Chương 7 (Hoàn)
Ba tháng sau phiên tòa, tập đoàn Tống chính thức hoàn tất quá trình tái cơ cấu dưới sự giám sát của một hội đồng độc lập, do chính ông Tống Bách Xuyên đề xuất thành lập.
Toàn bộ ba mươi lăm hộ cổ đông nhỏ nhận được khoản bồi thường đầy đủ theo phán quyết của tòa, một số hộ còn được hoàn trả thêm phần lãi phát sinh do thời gian chờ đợi kéo dài.
Ông Vương Đình Phúc, người từng bị sa thải oan ức tám năm trước, được tập đoàn công khai xin lỗi và bồi thường tổn thất tinh thần, danh dự nghề nghiệp được khôi phục hoàn toàn trong giới tài chính.
Riêng phần bồi thường tổn thất danh dự nhân phẩm dành cho tôi, tôi quyết định trích một nửa số tiền đó để lập một quỹ hỗ trợ pháp lý miễn phí cho những phụ nữ bị gia đình chồng vu oan, ngược đãi, không có điều kiện tiếp cận công lý như tôi từng trải qua.
“Chị chắc chắn muốn làm vậy chứ?” Luật sư Hà hỏi tôi khi tôi trình bày ý định này với ông.
“Chắc chắn.” Tôi gật đầu. “Tám năm trước, nếu có ai đó chỉ đường cho tôi ngay từ đầu, có lẽ tôi đã không phải mất nhiều thời gian đến vậy để tìm lại công bằng. Tôi không muốn những người phụ nữ khác phải đi con đường dài như tôi đã đi.”
Ông Hà nhìn tôi, gật đầu, ánh mắt có chút tự hào.
“Cô đã thay đổi nhiều so với ngày đầu tiên bước vào văn phòng của tôi, xin việc ghi chép hồ sơ với một xấp bằng cấp còn chưa ráo mực.”
Tôi mỉm cười, nhớ lại những ngày tháng khó khăn ban đầu.
“Tất cả là nhờ anh đã cho tôi cơ hội đầu tiên, anh Hà.”
Về phần gia đình họ Tống, ông Tống Bách Xuyên, sau khi hoàn tất quá trình bồi thường và tái cơ cấu, tuyên bố rút lui khỏi vị trí chủ tịch, giao quyền điều hành cho một ban quản trị mới hoàn toàn độc lập, không còn thành viên nào trong gia đình nắm giữ vị trí lãnh đạo then chốt.
Ông tìm đến tôi một lần cuối, trước khi chính thức nghỉ hưu.
“Ta muốn cảm ơn cô,” ông nói, giọng nhẹ nhõm hơn lần gặp trước. “Không chỉ vì cô đã cho ta cơ hội chuộc lỗi, mà vì cô đã khiến ta nhận ra, một tập đoàn được xây dựng trên sự dối trá và chiếm đoạt, dù có lớn mạnh đến đâu, cũng chỉ là một tòa lâu đài cát, sớm muộn cũng sụp đổ.”
“Tôi mong tập đoàn dưới sự điều hành mới sẽ thực sự phục vụ lợi ích của cổ đông và người lao động, thay vì lợi ích riêng của một vài người.” Tôi đáp, giọng chân thành.
“Ta tin là vậy.” Ông gật đầu, rồi ngập ngừng nói thêm. “Còn về Minh Khải…”
“Tôi biết anh ấy đã tự nguyện làm chứng, khai báo đầy đủ về vai trò của mình trong một số giao dịch anh ấy vô tình tiếp tay mà không biết rõ bản chất, và đã hợp tác đầy đủ với Viện Kiểm sát.” Tôi nói. “Phần đó, pháp luật sẽ xem xét công bằng.”
Cuối cùng, Minh Khải chỉ bị xử phạt hành chính vì thiếu trách nhiệm trong quản lý, không đủ căn cứ để truy cứu trách nhiệm hình sự, do anh không trực tiếp tham gia chỉ đạo hay hưởng lợi từ các giao dịch gian lận, và đã chủ động cung cấp bằng chứng quan trọng giúp làm sáng tỏ vụ án.
Anh gửi cho tôi một tin nhắn ngắn sau khi biết kết quả xử lý của mình.
“Cảm ơn chị đã công bằng với tôi. Tôi biết mình không xứng đáng với sự khoan dung đó, nhưng tôi sẽ cố gắng sống tốt hơn, để xứng đáng với cơ hội thứ hai này.”
Tôi đọc tin nhắn đó, không đáp lại ngay. Sau một lúc suy nghĩ, tôi gõ một câu trả lời ngắn gọn.
“Tôi không tha thứ mọi chuyện đã qua. Nhưng tôi ghi nhận anh đã chọn làm điều đúng khi cơ hội đến, dù muộn màng. Chúc anh có cuộc sống tốt hơn.”
Đó là câu cuối cùng tôi nói với Minh Khải. Tôi chọn khép lại chương đó của cuộc đời mình, không phải bằng sự hòa giải trọn vẹn, mà bằng một sự tha thứ có chọn lọc, đủ để tôi buông bỏ được gánh nặng quá khứ, nhưng không đủ để tôi quay lại con đường cũ.
Sáu tháng sau khi vụ án khép lại, văn phòng luật của tôi, giờ đã tách riêng thành một công ty luật nhỏ do chính tôi đứng đầu, nhận thêm ba nhân viên mới, chuyên xử lý các vụ việc liên quan đến bảo vệ quyền lợi phụ nữ và cổ đông nhỏ trong tranh chấp doanh nghiệp gia đình.
Quỹ hỗ trợ pháp lý tôi lập ra đã giúp đỡ được mười hai trường hợp phụ nữ bị gia đình chồng vu oan hoặc chiếm đoạt tài sản, trong đó có ba vụ đã thắng kiện thành công, khôi phục lại danh dự và tài sản cho người bị hại.
Ông Vương Đình Phúc, sau khi được khôi phục danh dự, tình nguyện làm cố vấn tài chính không lương cho quỹ, giúp thẩm định các hồ sơ tài chính phức tạp mà nhiều nạn nhân không đủ khả năng tự mình phân tích.
“Cô biết không,” ông nói với tôi trong một buổi họp quỹ, “tôi giữ những tài liệu đó tám năm, không phải vì tôi tin chắc sẽ có ngày dùng đến, mà vì tôi tin, sự thật xứng đáng được bảo vệ, dù phải chờ đợi bao lâu.”
“Và cháu biết ơn ông vì điều đó,” tôi đáp, “vì nếu không có tài liệu ông giữ lại, có lẽ cháu đã không đủ chứng cứ để bắt đầu cuộc chiến này.”
Trong suốt sáu tháng đó, anh Đỗ Thanh Phong vẫn thường xuyên liên lạc với tôi, ban đầu là về công việc, những vụ án có liên quan cần phối hợp giữa Viện Kiểm sát và văn phòng luật của tôi, sau đó dần dần chuyển sang những cuộc trò chuyện ngoài công việc.
Anh đưa tôi đi ăn tối lần đầu tiên vào một buổi chiều cuối thu, không phải để bàn công việc, mà chỉ đơn giản là một bữa ăn giữa hai người.
“Tôi không giỏi nói những lời hoa mỹ,” anh nói, khi chúng tôi ngồi đối diện nhau trong một nhà hàng nhỏ yên tĩnh. “Nhưng tôi muốn chị biết, tôi đã dõi theo hành trình của chị từ khi nhận hồ sơ đầu tiên, và càng ngày tôi càng thấy mình trân trọng con người chị, không chỉ vì sự kiên cường, mà vì cách chị đối xử công bằng với tất cả mọi người, kể cả những người từng làm hại mình.”
Tôi nhìn anh, cảm nhận một sự ấm áp chân thành trong lời nói đó, khác hẳn những lời ngọt ngào tôi từng nghe từ Minh Khải năm xưa.
“Tôi không vội vàng với bất cứ điều gì nữa, anh Phong ạ,” tôi đáp, thành thật. “Sau những gì đã trải qua, tôi cần thời gian để tin tưởng một mối quan hệ mới, dù là với ai.”
“Tôi không cần chị vội vàng.” Anh mỉm cười, ánh mắt kiên nhẫn. “Tôi chỉ cần chị biết, tôi sẵn sàng chờ đợi, và sẵn sàng đồng hành cùng chị ở bất cứ nhịp độ nào chị cảm thấy thoải mái.”
Tôi mỉm cười, lần đầu tiên sau rất nhiều năm, cảm thấy một sự bình yên thực sự khi ngồi đối diện với một người đàn ông, không có sự đề phòng, không có nỗi sợ hãi bị tổn thương lần nữa.
Chúng tôi không vội vàng xác định bất cứ điều gì. Chỉ đơn giản là những buổi hẹn ăn tối thỉnh thoảng, những cuộc gọi điện hỏi thăm sau một ngày làm việc mệt mỏi, những tin nhắn ngắn gọn động viên nhau trước những vụ án khó khăn.
Đó là một mối quan hệ được xây dựng chậm rãi, trên nền tảng của sự tôn trọng và tin tưởng, thứ mà tôi hiểu, cần nhiều thời gian hơn những lời hứa hẹn ngọt ngào để chứng minh giá trị thật sự của nó.
Một năm sau đêm giao thừa tôi đứng trước cổng nhà họ Tống với xấp hồ sơ hai trăm trang, tôi đón giao thừa năm nay trong căn hộ mới của mình, rộng rãi hơn, ấm áp hơn căn phòng trọ ẩm mốc tám năm trước rất nhiều.
Trên bàn làm việc, chiếc trâm phượng hoàng kim của bà ngoại được đặt trang trọng trong một hộp kính nhỏ, không phải để cất giữ như một kỷ vật buồn, mà như một lời nhắc nhở về hành trình tôi đã đi qua.
Cô Lâm, trợ lý của tôi, cùng vài đồng nghiệp trẻ trong văn phòng ghé qua chúc Tết, mang theo cả những câu chuyện vui về các vụ án đã khép lại thành công trong năm qua.
“Chị Hy này,” cô Lâm hỏi, khi mọi người đã về gần hết, chỉ còn tôi và cô ngồi lại uống trà, “chị có bao giờ hối hận vì đã mất nhiều năm như vậy để đòi lại công bằng không? Nếu là em, có lẽ em đã bỏ cuộc từ lâu rồi.”
Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi những ánh pháo hoa đầu tiên của năm mới đang bắt đầu bung nở trên bầu trời thành phố.
“Có những lúc mệt mỏi, muốn buông xuôi,” tôi đáp, giọng chậm rãi. “Nhưng nếu hỏi có hối hận không, thì không. Vì nếu tôi bỏ cuộc, tôi sẽ mãi mãi là người phụ nữ quỳ giữa sảnh nhà, để người khác định đoạt số phận mình. Tôi đã chọn đứng dậy, và tôi không hối hận về lựa chọn đó, dù nó có phải trả giá bằng bao nhiêu năm tháng.”
Cô Lâm gật đầu, ánh mắt có phần suy tư.
Điện thoại tôi rung lên, tin nhắn từ anh Phong.
“Chúc mừng năm mới, Trần Hy. Năm nay, tôi mong được đón nhiều đêm giao thừa hơn nữa cùng chị, không phải với tư cách đồng nghiệp, mà với một danh phận khác, nếu chị sẵn lòng.”
Tôi đọc tin nhắn, khẽ mỉm cười, gõ lại một câu trả lời ngắn gọn nhưng chân thành.
“Được. Nhưng lần này, chúng ta đi từng bước một, chậm rãi thôi.”
Ngoài cửa sổ, pháo hoa rực rỡ bung nở khắp bầu trời, không còn là màu đỏ và vàng ám ảnh của tám năm trước, mà là một bầu trời rực rỡ đủ sắc màu, báo hiệu một khởi đầu mới.
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn về phía chiếc trâm phượng hoàng kim lấp lánh trong hộp kính, rồi nhìn ra bầu trời đêm giao thừa rực sáng.
Bảy năm trước, tôi mất tất cả trong một đêm giao thừa.
Hôm nay, tôi đã tìm lại được nhiều hơn những gì mình từng mất, không chỉ là công bằng, danh dự, hay tài sản, mà còn là sự bình yên trong tâm hồn, và niềm tin rằng, dù cuộc đời có vùi dập đến đâu, chỉ cần không ngừng bước tới, ánh sáng công lý cuối cùng cũng sẽ chiếu rọi.
HẾT.
