Chương 8
Ba tháng sau, phiên tòa xét xử ông Đặng Vĩnh Phát về các tội danh giết người, tham ô tài sản, và rửa tiền được mở tại tòa án nhân dân thành phố, thu hút sự chú ý đặc biệt của dư luận.
Tôi ngồi ở hàng ghế người có quyền và nghĩa vụ liên quan, cùng với luật sư Ngô và Dịch Bân, người giờ đây không chỉ là luật sư đồng hành, mà đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của tôi.
Ông Đặng bước vào phòng xử án trong bộ đồ tù nhân, tóc bạc rối bời, dáng vẻ suy sụp hoàn toàn so với hình ảnh quyền lực, điềm tĩnh mà tôi từng biết suốt hai mươi năm.
Phiên tòa kéo dài ba ngày, với hàng loạt nhân chứng được triệu tập, từ Trúc, Mộc Vi, đến các chuyên gia giám định kỹ thuật xác nhận dấu vết cắt cố ý trên hệ thống phanh của cả hai vụ tai nạn.
Tuấn Khải, với tư cách vừa là bị cáo trong vụ tham ô vừa là nhân chứng quan trọng, đã khai báo chi tiết về cách ông Đặng tiếp cận, dụ dỗ, và chỉ đạo anh ta rút tiền từ dự án Đông Ngạn để chuyển vào quỹ Lam Sơn.
“Bị cáo có điều gì muốn nói trước khi tòa tuyên án không?” Vị chủ tọa hỏi vào ngày cuối cùng.
Ông Đặng đứng dậy, dáng người run rẩy, nhưng ánh mắt vẫn còn lóe lên chút gì đó ngoan cố.
“Tôi chỉ muốn nói,” ông nói, giọng khàn đặc, “rằng tôi đã cống hiến cả đời mình cho tập đoàn Minh Khang. Những gì tôi làm, dù sai trái, cũng chỉ vì tôi tin rằng mình xứng đáng được công nhận nhiều hơn những gì tôi nhận được.”
Tôi ngồi lặng, không cảm thấy hả hê hay thương hại, chỉ là một nỗi buồn sâu thẳm cho một con người đã để lòng tham nuốt chửng cả tình bạn, tình người.
Vị chủ tọa tuyên án sau một giờ nghị án. Ông Đặng Vĩnh Phát bị tuyên phạt tù chung thân cho tội giết người có tổ chức, cùng với các mức án bổ sung cho tội tham ô và rửa tiền, tổng hợp hình phạt là tù chung thân.
Khi bản án được tuyên, tôi cảm nhận một cảm giác lạ lùng, không phải niềm vui chiến thắng, mà là một sự nhẹ nhõm sâu sắc, như thể một chương đau thương cuối cùng cũng khép lại.
Bên ngoài phòng xử án, đám đông phóng viên vây quanh tôi, những câu hỏi dồn dập về cảm xúc, về tương lai của tập đoàn Minh Khang.
“Tôi chỉ muốn nói,” tôi đáp trước hàng chục ống kính máy ảnh, “rằng công lý, dù đến muộn, vẫn luôn đáng để chờ đợi và đấu tranh. Và tôi hy vọng, câu chuyện của tôi sẽ là lời nhắc nhở, rằng không ai, dù ở vị trí nào, có quyền đứng trên luật pháp và đạo đức.”
Dịch Bân đứng cạnh tôi, khẽ nắm lấy tay tôi giữa đám đông, một cử chỉ nhỏ nhưng đủ để tôi cảm nhận được một điểm tựa vững chắc sau bao ngày sóng gió.
Tối hôm đó, tôi đến thăm mộ cha và mộ chồng tôi, đặt lên đó những đóa hoa cúc trắng.
“Cha ơi, anh Vũ à,” tôi thì thầm trước hai ngôi mộ, “sự thật cuối cùng cũng đã được phơi bày. Con hy vọng, giờ đây, cả hai người có thể yên nghỉ thanh thản.”
Gió chiều lay động những cành cây quanh nghĩa trang, mang theo một cảm giác bình yên lạ kỳ, như một lời hồi đáp thầm lặng từ những người đã khuất.
Một tháng sau phiên tòa, đại hội đồng cổ đông chính thức của tập đoàn Minh Khang được tổ chức để bầu lại ban lãnh đạo, sau khi hội đồng quản trị cũ gần như tan rã vì bê bối liên quan đến ông Đặng.
Tôi đứng trước hội trường, lần này không phải trong bộ tạp dề hoa xanh của ngày đầu tiên, cũng không phải bộ vest xám giản dị của những ngày sóng gió, mà là một bộ vest đen thanh lịch, tự tin.
“Kính thưa quý cổ đông,” tôi bắt đầu bài phát biểu nhậm chức chính thức, “năm năm trước, tôi mất chồng trong một vụ tai nạn mà cả thế giới, kể cả bản thân tôi, đều tin là ngẫu nhiên. Suốt mười hai năm, tôi bị xem như một người phụ nữ không có giá trị gì ngoài công việc nội trợ.”
Cả hội trường im lặng lắng nghe.
“Nhưng hôm nay, tôi đứng đây, không phải để chứng minh mình xứng đáng với chiếc ghế chủ tịch này bằng danh phận thừa kế, mà bằng chính những gì tôi đã làm để bảo vệ sự thật, bảo vệ công lý cho những người tôi yêu thương, và cho chính tập đoàn này.”
Tiếng vỗ tay vang lên rộn rã khắp hội trường.
“Tôi cam kết, dưới sự lãnh đạo của tôi, tập đoàn Minh Khang sẽ được xây dựng lại trên nền tảng minh bạch, liêm chính, và trách nhiệm, để không một bi kịch nào như những gì gia đình tôi đã trải qua có thể lặp lại.”
Cuộc bỏ phiếu diễn ra ngay sau đó, và với tỷ lệ áp đảo, tôi chính thức được bầu làm chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc điều hành tập đoàn Minh Khang.
Bà Hồng, đứng ở hàng ghế đầu, mỉm cười rạng rỡ, đôi mắt ngấn lệ.
“Ông chủ tịch chắc chắn đang mỉm cười ở đâu đó,” bà nói khi tôi bước xuống khỏi bục phát biểu.
Tuấn Khải, sau khi nhận mức án treo cho tội danh tham ô nhờ thái độ hợp tác tích cực trong quá trình điều tra, cũng có mặt tại đại hội với tư cách cổ đông nhỏ, ngồi lặng lẽ ở hàng ghế cuối.
Sau buổi lễ, anh ta đến gặp tôi, cúi đầu thật thấp.
“Chúc mừng chị, chị Dao. Tôi biết mình không còn tư cách gì để nói những lời này, nhưng tôi thực sự mong tập đoàn dưới tay chị sẽ phát triển tốt đẹp hơn.”
“Cảm ơn anh,” tôi đáp, giọng nhẹ nhàng hơn. “Nếu anh muốn, sau khi hoàn thành nghĩa vụ pháp lý, tôi vẫn có thể xem xét để anh đảm nhận một vị trí phù hợp trong công ty, để anh có cơ hội chuộc lỗi và xây dựng lại cuộc sống.”
Tuấn Khải ngẩng đầu, ánh mắt bất ngờ xen lẫn cảm kích.
“Chị… chị thật sự sẵn lòng cho tôi cơ hội đó sao, sau tất cả những gì tôi đã gây ra?”
“Gia đình,” tôi nói, nhìn anh ta thật lâu, “dù có rạn nứt đến đâu, tôi tin vẫn luôn còn cơ hội để hàn gắn, miễn là người trong cuộc thực sự muốn thay đổi.”
Buổi tối hôm đó, tôi trở về căn nhà cũ của cha, nơi tôi quyết định sẽ tiếp tục sinh sống thay vì căn hộ tạm trước đó. Tôi đứng trong gian bếp quen thuộc, nơi tôi đã dành mười hai năm cuộc đời để nấu những bữa cơm gia đình, giờ đây nhìn lại với một cảm xúc hoàn toàn khác.
Chiếc tạp dề hoa xanh vẫn treo ở đó, trên móc áo cạnh bếp, như một chứng nhân thầm lặng cho hành trình tôi đã đi qua.
Tôi khoác nó lên người, bắt đầu nấu một bữa cơm tối giản dị, không phải vì tôi cần chứng minh điều gì với ai nữa, mà vì đó là một phần con người tôi, dù tôi có ngồi ở bất cứ vị trí nào trong xã hội.