Chương 9
Những tháng sau khi tôi chính thức nhậm chức chủ tịch, tập đoàn Minh Khang dần ổn định trở lại. Cổ phiếu phục hồi, các đối tác quốc tế bắt đầu quay lại sau khi thấy sự minh bạch trong cách điều hành mới.
Tôi bổ nhiệm bà Hồng làm phó tổng giám đốc phụ trách nội vụ, người mà tôi tin tưởng tuyệt đối sau tất cả những gì bà đã giúp đỡ tôi.
Dịch Bân trở thành cố vấn pháp lý trưởng của tập đoàn, dù ban đầu anh từ chối vì lo ngại xung đột lợi ích trong mối quan hệ giữa chúng tôi.
“Anh không cần lo lắng,” tôi nói với anh trong một buổi tối cả hai cùng ăn tối tại căn nhà cũ của cha. “Mọi quyết định liên quan đến vị trí của anh sẽ được hội đồng quản trị độc lập xem xét minh bạch, không có sự thiên vị nào từ tôi.”
Dịch Bân nhìn tôi, ánh mắt ấm áp.
“Tôi tin cô, Tịnh Dao. Không chỉ vì cách cô điều hành công ty, mà vì cách cô đối xử với mọi người xung quanh, kể cả những người từng là kẻ thù của cô.”
Trúc, sau khi làm việc một thời gian ngắn tại công ty kiểm toán tôi giới thiệu, được tôi mời về làm trưởng phòng kiểm soát nội bộ của tập đoàn Minh Khang, vị trí quan trọng để đảm bảo không một vụ việc tương tự có thể tái diễn trong tương lai.
“Tôi không ngờ có ngày mình được tin tưởng đến vậy,” Trúc nói trong ngày nhận quyết định bổ nhiệm, giọng xúc động.
“Cô xứng đáng với điều đó,” tôi đáp. “Lòng dũng cảm của cô ngày hôm đó, khi quyết định đưa cho tôi chiếc USB, đã thay đổi cả cục diện của mọi chuyện.”
Mộc Vi, từ nơi cô chuyển đến sinh sống cùng con gái, thỉnh thoảng vẫn gửi tin nhắn hỏi thăm tôi, và tôi cũng gửi lại những lời chúc chân thành cho cuộc sống mới của cô.
Tuấn Khải, sau khi hoàn thành các nghĩa vụ pháp lý với mức án treo, được tôi sắp xếp một vị trí nhân viên bình thường tại phòng kinh doanh, bắt đầu lại từ những bước cơ bản nhất, không còn danh xưng phó tổng giám đốc hào nhoáng ngày nào.
“Tôi cảm ơn chị đã cho tôi cơ hội này,” anh ta nói trong ngày đầu tiên đi làm với vị trí mới. “Tôi sẽ cố gắng chứng minh mình xứng đáng.”
Một buổi chiều cuối tuần, tôi ngồi một mình trong phòng làm việc của cha, giờ đã là phòng làm việc của tôi, nhìn ra khung cửa sổ lớn hướng về thành phố.
Bà Hồng gõ cửa bước vào, đặt lên bàn một hộp đồ cũ.
“Cô Dao, tôi tìm thấy cái này trong kho lưu trữ cũ, có lẽ cô sẽ muốn xem.”
Tôi mở hộp, bên trong là những bức thư cũ, những tấm ảnh gia đình từ khi tôi còn nhỏ, và một cuốn nhật ký của mẹ kế tôi, bà Vũ Thục Anh, người tôi chưa từng có cơ hội hiểu rõ.
Tôi lật giở những trang nhật ký ố vàng, đọc những dòng chữ của một người phụ nữ đã cố gắng bảo vệ công lý, dù phải trả giá bằng chính mạng sống của mình, giống như tôi đã từng làm.
“Cảm ơn chị Hồng,” tôi nói, mắt nhòe lệ. “Đây là món quà quý giá nhất tôi từng nhận được.”
Đêm đó, tôi ngồi đọc hết cuốn nhật ký, cảm nhận một sự kết nối kỳ lạ với người phụ nữ đã khuất, người mà giờ đây tôi hiểu, cũng từng đơn độc chiến đấu cho sự thật, giống như tôi.
Một năm sau ngày tôi ngồi vào chiếc ghế chủ tịch trong bộ tạp dề hoa xanh, tập đoàn Minh Khang đã hoàn toàn lột xác, trở thành một trong những doanh nghiệp được đánh giá cao nhất về tính minh bạch trong quản trị trên thị trường chứng khoán.
Tôi đứng trên sân thượng trụ sở công ty, nhìn xuống thành phố lấp lánh ánh đèn buổi tối, lòng đầy cảm xúc lẫn lộn giữa tự hào và bình yên.
Dịch Bân bước đến bên cạnh tôi, tay cầm hai ly rượu vang nhẹ.
“Em đang nghĩ gì vậy?” Anh hỏi, giọng dịu dàng, và tôi nhận ra, không biết từ lúc nào, cách xưng hô giữa chúng tôi đã thay đổi một cách tự nhiên, từ formal “cô, tôi” sang thân mật “anh, em”.
“Em đang nghĩ về hành trình một năm qua,” tôi đáp, nhận lấy ly rượu từ anh. “Từ một người phụ nữ mặc tạp dề bước vào phòng họp cổ đông, không ai tin tưởng, đến hôm nay.”
“Em đã làm được nhiều hơn cả những gì em tưởng tượng,” Dịch Bân nói, khẽ nắm lấy tay tôi. “Không chỉ vực dậy một tập đoàn, mà còn mang lại công lý cho những người em yêu thương.”
Tôi tựa đầu vào vai anh, cảm nhận sự bình yên hiếm hoi mà tôi đã không có được suốt nhiều năm qua.
“Anh Vũ chắc chắn cũng mong em được hạnh phúc,” Dịch Bân nói, như đọc được suy nghĩ trong lòng tôi. “Em không cần phải cảm thấy có lỗi khi tìm thấy hạnh phúc mới, Tịnh Dao.”
Tôi mỉm cười, mắt hơi cay nhưng không phải vì đau buồn.
“Em biết. Và em nghĩ, anh ấy sẽ vui vì em đã tìm thấy một người có thể đồng hành cùng em trong cả những sóng gió lẫn bình yên.”
Vài ngày sau đó, tôi tổ chức một buổi lễ nhỏ tại trụ sở công ty, đặt tên cho quỹ học bổng mới thành lập của tập đoàn là Quỹ Chấn Vũ, dành cho những sinh viên tài chính kế toán có hoàn cảnh khó khăn nhưng học lực xuất sắc, như một cách để tưởng nhớ chồng tôi và biến nỗi đau thành điều ý nghĩa cho tương lai.
Bà Hồng, giờ đã ở tuổi nghỉ hưu nhưng vẫn tiếp tục làm cố vấn cho tôi bán thời gian, đứng cạnh tôi trong buổi lễ, ánh mắt đầy tự hào.
“Ông chủ tịch và cậu Vũ chắc chắn đang tự hào về cô lắm, cô Dao,” bà nói.
Tôi nhìn lên bầu trời chiều tà, mỉm cười.
“Cháu hy vọng vậy, chị Hồng.”
Tuấn Khải, sau một năm làm việc chăm chỉ từ vị trí nhân viên kinh doanh, đã dần lấy lại được sự tin tưởng của đồng nghiệp, và tôi quyết định thăng chức cho anh ta lên vị trí trưởng phòng kinh doanh khu vực, dựa trên chính năng lực thực sự anh ta thể hiện, không phải vì quan hệ gia đình.
“Cảm ơn chị đã cho tôi cơ hội làm lại cuộc đời,” anh ta nói, cúi đầu chân thành trong buổi lễ thăng chức nhỏ.
“Anh đã tự mình kiếm được điều đó,” tôi đáp. “Không phải tôi cho anh, mà anh đã giành lấy nó bằng chính nỗ lực của mình.”