Chương 5
Tư Trạch đến bệnh viện ngay trong chiều hôm đó, mang theo một bó hoa và vẻ mặt lo lắng không giấu giếm.
– “Bác trai sao rồi?”
– “Đã ổn định. Bác sĩ nói cần theo dõi thêm vài ngày.”
Anh ta đặt bó hoa xuống bàn cạnh giường bệnh, cúi đầu chào cha tôi khi ông vừa tỉnh giấc.
Cha tôi nhìn anh ta một lúc lâu, ánh mắt phức tạp, rồi khẽ gật đầu.
– “Cháu là Lâm Tư Trạch.”
– “Vâng, thưa bác. Cháu xin lỗi, vì những gì gia đình cháu đã gây ra cho gia đình bác suốt bảy năm qua.”
Cha tôi im lặng một lúc, rồi nói, giọng vẫn còn yếu nhưng rõ ràng.
– “Cháu không cần xin lỗi thay cho lỗi lầm của người khác. Nhưng nếu cháu thật lòng muốn chuộc lỗi, hãy giúp con gái bác đưa kẻ thật sự có tội ra ánh sáng.”
– “Cháu sẽ làm hết sức mình, thưa bác.”
Ra khỏi phòng bệnh, tôi và Tư Trạch đứng ở hành lang, bàn bạc kế hoạch tiếp theo.
– “Tôi đã báo cảnh sát về lời đe dọa của Tư Kiệt,” tôi nói. “Nhưng chỉ dựa vào đó, chưa đủ để khởi tố hắn về tội gian lận tài chính. Chúng ta cần thêm nhân chứng, người sẵn sàng đứng ra làm chứng chính thức, không chỉ cung cấp tài liệu ẩn danh như bà Hạnh.”
– “Tôi nghĩ tôi biết một người có thể giúp.”
– “Ai?”
– “Đặng Quốc Bảo, luật sư riêng của tôi, từng là luật sư của cha tôi trước đây. Ông ấy biết rất nhiều về các giao dịch nội bộ của gia tộc, nhưng luôn giữ im lặng vì trách nhiệm bảo mật nghề nghiệp. Tuy nhiên, tôi tin nếu tôi chính thức yêu cầu, với tư cách người đứng đầu công ty hiện tại, ông ấy có thể tiết lộ những gì không vi phạm đạo đức nghề luật sư.”
Tôi gật đầu, nhưng vẫn còn nghi ngại.
– “Chúng ta cần một nhân chứng mạnh hơn thế. Ai đó trực tiếp tham gia vào việc lập các công ty vỏ bọc, hoặc trực tiếp chuyển tiền.”
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên, một email mới từ địa chỉ ẩn danh, gửi kèm theo file đính kèm.
Tôi mở email ngay trên hành lang bệnh viện.
Nội dung email ngắn gọn. Tôi là người từng làm kế toán trưởng cho một trong ba công ty vỏ bọc của Lâm Tư Kiệt. Tôi có đầy đủ chứng từ gốc, hợp đồng, và bản ghi chép nội bộ chứng minh dòng tiền được chuyển ra sao. Tôi sẵn sàng làm chứng, nhưng cần được đảm bảo an toàn cho bản thân và gia đình.
Tôi đưa điện thoại cho Tư Trạch xem.
– “Đây có thể là cơ hội chúng ta cần.”
– “Nhưng cũng có thể là bẫy khác, do chính Tư Kiệt dàn dựng để dò xét xem chúng ta đã biết được những gì.”
– “Tôi biết. Chúng ta cần xác minh cẩn thận trước khi tin tưởng hoàn toàn.”
Tôi trả lời email, đề nghị gặp mặt trực tiếp tại một địa điểm trung lập, có sự hiện diện của luật sư để đảm bảo tính pháp lý và an toàn cho cả hai bên.
Người gửi email đồng ý, hẹn gặp tại văn phòng luật của Diệp Lam vào ngày hôm sau.
Người xuất hiện là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ mệt mỏi, tự giới thiệu tên Phạm Đức Nghĩa, từng làm kế toán trưởng cho một trong ba công ty vỏ bọc suốt bốn năm, trước khi nghỉ việc vì bất đồng với Tư Kiệt về việc phải ký khống nhiều chứng từ.
– “Tôi giữ lại một bản sao của toàn bộ sổ sách trước khi nghỉ việc, phòng trường hợp sau này bị đổ tội thay,” ông Nghĩa nói, giọng run run vì lo sợ. “Tôi biết những gì mình làm là sai, nhưng lúc đó tôi không có lựa chọn nào khác, gia đình tôi cần tiền, và Tư Kiệt đe dọa nếu tôi không hợp tác, ông ta sẽ tố cáo tôi tội trốn thuế từ công việc trước đó của tôi, dù đó cũng là do ông ta ép tôi làm.”
Diệp Lam ghi chép cẩn thận từng lời khai, đồng thời giải thích rõ quyền lợi pháp lý của ông Nghĩa nếu ông hợp tác làm chứng, bao gồm khả năng được miễn truy cứu trách nhiệm hình sự với vai trò đồng phạm bị ép buộc, nếu ông cung cấp thông tin đầy đủ và chính xác giúp phá án.
Sau ba giờ làm việc, chúng tôi có trong tay lời khai chính thức, cùng bộ sổ sách gốc xác nhận toàn bộ dòng tiền ba trăm hai mươi tỷ đồng đã chảy vào tài khoản cá nhân của Lâm Tư Kiệt tại một ngân hàng nước ngoài, thông qua một chuỗi giao dịch phức tạp nhằm che giấu nguồn gốc.
Tối đó, khi tiễn ông Nghĩa ra về với sự bảo vệ của đội an ninh riêng do Tư Trạch thu xếp, tôi và anh ta đứng lại trong văn phòng, nhìn chồng tài liệu vừa thu thập được.
– “Chúng ta có đủ bằng chứng rồi,” tôi nói, giọng nhẹ nhõm lần đầu tiên sau nhiều ngày căng thẳng.
– “Gần đủ. Nhưng Tư Kiệt sẽ không dễ dàng chịu thua. Hắn nắm gần hai mươi phần trăm cổ phần Lâm Đức Group, đủ để triệu tập một cuộc họp bất thường của hội đồng quản trị, tìm cách lật đổ tôi trước khi chúng ta kịp đưa vụ việc ra pháp luật.”
– “Anh nghĩ hắn sẽ làm vậy?”
– “Tôi chắc chắn hắn sẽ làm vậy. Và tôi nghĩ, hắn sẽ làm sớm hơn chúng ta tưởng.”
Dự đoán của Tư Trạch không sai.
Chỉ hai ngày sau buổi làm việc với ông Nghĩa, Lâm Tư Kiệt chính thức gửi thông báo triệu tập cuộc họp bất thường của hội đồng quản trị Lâm Đức Group, với lý do được nêu ra là xem xét năng lực điều hành của Chủ tịch Lâm Tư Trạch trong bối cảnh công ty đang gặp khủng hoảng truyền thông nghiêm trọng liên quan đến thương vụ thâu tóm.
Tôi đọc thông báo đó tại văn phòng, cùng Diệp Lam và Chu Hạo.
– “Hắn đang cố dùng chính cơn bão truyền thông do hắn tạo ra, để lật đổ Tư Trạch trước khi báo cáo kiểm toán được công bố,” Lam nhận định. “Nếu hắn kiểm soát được hội đồng quản trị, hắn có thể tìm cách trì hoãn, hoặc thậm chí phá hoại toàn bộ quá trình bàn giao tài sản cho Thịnh Minh Capital, dùng nó làm cái cớ để chiếm lại quyền kiểm soát công ty.”
– “Cuộc họp bất thường đó, khi nào diễn ra?”
– “Theo điều lệ công ty, phải thông báo trước tối thiểu mười ngày. Vậy chúng ta có mười ngày để chuẩn bị.”
Tôi gật đầu, trong đầu đã bắt đầu vạch ra kế hoạch.
– “Mười ngày là đủ để hoàn thiện báo cáo kiểm toán chính thức chứ?”
– “Tôi sẽ liên hệ ngay với đội kiểm toán, yêu cầu đẩy nhanh tiến độ, tập trung hoàn thiện phần liên quan đến ba công ty vỏ bọc trước, các phần khác có thể bổ sung sau.”
Trong khi Lam liên hệ đội kiểm toán, tôi gọi cho Tư Trạch, thông báo về cuộc họp bất thường.
– “Tôi đã nhận được thông báo,” anh ta nói, giọng bình tĩnh đến bất ngờ. “Tôi đã dự đoán trước điều này, nên đã chuẩn bị sẵn một số phương án.”
– “Phương án gì?”
– “Tôi đã âm thầm liên hệ với một số cổ đông nhỏ lẻ trong công ty suốt vài năm qua, những người từng bất mãn với cách Tư Kiệt điều hành các dự án dưới quyền hắn, nhưng không dám lên tiếng vì sợ bị trù dập. Nếu chúng ta có đủ bằng chứng thuyết phục tại cuộc họp, tôi tin mình có thể tập hợp đủ số phiếu để không chỉ bác bỏ đề xuất của Tư Kiệt, mà còn phế truất luôn tư cách thành viên hội đồng quản trị của hắn.”
Tôi im lặng một lúc, cân nhắc.
– “Anh đã tính toán chuyện này từ lâu rồi, phải không? Không phải chỉ mới đây.”
– “Đúng. Tôi đã chờ đợi thời cơ thích hợp suốt nhiều năm, kể từ khi tôi bắt đầu nghi ngờ Tư Kiệt sau khi cha tôi qua đời và tôi được toàn quyền tiếp cận sổ sách công ty. Nhưng tôi cần bằng chứng đủ mạnh, và một đồng minh đủ tin cậy để không bị chính Tư Kiệt lật ngược tình thế. Cô xuất hiện, đúng vào lúc tôi cần nhất.”
Tôi không biết nên hiểu câu nói đó như thế nào, nhưng tôi gạt cảm xúc sang một bên, tập trung vào công việc trước mắt.
Những ngày tiếp theo trôi qua trong guồng quay làm việc căng thẳng. Đội kiểm toán làm việc suốt ngày đêm, Diệp Lam chuẩn bị toàn bộ hồ sơ pháp lý, còn tôi và Tư Trạch, dù hạn chế gặp mặt trực tiếp, vẫn thường xuyên trao đổi qua điện thoại và email để thống nhất chiến lược.
Đến ngày thứ bảy, báo cáo kiểm toán sơ bộ hoàn tất, xác nhận chắc chắn rằng Lâm Tư Kiệt là người thụ hưởng cuối cùng của ba công ty vỏ bọc, đã rút tổng cộng ba trăm hai mươi lăm tỷ đồng từ Lâm Đức Group trong suốt chín năm qua, thông qua các hợp đồng dịch vụ khống.
Nhưng cùng lúc đó, một tin tức bất ngờ khác ập đến, khiến toàn bộ kế hoạch của chúng tôi suýt sụp đổ.
Chu Hạo chạy vào phòng làm việc của tôi, mặt tái mét.
– “Chị Diệu, ông Phạm Đức Nghĩa, nhân chứng của chúng ta, vừa gọi điện, nói ông ấy rút lại toàn bộ lời khai, và từ chối xuất hiện làm chứng tại cuộc họp hội đồng quản trị.”
Tôi đứng bật dậy.
– “Tại sao? Có chuyện gì xảy ra với ông ấy?”
– “Ông ấy không nói rõ, chỉ liên tục xin lỗi, nói rằng ông không thể mạo hiểm thêm nữa, và cúp máy ngay sau đó.”
Tôi gọi ngay cho Diệp Lam.
– “Lam, ông Nghĩa vừa rút lời khai. Cậu nghĩ Tư Kiệt đã tìm ra và đe dọa ông ấy?”
– “Rất có thể. Hoặc tệ hơn, hắn đã mua chuộc ông ấy bằng một khoản tiền lớn, đủ để ông ấy chấp nhận rủi ro bị truy tố còn hơn đối mặt với hậu quả từ Tư Kiệt.”
Tôi ngồi phịch xuống ghế, cảm giác như vừa mất đi một mảnh ghép quan trọng.
– “Không có lời khai trực tiếp của ông Nghĩa, chúng ta chỉ còn báo cáo kiểm toán và tài liệu từ ổ cứng của Tư Trạch. Liệu có đủ sức nặng để thuyết phục hội đồng quản trị không?”
– “Về mặt pháp lý, có thể đủ để mở cuộc điều tra chính thức. Nhưng để thuyết phục một cuộc họp cổ đông, nơi cảm xúc và quan hệ cá nhân đóng vai trò không nhỏ, chúng ta cần nhiều hơn thế.”
Tôi nhìn ra cửa sổ, ánh nắng chiều nhuộm vàng cả bầu trời thành phố, nhưng lòng tôi lại lạnh như băng.
Ba ngày nữa là đến cuộc họp bất thường. Chúng tôi vừa mất đi một nhân chứng quan trọng, và tôi biết, đây chỉ là bước mở đầu cho những đòn tấn công tiếp theo mà Lâm Tư Kiệt còn giấu trong tay áo.
Tối hôm đó, tôi không về nhà ngay mà ở lại văn phòng, cùng Diệp Lam rà soát lại toàn bộ chiến lược cho cuộc họp hội đồng quản trị sắp tới.
– “Chúng ta cần tìm cách tiếp cận lại ông Nghĩa,” tôi nói. “Nếu không phải để ông ấy làm chứng công khai, thì ít nhất cũng cần biết ai đã đe dọa hay mua chuộc ông ấy, đó có thể là bằng chứng khác về hành vi cản trở công lý của Tư Kiệt.”
– “Tôi đã cử người liên hệ, nhưng ông ấy không nghe máy nữa. Có vẻ ông ấy đã tắt máy hoặc đổi số.”
Đúng lúc đó, điện thoại tôi rung lên, một cuộc gọi từ số lạ.
Tôi bắt máy, thận trọng.
– “Alo.”
– “Cô Diệu, tôi là vợ của ông Phạm Đức Nghĩa.”
Giọng người phụ nữ run rẩy, như đang cố kìm nén điều gì đó.
– “Chào chị. Chị gọi cho tôi có việc gì?”
– “Tôi xin lỗi vì chồng tôi đã rút lại lời khai. Nhưng cô Diệu, cô phải hiểu, chiều nay có hai người đàn ông lạ mặt đến nhà tôi, đe dọa sẽ làm hại các con tôi nếu chồng tôi không rút lời khai ngay lập tức. Chồng tôi sợ quá, đành phải gọi cho cô.”
Tôi siết chặt điện thoại.
– “Chị có nhận ra hai người đó không? Hay có bất kỳ manh mối gì về họ không?”
– “Tôi không biết họ là ai, nhưng chồng tôi nói, một trong hai người có nhắc đến tên Tư Kiệt, nói rằng ông chủ của họ sẽ không để yên nếu chồng tôi còn hợp tác với cô.”
– “Chị có bằng chứng gì về cuộc gặp gỡ đó không? Camera an ninh, hay bất cứ thứ gì?”
– “Có, cô Diệu. Nhà tôi có lắp camera an ninh trước cửa, tôi đã sao lưu lại đoạn video, nhưng chồng tôi không biết tôi làm việc này. Tôi… tôi vẫn muốn giúp cô, dù chồng tôi không dám. Tôi sợ nếu để yên, chuyện này sẽ không bao giờ kết thúc, và con tôi sẽ phải lớn lên trong nỗi sợ hãi này.”
Tôi cảm thấy một tia hy vọng lóe lên.
– “Chị có thể gửi đoạn video đó cho tôi được không? Tôi hứa sẽ bảo vệ an toàn tuyệt đối cho gia đình chị, và sẽ không để lộ danh tính chị nếu chị không muốn.”
– “Được. Tôi sẽ gửi ngay bây giờ.”
Mười phút sau, đoạn video xuất hiện trong hộp thư của tôi. Hình ảnh không rõ mặt hai người đàn ông, nhưng đủ để nghe rõ giọng nói, và một trong hai câu nói được ghi lại rõ ràng.
Ông chủ tôi nói, nếu ông không muốn nhà cửa này gặp hỏa hoạn, thì tốt nhất giữ mồm giữ miệng, đừng dây vào chuyện của cô CFO đó nữa.
Tôi và Diệp Lam nhìn nhau.
– “Đây là bằng chứng cho tội đe dọa, cưỡng ép nhân chứng,” Lam nói, giọng phấn khích xen lẫn thận trọng. “Dù chưa nêu tên trực tiếp Tư Kiệt, nhưng kết hợp với cuộc gọi đe dọa cậu nhận trước đó, và địa chỉ IP từ văn phòng hắn, chúng ta có đủ cơ sở để yêu cầu cơ quan điều tra vào cuộc chính thức.”
– “Nhưng liệu có kịp trước cuộc họp hội đồng quản trị không? Chỉ còn hai ngày nữa.”
– “Tôi sẽ nộp đơn ngay trong đêm nay, yêu cầu khẩn cấp. Đồng thời, tôi nghĩ chúng ta nên thông báo cho ông Nghĩa biết, rằng chúng ta đã có bằng chứng bảo vệ ông ấy, và đề nghị công an cử người bảo vệ gia đình ông ấy ngay lập tức.”
Tôi gật đầu, rồi gọi ngay cho Tư Trạch, thông báo diễn biến mới nhất.
– “Đây là bằng chứng mạnh,” anh ta nói sau khi nghe xong. “Nhưng Diệu, tôi nghĩ chúng ta cần chuẩn bị cho khả năng, dù có bằng chứng này, Tư Kiệt vẫn sẽ tìm cách xoay chuyển tình thế tại cuộc họp, bằng cách công kích cá nhân, đánh vào uy tín của tôi và cô, thay vì tranh luận trên bằng chứng.”
– “Anh nghĩ hắn sẽ làm gì?”
– “Tôi nghĩ hắn sẽ đưa ra một câu chuyện khác, đổ lỗi ngược lại cho tôi, có thể nói rằng chính tôi đã dàn dựng toàn bộ vụ việc để chiếm đoạt quyền kiểm soát công ty, lợi dụng thương vụ thâu tóm với Thịnh Minh Capital, và thậm chí lợi dụng mối quan hệ cũ với cô để thực hiện điều đó.”
Tôi nhíu mày.
– “Đó là một cáo buộc nghiêm trọng, nhưng hoàn toàn không có căn cứ.”
– “Đúng, nhưng Tư Kiệt không cần nó có căn cứ. Hắn chỉ cần gieo đủ nghi ngờ, làm hội đồng quản trị lưỡng lự, trì hoãn quyết định, kéo dài thời gian để hắn có cơ hội tẩu tán tài sản hoặc tìm cách khác để lật ngược tình thế.”
Tôi ngồi im một lúc, suy nghĩ.
– “Vậy chúng ta cần chuẩn bị không chỉ bằng chứng, mà cả một câu chuyện rõ ràng, mạch lạc, để hội đồng quản trị và các cổ đông có thể hiểu ngay lập tức, không để hắn có cơ hội gieo rắc nghi ngờ.”
– “Chính xác. Và tôi nghĩ, người kể câu chuyện đó, không nên chỉ là tôi hay cô, mà cần có một nhân chứng độc lập, đáng tin cậy, để tăng sức nặng.”
Tôi chợt nhớ đến bà Hạnh, người phụ nữ đầu tiên đã tìm đến tôi.
– “Bà Hạnh. Bà ấy có thể là nhân chứng đó. Bà ấy làm kế toán tại Lâm Đức Group suốt mười hai năm, biết rõ nội tình từ thời Lâm lão gia còn tại vị, và đã giữ tài liệu gốc suốt bảy năm qua.”
– “Cô nghĩ bà ấy sẽ đồng ý xuất hiện công khai không? Bà ấy đã từ chối lên tiếng suốt nhiều năm vì sợ hãi.”
– “Tôi sẽ thuyết phục bà ấy. Nhưng lần này, tôi sẽ đảm bảo bà ấy được bảo vệ đầy đủ, không phải đơn độc đối mặt như trước.”
