Chương 7
Cả hội trường im lặng tuyệt đối khi tôi bóc niêm phong chiếc phong bì cũ, lấy ra những trang giấy viết tay run rẩy của cha tôi.
Tôi hắng giọng, bắt đầu đọc to trước toàn thể đại hội.
“Con gái yêu quý của cha, nếu con đang đọc lá thư này, có nghĩa là cha đã không còn kịp tự tay vạch trần sự thật mà cha theo đuổi suốt bảy năm qua.”
Giọng tôi run lên đôi chút, nhưng tôi cố gắng giữ vững, tiếp tục đọc.
“Cha biết con đã âm thầm quan sát công ty suốt mười hai năm qua, dù mọi người, kể cả cha, đều để con đứng ngoài mọi quyết định quan trọng. Đó là lỗi của cha. Cha sợ, nếu con biết quá nhiều, con sẽ gặp nguy hiểm như Chấn Vũ, như Thục Anh.”
Tôi ngừng lại một giây, nén cảm xúc, rồi đọc tiếp.
“Cha nghi ngờ cái chết của Thục Anh, mẹ kế của con, không đơn giản là bạo bệnh như kết luận của bác sĩ. Bà ấy phát hiện ra Phát đã lợi dụng lòng tin của cha để rút ruột dần các dự án nhỏ ngay từ những ngày đầu công ty còn khó khăn. Bà ấy định nói với cha sự thật, nhưng chưa kịp thì bà đổ bệnh đột ngột và qua đời chỉ trong vài tuần.”
Tiếng xì xào lan khắp hội trường.
“Cha đã âm thầm điều tra từ đó, nhưng Phát quá tinh vi, quá thận trọng, và cha cũng không muốn phá vỡ tập đoàn mà cả đời cha gây dựng cùng ông ấy từ hai bàn tay trắng. Cha đã sai, khi chọn im lặng để bảo vệ những gì cha đã xây dựng, thay vì bảo vệ công lý cho những người cha yêu thương.”
“Rồi khi Chấn Vũ mất, cha biết, đó không phải tai nạn. Con trai cha đã bắt đầu nghi ngờ và âm thầm điều tra cùng cha những tháng trước khi nó qua đời. Cha tin, Phát đã ra tay trước khi Chấn Vũ kịp thu thập đủ bằng chứng.”
Tôi phải dừng lại, hít một hơi thật sâu để không bật khóc ngay trước hàng chục ống kính máy ảnh.
“Con gái à, cha xin lỗi vì đã giữ con trong bóng tối quá lâu, vì sợ hãi mà đánh đổi cả công lý cho chồng con và vợ cha. Nhưng cha tin, con mạnh mẽ hơn cha nghĩ. Cha để lại toàn quyền điều hành công ty cho con, không chỉ vì con là người duy nhất cha tin tưởng, mà vì cha tin, con sẽ làm được điều cha không dám làm, đưa sự thật ra ánh sáng, dù phải trả giá bằng chính vị trí và sự an toàn của con.”
“Hãy tha thứ cho cha, nếu con có thể. Và hãy sống, không phải trong cái bóng của quá khứ, mà hướng về phía trước, với công lý mà con xứng đáng có được.”
“Yêu con, cha.”
Tôi gấp lại lá thư, tay run rẩy, mắt nhòe lệ nhưng vẫn ngẩng cao đầu nhìn về phía ông Đặng Vĩnh Phát, người giờ đây đang đứng bất động như một pho tượng, gương mặt trắng bệch.
“Bác Phát,” tôi nói, giọng nghẹn ngào nhưng kiên quyết, “cháu không cần bác thừa nhận trước mặt mọi người ở đây. Nhưng cháu muốn bác biết, cha cháu, đến những giây phút cuối đời, vẫn đau đáu về công lý cho những người ông yêu thương. Còn bác, hai mươi năm qua, bác đã đổi tình bạn, đổi lòng tin, lấy những đồng tiền bẩn thỉu đó.”
Ông Đặng đứng lặng một lúc lâu, rồi bất ngờ bật cười, tiếng cười khô khốc, đau đớn.
“Ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao, Tịnh Dao?” Giọng ông giờ đây không còn chút hiền hòa nào, chỉ còn sự cay đắng trần trụi. “Ta đã xây dựng tập đoàn này bằng chính công sức của ta, không kém gì cha ngươi. Ta chỉ lấy lại những gì đáng lẽ thuộc về ta.”
“Bằng cách sát hại người thân của cháu?” Tôi hỏi, giọng lạnh như băng.
Ông Đặng im lặng, không phủ nhận, cũng không thừa nhận, chỉ đứng đó, ánh mắt trống rỗng nhìn về phía xa xăm.
Hai sĩ quan cảnh sát bước đến, đứng hai bên ông.
“Ông Đặng Vĩnh Phát, chúng tôi yêu cầu ông đi theo chúng tôi để phục vụ công tác điều tra.”
Toàn bộ hội trường đứng dậy, tiếng vỗ tay rời rạc rồi rộ lên thành một tràng dài, không phải dành cho sự sụp đổ của một con người, mà dành cho sự thật cuối cùng cũng được phơi bày sau bao năm chôn giấu.
Sau khi ông Đặng Vĩnh Phát bị đưa đi, đại hội đồng cổ đông tạm ngừng trong hỗn loạn có kiểm soát. Chủ tọa tuyên bố tạm hoãn phiên họp sang tuần sau để cơ quan điều tra có thời gian làm việc và hội đồng quản trị củng cố lại cơ cấu.
Tuấn Khải, suốt buổi họp chỉ ngồi im như tượng đá, bất ngờ đứng dậy khi mọi người bắt đầu rời hội trường, chặn đường tôi lại.
“Chị Dao.” Giọng anh ta khàn đặc, khác hẳn vẻ ngạo mạn ngày nào. “Tôi… tôi không biết chuyện của bác Phát đi xa đến mức đó.”
“Nhưng anh biết về dự án Đông Ngạn, về việc rút tiền công ty,” tôi đáp, không nương tay.
Tuấn Khải cúi đầu, im lặng một lúc lâu.
“Bác Phát tiếp cận tôi từ ba năm trước, nói sẽ giúp tôi có được vị trí xứng đáng hơn trong công ty, thay vì mãi đứng sau cái bóng của anh Vũ, rồi sau này là chị.” Anh ta cười khổ. “Tôi tham lam, tôi thừa nhận. Nhưng tôi không biết ông ta đã đi xa đến mức giết người.”
“Anh có định làm chứng trước tòa về mối quan hệ giữa anh và ông Đặng không?” tôi hỏi thẳng.
Tuấn Khải ngẩng đầu, ánh mắt phức tạp nhìn tôi.
“Nếu tôi làm vậy, tôi sẽ tự nhận tội tham ô của chính mình.”
“Anh sẽ phải chịu trách nhiệm cho việc đó dù thế nào đi nữa,” tôi nói, giọng dịu lại đôi chút. “Nhưng hợp tác với cơ quan điều tra có thể giúp anh nhận được sự khoan hồng, thay vì tiếp tục che giấu và chịu tội nặng hơn khi mọi thứ vỡ lở hoàn toàn.”
Anh ta im lặng hồi lâu, rồi gật đầu chậm rãi.
“Được. Tôi sẽ hợp tác. Tôi nợ chị một lời xin lỗi, chị Dao. Mười hai năm qua, tôi đã xem thường chị chỉ vì chị chọn ở nhà chăm sóc gia đình. Tôi đã sai.”
Tôi nhìn anh ta, không còn chút hận thù nào như những ngày đầu, chỉ còn một nỗi mệt mỏi thấm thía.
“Xin lỗi không xóa được những gì đã xảy ra, anh Khải. Nhưng ít nhất, hãy dùng phần đời còn lại để sửa chữa những sai lầm.”
Những ngày sau đó, cơ quan điều tra công bố kết quả giám định lại vụ tai nạn của chồng tôi, xác nhận dấu vết cắt cố ý trên hệ thống phanh, đủ căn cứ khởi tố ông Đặng Vĩnh Phát tội giết người, cùng với các tội danh tham ô, làm giả tài liệu, và rửa tiền.
Trúc, người từng bị bắt giữ với cáo buộc đánh cắp tài liệu, được minh oan và trả tự do, sau khi lời khai của cô được xác nhận là bằng chứng quan trọng giúp phá án.
Tôi đến thăm Trúc tại nhà riêng của cô sau khi cô được thả.
“Cảm ơn cô đã tin tưởng tôi từ ngày đầu,” tôi nói, đặt một phong bì nhỏ lên bàn, không phải tiền bạc, mà là thư giới thiệu việc làm mới tại một công ty kiểm toán uy tín mà tôi quen biết.
“Tôi mới là người phải cảm ơn cô,” Trúc đáp, mắt ngấn lệ. “Nếu không có cô đứng ra công khai mọi chuyện, có lẽ tôi đã phải sống trong sợ hãi suốt phần đời còn lại.”
Mộc Vi, sau khi làm chứng đầy đủ trước cơ quan điều tra, chọn cách rút lui khỏi vị trí CEO nhánh bất động sản, nhưng vẫn giữ lại một phần cổ phần nhỏ để đảm bảo tương lai cho con gái.
“Tôi sẽ đưa con gái tôi rời khỏi thành phố này một thời gian,” cô nói với tôi trong lần gặp cuối trước khi rời đi. “Để nó lớn lên xa khỏi mọi thị phi này.”
“Tôi chúc cô và con gái luôn bình an,” tôi nói, và lần đầu tiên, chúng tôi bắt tay nhau như những người đã cùng trải qua một trận chiến, không còn là kẻ thù.
Buổi tối hôm đó, tôi đứng trên ban công căn hộ, nhìn ánh đèn thành phố, cảm giác như một gánh nặng đè lên vai suốt năm năm qua cuối cùng cũng được trút bỏ, dù không hoàn toàn, nhưng đủ để tôi có thể thở một hơi thật sâu, thật nhẹ nhõm.