Chương 6
Tôi tìm đến nhà bà Hạnh ngay sáng hôm sau, mang theo toàn bộ những gì đã thu thập được, để bà thấy rằng lần này, sự thật đã có đủ sức nặng để đứng vững.
Bà Hạnh nghe tôi trình bày xong, im lặng hồi lâu, rồi thở dài.
– “Tôi đã chờ ngày này bảy năm rồi, cô Diệu. Nhưng tôi vẫn sợ, sợ cho hai đứa con tôi.”
– “Tôi hiểu nỗi sợ của cô. Nhưng tôi hứa, lần này công ty tôi và luật sư sẽ đảm bảo an ninh cho gia đình cô suốt quá trình này, và sau khi Tư Kiệt bị đưa ra pháp luật, cô sẽ không còn phải sống trong sợ hãi nữa.”
Bà Hạnh nhìn tôi thật lâu, ánh mắt như đang cân nhắc điều gì đó quan trọng, rồi cuối cùng gật đầu.
– “Được. Tôi sẽ ra làm chứng. Không chỉ vì cô, mà vì tôi cũng đã mệt mỏi với việc phải sống trong im lặng suốt bảy năm qua.”
Ngày họp hội đồng quản trị bất thường của Lâm Đức Group diễn ra tại hội trường lớn của tòa nhà trụ sở, với sự tham dự của toàn bộ thành viên hội đồng quản trị, đại diện các cổ đông lớn, và theo quy định, đại diện của Thịnh Minh Capital với tư cách bên mua sắp tiếp quản công ty.
Tôi ngồi ở hàng ghế đại diện Thịnh Minh Capital, cùng Diệp Lam. Đối diện chúng tôi, Lâm Tư Kiệt ngồi cùng vài luật sư riêng, gương mặt tự tin đến mức gần như ngạo mạn.
Tư Trạch ngồi ở vị trí Chủ tịch, chủ trì cuộc họp, gương mặt bình thản, nhưng tôi biết, dưới lớp bình thản đó là sự căng thẳng tột độ.
Cuộc họp bắt đầu, Lâm Tư Kiệt đứng lên trước tiên, trình bày lý do triệu tập.
– “Kính thưa hội đồng quản trị, quý cổ đông. Trong thời gian gần đây, công ty chúng ta liên tục vướng vào các bê bối truyền thông, liên quan trực tiếp đến năng lực điều hành của Chủ tịch Lâm Tư Trạch, đặc biệt là mối quan hệ mập mờ giữa ông và bà CFO của bên mua, Thịnh Minh Capital. Tôi đề nghị hội đồng quản trị xem xét bãi nhiệm chức vụ Chủ tịch của ông Lâm Tư Trạch, để bảo vệ uy tín và lợi ích của công ty trong giai đoạn chuyển giao nhạy cảm này.”
Một vài thành viên hội đồng quản trị gật gù, rõ ràng đã bị thuyết phục phần nào bởi những bài báo trước đó.
Tư Trạch đứng lên, giọng điềm tĩnh.
– “Tôi xin phép được trình bày sự thật, trước khi hội đồng quản trị đưa ra bất kỳ quyết định nào.”
Anh ta ra hiệu, và trên màn hình lớn của hội trường, báo cáo kiểm toán độc lập được trình chiếu, cùng những con số cụ thể về ba công ty vỏ bọc, dòng tiền ba trăm hai mươi lăm tỷ đồng bị rút ra khỏi công ty suốt chín năm qua.
Cả hội trường xôn xao.
Lâm Tư Kiệt đứng bật dậy, giọng gay gắt.
– “Đây là vu khống trắng trợn! Anh không có bằng chứng gì cho thấy tôi liên quan đến những công ty này!”
– “Có,” Tư Trạch nói, giọng vẫn bình tĩnh. “Và không chỉ có báo cáo kiểm toán.”
Cửa hội trường mở ra, bà Hạnh bước vào, dáng người nhỏ bé nhưng bước đi vững vàng, tiến thẳng đến bục nhân chứng đã được chuẩn bị sẵn theo yêu cầu của luật sư.
– “Tôi tên Nguyễn Thị Hạnh, từng làm kế toán tại Lâm Đức Group suốt mười hai năm. Tôi có bằng chứng cho thấy, chín năm trước, chính ông Lâm Tư Kiệt là người chỉ đạo tôi lập các chứng từ khống cho ba công ty được nêu trong báo cáo kiểm toán vừa rồi.”
Bà Hạnh trình bày rõ ràng, mạch lạc, từng chi tiết một, từ cách các hợp đồng được ký khống, cho đến cách tiền được chuyển ra nước ngoài thông qua các tài khoản trung gian.
Lâm Tư Kiệt, mặt tái đi, cố gắng phản bác.
– “Bà ta là một nhân viên bất mãn, bị sa thải, đang bịa chuyện để trả thù tôi!”
– “Tôi chưa từng bị sa thải,” bà Hạnh đáp thẳng. “Tôi tự nguyện nghỉ việc vì không thể chịu đựng được việc phải ký khống chứng từ nữa. Tôi có đơn xin nghỉ việc gốc, ông có thể kiểm tra hồ sơ nhân sự công ty.”
Đến lúc này, một thành viên hội đồng quản trị lớn tuổi, ông Trịnh Bảo Long, người tôi biết đã gắn bó với Lâm Đức Group từ thời Lâm lão gia, lên tiếng.
– “Tôi đề nghị, trước khi tiếp tục bàn về việc bãi nhiệm Chủ tịch Lâm Tư Trạch, chúng ta cần làm rõ những cáo buộc này trước. Nếu đúng như báo cáo và lời khai vừa trình bày, người cần bị xem xét trách nhiệm không phải Chủ tịch Tư Trạch, mà chính là ông Lâm Tư Kiệt.”
Nhiều thành viên khác gật đầu đồng tình, không khí trong hội trường dần đổi chiều.
Lâm Tư Kiệt nhìn quanh, nhận ra tình thế đang bất lợi cho mình, gương mặt từ tự tin chuyển sang hoảng loạn thoáng qua, rồi nhanh chóng lấy lại vẻ bình tĩnh giả tạo.
– “Đây rõ ràng là một âm mưu được dàn dựng bởi anh trai tôi, cấu kết với cô CFO của Thịnh Minh Capital, nhằm loại bỏ tôi ra khỏi công ty để dễ dàng thâu tóm toàn bộ tài sản!”
Đúng lúc đó, cửa hội trường lại mở ra một lần nữa.
Người bước vào là một cảnh sát viên mặc thường phục, cùng hai đồng nghiệp, tiến thẳng đến gần khu vực chủ tọa, trình thẻ ngành cho ban tổ chức.
– “Xin lỗi vì làm gián đoạn cuộc họp,” viên cảnh sát nói, giọng nghiêm túc. “Chúng tôi đến đây theo lệnh của cơ quan điều tra, liên quan đến đơn tố cáo về hành vi đe dọa nhân chứng và cưỡng đoạt tài sản, đối với ông Lâm Tư Kiệt.”
Cả hội trường im phăng phắc.
– “Chúng tôi đã có đủ căn cứ ban đầu, bao gồm đoạn ghi âm đe dọa, đoạn video ghi lại hành vi cưỡng ép nhân chứng tại nhà riêng, cùng báo cáo kiểm toán độc lập, để tiến hành mời ông Lâm Tư Kiệt về trụ sở làm việc, phục vụ công tác điều tra.”
Lâm Tư Kiệt đứng chết trân, gương mặt trắng bệch.
– “Các anh không có quyền! Đây là cuộc họp nội bộ công ty!”
– “Chúng tôi có lệnh của Viện Kiểm sát,” viên cảnh sát đáp, giọng không hề nao núng. “Đề nghị ông hợp tác.”
Trong tiếng xì xào của cả hội trường, Lâm Tư Kiệt bị đưa ra ngoài, dưới ánh mắt của toàn thể hội đồng quản trị và cổ đông, những người chỉ vài phút trước còn cân nhắc việc bãi nhiệm chính anh trai của hắn.
Sau khi trật tự được vãn hồi, ông Trịnh Bảo Long đứng lên, đề xuất một cuộc biểu quyết mới.
– “Trước tình hình vừa xảy ra, tôi đề nghị hội đồng quản trị biểu quyết bãi nhiệm tư cách thành viên hội đồng quản trị của ông Lâm Tư Kiệt ngay lập tức, đồng thời tín nhiệm tiếp tục vai trò Chủ tịch của ông Lâm Tư Trạch, người đã chủ động phối hợp điều tra và phanh phui sai phạm, dù điều đó liên quan đến chính em trai mình.”
Cuộc biểu quyết diễn ra nhanh chóng, với đa số áp đảo đồng thuận theo đề xuất của ông Long.
Tư Trạch đứng lên, cúi đầu cảm ơn hội đồng quản trị, giọng anh ta có chút nghẹn lại.
– “Tôi xin cảm ơn sự tin tưởng của hội đồng quản trị. Và tôi xin gửi lời xin lỗi chân thành, đến gia đình Tống gia, những người đã phải chịu oan ức suốt bảy năm qua vì hành vi sai trái của em trai tôi, cũng là vì sự chậm trễ và thiếu quyết đoán của chính tôi trong việc phanh phui sự thật sớm hơn.”
Anh ta nhìn về phía tôi, ánh mắt chân thành.
– “Tôi cam kết, công ty sẽ hợp tác toàn diện với cơ quan điều tra, đồng thời khôi phục lại danh dự cho gia đình Tống gia một cách công khai, minh bạch.”
Cuộc họp kết thúc trong không khí vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề. Nhẹ nhõm vì sự thật cuối cùng đã được phơi bày, nhưng nặng nề vì tất cả đều hiểu, đây chỉ mới là khởi đầu của một quá trình pháp lý dài, và những tổn thương đã gây ra không thể xóa bỏ trong một sớm một chiều.
Ra khỏi hội trường, tôi đứng một mình ở hành lang, cảm giác như vừa trút bỏ được một gánh nặng đè lên vai suốt bảy năm.
Tư Trạch tìm đến tôi vài phút sau, dáng vẻ vẫn còn chưa hết căng thẳng.
– “Cảm ơn cô, Diệu. Vì đã không bỏ cuộc.”
– “Tôi không làm việc này vì anh.”
– “Tôi biết. Cô làm vì cha cô, vì gia đình cô, vì chính cô. Nhưng dù sao, tôi vẫn muốn cảm ơn.”
Tôi nhìn anh ta, cảm xúc trong lòng phức tạp hơn tôi tưởng. Bảy năm hận thù, giờ đã tìm ra kẻ thật sự phải chịu trách nhiệm, nhưng điều đó không có nghĩa là mọi vết thương giữa tôi và Tư Trạch đã lành lặn.
– “Chuyện của chúng ta,” tôi nói chậm rãi, “không kết thúc chỉ vì Tư Kiệt bị bắt. Anh vẫn đã từng chọn im lặng, chọn bỏ tôi đứng một mình giữa lễ đường, dù vì lý do gì đi nữa.”
Tư Trạch gật đầu, không phản bác.
– “Tôi biết. Tôi không mong cô tha thứ ngay lập tức, Diệu. Tôi chỉ mong, từ giờ, chúng ta có thể đối xử với nhau công bằng hơn, dựa trên sự thật, không phải dựa trên những hiểu lầm hay im lặng như trước.”
Tôi không trả lời ngay, chỉ gật đầu nhẹ, rồi quay người bước đi, để lại anh ta đứng một mình giữa hành lang vắng.
Nhưng trong lòng tôi, một câu hỏi bắt đầu hình thành, câu hỏi mà bảy năm trước tôi chưa từng dám nghĩ đến. Nếu sự thật đã rõ ràng, nếu người phải chịu trách nhiệm không còn là Tư Trạch, thì tôi còn lý do gì để giữ mãi bức tường ngăn cách giữa hai chúng tôi?
Tôi chưa có câu trả lời. Nhưng tôi biết, mình sẽ cần thời gian để tìm ra nó, giữa những gì còn lại của vụ án chưa kết thúc.
Những ngày sau cuộc họp hội đồng quản trị, công việc điều tra chính thức của cơ quan chức năng diễn ra khẩn trương. Lâm Tư Kiệt bị tạm giữ để phục vụ điều tra, trong khi đội ngũ điều tra viên phối hợp với công ty kiểm toán độc lập tiếp tục làm rõ toàn bộ đường đi của dòng tiền bất minh.
Tôi trở lại guồng quay công việc tại Thịnh Minh Capital, hoàn tất các thủ tục cuối cùng của thương vụ thâu tóm, giờ đây không còn vướng bận bởi những cáo buộc vô căn cứ nữa. Ủy ban Chứng khoán, sau khi xem xét toàn bộ hồ sơ giải trình và bằng chứng về việc tôi bị vu khống, đã chính thức đóng hồ sơ điều tra, xác nhận tôi không có bất kỳ vi phạm nào.
Cha tôi cũng dần hồi phục, sức khỏe ổn định trở lại sau khi biết tin kẻ hại gia đình mình đã bị đưa ra ánh sáng.
– “Con làm tốt lắm, Diệu,” cha tôi nói, khi tôi đến thăm ông vào một buổi chiều cuối tuần. “Bảy năm oan ức, cuối cùng cũng được minh oan.”
– “Con chỉ tiếc, đáng lẽ chuyện này nên được làm rõ sớm hơn, để cha không phải chịu khổ lâu như vậy.”
– “Không sao, con à. Muộn còn hơn không. Và nhờ chuyện này, con cũng đã trưởng thành hơn rất nhiều, mạnh mẽ hơn rất nhiều so với cô gái hai mươi lăm tuổi đứng khóc một mình bảy năm trước.”
Tôi mỉm cười, nắm chặt tay cha.
Nhưng giữa những ngày tháng dần trở lại bình yên đó, mối quan hệ giữa tôi và Tư Trạch vẫn ở trong trạng thái lấp lửng, không rõ ràng.
Chúng tôi vẫn phải gặp nhau thường xuyên để hoàn tất các thủ tục bàn giao tài sản, nhưng mỗi cuộc gặp đều diễn ra trong không khí kiềm chế, cả hai đều cố giữ khoảng cách chuyên nghiệp cần thiết.
Một buổi chiều, khi tôi đến văn phòng Lâm Đức Group để rà soát lại danh sách tài sản cuối cùng trước khi hoàn tất bàn giao, tôi tình cờ bắt gặp Tư Trạch đang đứng một mình trên sân thượng tòa nhà, nhìn xuống thành phố.
Tôi định quay đi, nhưng anh ta đã nhận ra sự có mặt của tôi.
– “Diệu.”
Tôi dừng lại, không biết nên tiến lại hay lùi về.
– “Tôi không cố ý làm phiền anh.”
– “Không sao. Cô đến đây có việc gì?”
– “Kiểm tra lại danh sách tài sản cuối cùng, trước khi hoàn tất thủ tục bàn giao vào tuần sau.”
Anh ta gật đầu, rồi im lặng một lúc, nhìn ra xa.
– “Diệu, tôi có thể hỏi cô một câu không liên quan đến công việc được không?”
Tôi do dự, nhưng cuối cùng gật đầu.
– “Được.”
– “Sau khi mọi chuyện kết thúc, sau khi thủ tục bàn giao hoàn tất, cô có định rời khỏi cuộc sống của tôi hoàn toàn không? Hay cô còn cho tôi một cơ hội nào đó, dù nhỏ nhoi, để chuộc lại lỗi lầm bảy năm trước?”
Tôi nhìn ra xa, tránh ánh mắt anh ta, cảm nhận được sự chân thành trong câu hỏi, nhưng cũng đầy sự bất an của chính mình.
– “Tôi không biết, Tư Trạch. Bảy năm qua, tôi đã xây dựng cuộc sống của mình dựa trên nền tảng của sự tự lập, không phụ thuộc vào bất kỳ ai, kể cả cảm xúc. Tôi sợ, nếu tôi mở lòng lại với anh, tôi sẽ đánh mất chính con người mà tôi đã mất bảy năm để xây dựng nên.”
– “Tôi không mong cô đánh mất bản thân mình. Tôi chỉ mong, có một khoảng trống nhỏ trong cuộc sống đó, dành cho một khởi đầu mới, chậm rãi, không vội vàng, không áp đặt.”
Tôi quay sang nhìn anh ta, lần đầu tiên sau nhiều ngày, không né tránh ánh mắt của anh ta nữa.
– “Anh nói dễ dàng vậy, như thể bảy năm chỉ là một khoảng nghỉ ngắn, chứ không phải một vết cắt sâu.”
– “Tôi không nói nó dễ dàng, Diệu. Tôi biết, có những vết thương sẽ không bao giờ lành hoàn toàn. Nhưng tôi tin, người ta vẫn có thể học cách sống chung với vết sẹo, và vẫn tìm thấy hạnh phúc mới, nếu cả hai đều sẵn lòng thử.”
Gió chiều thổi qua sân thượng, mang theo hơi lạnh của tháng mười một, giống hệt cái lạnh của bảy năm trước, ngày tôi đứng một mình giữa lễ đường.
Nhưng lần này, tôi không đứng một mình. Có một người đang đứng cạnh tôi, chờ đợi câu trả lời, không phải với sự chắc chắn của kẻ đang nắm quyền lực, mà với sự khiêm nhường của kẻ đang cầu xin một cơ hội.
– “Tôi cần thời gian,” tôi nói cuối cùng. “Không phải để trừng phạt anh thêm, mà vì tôi thật sự cần thời gian để hiểu rõ lòng mình.”
– “Tôi sẽ chờ. Bao lâu cũng được.”
Tôi không trả lời thêm, chỉ gật đầu nhẹ, rồi quay người bước đi, để lại anh ta đứng một mình trên sân thượng, nhìn xuống thành phố đang lên đèn.
