tôi trong buổi lễ, cười rất tươi, nói với quan khách rằng bà đã tìm được một đứa con dâu hiền lành, biết điều.

Tôi tin cả câu đó.

Ba năm sau, tôi mới hiểu, với bà Vân Khanh, “hiền lành biết điều” nghĩa là biết im lặng khi bị sai bảo, biết cúi đầu khi bị đổ oan, biết chịu đựng khi chồng mình quay mặt đi.

Đêm giao thừa năm ấy, chiếc trâm phượng hoàng kim, kỷ vật duy nhất của bà ngoại tôi, biến mất khỏi tủ trang sức riêng của tôi.

Tống Tuyết Linh, em chồng tôi, là người đầu tiên hô hoán lên rằng thấy tôi “lén lút” mở tủ đồ của mình vào chiều hôm đó. Không ai hỏi tôi một câu. Không ai xem camera an ninh, vì camera phòng riêng của Tuyết Linh “tình cờ” hỏng đúng hôm đó.

Bà Vân Khanh không cần bằng chứng. Với bà, một lời của con gái ruột đủ nặng hơn cả ngàn lời biện minh của con dâu.

Minh Khải đứng đó, nhìn tôi bị sỉ nhục giữa sảnh nhà, không nói một câu bênh vực.

Sau này tôi mới biết, đêm đó hắn có bằng chứng để bênh tôi. Camera hành lang tầng hai, hắn xem được, thấy rõ Tuyết Linh ra vào phòng tôi lúc chiều. Nhưng hắn chọn im lặng, vì mẹ hắn đã dặn: “Con làm lớn chuyện, cả nhà mất mặt với thông gia bên đó.”

Thông gia bên đó là gia đình vị hôn thê hắn được sắp đặt cưới sau khi ly hôn tôi đúng sáu tháng, một mối hôn nhân giúp tập đoàn Tống mở rộng liên doanh sang miền Nam.

Tôi rời khỏi nhà họ Tống đêm đó với đúng một túi quần áo và một trăm hai mươi nghìn đồng trong ví.

Tôi không về nhà mẹ đẻ, vì mẹ tôi đã mất từ khi tôi hai mươi tuổi, cha tôi thì ở quê, sức khỏe yếu, tôi không muốn ông phải lo thêm cho tôi.

Tôi thuê một phòng trọ nhỏ ở ngoại thành, xin làm nhân viên ghi chép hồ sơ tại một văn phòng luật nhỏ, lương chỉ đủ ăn.

Đêm đầu tiên trong phòng trọ đó, tôi ngồi trên sàn, tựa lưng vào tường, nhìn lên trần nhà ẩm mốc, và tôi hỏi mình một câu duy nhất.

“Mày định sống thế này đến bao giờ?”

Câu trả lời đến vào sáng hôm sau, khi tôi nhìn thấy trưởng văn phòng luật nơi mình làm việc bào chữa thành công cho một phụ nữ bị vu oan tương tự tôi. Bà ấy đứng trước tòa, nói năng khúc chiết, mạnh mẽ, và bị cáo buộc năm nào phải cúi đầu xin lỗi công khai.

Tôi nhìn cảnh đó và biết mình muốn trở thành người đứng ở vị trí ấy.

Không phải để trả thù. Ít nhất, ban đầu tôi tự nhủ với mình như vậy.

Tôi đăng ký học luật buổi tối, ban ngày vẫn đi làm. Tôi học ba năm liên tục không nghỉ một kỳ nào, tốt nghiệp với tấm bằng loại giỏi, rồi thi đậu chứng chỉ hành nghề luật sư ở tuổi ba mươi hai.

Trong suốt quãng thời gian đó, tôi âm thầm thu thập mọi thông tin có thể về tập đoàn Tống. Không phải để hại họ ngay lập tức, mà vì tôi biết, một tập đoàn xây dựng danh tiếng bằng cách chà đạp người khác, sớm muộn cũng để lại dấu vết.

Tôi tìm được người đầu tiên tình cờ, một kế toán cũ của tập đoàn Tống, bị sa thải vì “phát hiện bất thường” trong sổ sách và dám lên tiếng. Ông ấy tên Vương Đình Phúc, sáu mươi tuổi, sống một mình sau khi mất việc oan ức.

Tôi tìm đến ông không phải với tư cách luật sư, mà với tư cách người từng là con dâu nhà họ Tống.

“Cháu tin ông,” tôi nói với ông Phúc trong lần gặp đầu tiên. “Vì cháu cũng từng bị họ đối xử như vậy.”

Ông Phúc nhìn tôi rất lâu, rồi mở một chiếc hộp gỗ cũ, lấy ra một xấp tài liệu photocopy ông giữ suốt tám năm.

“Tôi giữ những thứ này, vì tôi tin một ngày sẽ có người cần đến chúng.”

Đó là khởi đầu của hồ sơ hai trăm trang tôi mang theo đêm giao thừa hôm nay.

Taxi dừng trước chung cư tôi ở. Tôi trả tiền, bước xuống, ngước nhìn lên tầng mười hai, nơi cửa sổ phòng tôi vẫn sáng đèn vì tôi luôn để đèn bàn làm việc bật sẵn.

Ngày mai, tám giờ sáng, Viện Kiểm sát.

Mồng sáu tháng Giêng, phiên tòa sơ thẩm.

Và tôi biết, đêm nay sẽ không ai trong nhà họ Tống ngủ được.

 

Tám giờ sáng mồng một Tết, sảnh Viện Kiểm sát Nhân dân thành phố vắng lặng hơn thường ngày, chỉ có vài cán bộ trực Tết đi lại.

Tôi được dẫn vào một phòng làm việc nhỏ, nơi một người đàn ông trẻ, chừng ba mươi lăm tuổi, đang ngồi sau bàn, hồ sơ xếp gọn gàng trước mặt.

“Chị Trần Hy? Tôi là Đỗ Thanh Phong.” Anh đứng dậy, bắt tay tôi, ánh mắt thẳng thắn, không có vẻ dò xét như nhiều người khi biết tôi từng là con dâu nhà họ Tống.

“Cảm ơn anh đã tiếp nhận vụ này nhanh vậy.” Tôi ngồi xuống, đặt cặp hồ sơ lên bàn.

“Không phải tôi nhanh. Là hồ sơ chị chuẩn bị quá đầy đủ.” Anh Phong lật một tập tài liệu, giọng nghiêm túc. “Ba năm liền, chị tự thu thập chứng cứ, đối chiếu số liệu ngân hàng, xác minh nhân chứng độc lập, gần như một cuộc điều tra hoàn chỉnh. Thú thật, tôi hiếm khi thấy hồ sơ dân sự nào chuẩn đến mức có thể chuyển thành hồ sơ hình sự ngay lập tức.”

“Tôi không có lựa chọn nào khác ngoài việc làm nó thật chuẩn.” Tôi nhìn thẳng vào anh. “Vì bên kia có cả một đội luật sư và quan hệ mà tôi không có.”

Anh Phong gật đầu, không nói lời an ủi sáo rỗng nào, điều tôi thấy nhẹ nhõm.

“Chúng tôi sẽ khởi tố vụ án hình sự về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và tội rửa tiền, liên quan đến bà Tống Vân Khanh và Tống Tuyết Linh. Riêng phần dân sự về danh dự nhân phẩm và tài sản của chị, chị vẫn theo đuổi ở tòa dân sự song song, đúng không?”

“Đúng. Phiên sơ thẩm mồng sáu tháng Giêng.”

“Tốt. Hai vụ án sẽ hỗ trợ lẫn nhau về chứng cứ.” Anh Phong ngừng lại, nhìn tôi một lúc. “Chị có biết mình đang đối đầu với một gia tộc có quan hệ rộng không?”

“Tôi biết.”

“Họ sẽ không ngồi yên. Tôi cần chị chuẩn bị tinh thần, có thể sẽ có người tìm cách gây áp lực, thậm chí đe dọa.”

Tôi mỉm cười nhạt.

“Anh Phong, tôi từng quỳ giữa sảnh nhà họ trước mặt cả gia tộc, bị gọi là kẻ trộm, không một ai bênh vực. Tôi không nghĩ còn gì họ có thể làm khiến tôi sợ hơn thế.”

Anh Phong nhìn tôi, ánh mắt có gì đó giống như sự tôn trọng.

“Vậy thì chúng ta bắt đầu làm việc.”

Suốt buổi sáng hôm đó, tôi và anh Phong rà soát lại từng chi tiết trong hồ sơ. Anh chỉ ra những điểm cần bổ sung chứng cứ, những nhân chứng cần lấy lời khai chính thức, và quan trọng nhất, cách sắp xếp trình tự công bố thông tin để tránh nhà họ Tống kịp tẩu tán tài sản hay tiêu hủy chứng cứ còn lại.

“Ông Vương Đình Phúc, người cung cấp tài liệu gốc cho chị, hiện ở đâu?” anh Phong hỏi.

“Ông ấy đồng ý làm nhân chứng chính thức. Tôi đã sắp xếp để ông ở một nơi an toàn từ tuần trước, phòng trường hợp bị gây áp lực.”

“Chị nghĩ trước cả bước đó rồi.”

“Bảy năm, tôi có đủ thời gian để nghĩ trước mọi bước,” tôi đáp, giọng không giấu được chút mệt mỏi.

Gần trưa, khi hai người đang xem lại danh sách ba mươi lăm hộ cổ đông nhỏ bị chiếm đoạt tài sản, điện thoại tôi rung lên. Một cuộc gọi từ số lạ, đầu số tổng đài của tập đoàn Tống.

Tôi đưa mắt nhìn anh Phong. Anh gật đầu, ra hiệu tôi cứ nghe.

“Alo.”

“Luật sư Trần Hy phải không?” Giọng phụ nữ, sắc lạnh, tôi nhận ra ngay là trợ lý riêng của bà Tống Vân Khanh. “Bà chủ tịch muốn gặp cô, hôm nay, tại văn phòng tập đoàn.”

“Nếu là để bàn về vụ kiện, mọi trao đổi xin thông qua văn phòng luật sư của tôi. Tôi không tiếp riêng.”

“Bà chủ tịch nói, đây là chuyện gia đình, không phải chuyện kiện tụng.”

“Chuyện gia đình đã kết thúc từ bảy năm trước, khi bà ấy đuổi tôi ra khỏi nhà giữa đêm giao thừa,” tôi đáp, giọng bình thản. “Từ hôm nay, mọi chuyện giữa tôi và gia đình họ Tống chỉ còn là chuyện pháp lý.”

Tôi cúp máy.

Anh Phong nhìn tôi, khẽ nhướng mày.

“Bà ấy sẽ không dừng lại ở một cuộc gọi đâu.”

“Tôi biết.” Tôi gấp lại tập hồ sơ trước mặt. “Nhưng lần này, tôi không đi vào nhà họ một mình nữa. Tôi có hồ sơ, có anh, có pháp luật đứng sau lưng.”

Anh Phong im lặng một lúc, rồi nói, giọng nhẹ hơn ban nãy:

“Chị Trần Hy này, tôi làm kiểm sát viên tám năm, không phải vụ nào tôi cũng tin công lý sẽ thắng dễ dàng. Nhưng vụ này, tôi tin.”

Tôi nhìn anh, gật đầu một cái, không nói gì thêm. Nhưng trong lòng, đó là lần đầu tiên sau bảy năm, tôi cảm thấy mình không đơn độc trong cuộc chiến này.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
gemini generated image cppqalcppqalcppq
Tờ Giấy Tôi Giữ Trong Im Lặng Ba Năm
July 29, 2026
img 3751
Ký Đơn Ly Hôn Rồi, Đừng Quay Lại Tìm Em Nữa
July 28, 2026
img 3752
Hôn Nhân Giao Dịch
July 28, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Khuyến mãi