Chương 10 (Hoàn)
Hai năm sau ngày định mệnh ấy, vào một buổi sáng mùa xuân, tôi đứng trước gương trong phòng ngủ, chuẩn bị cho một ngày làm việc mới.
Chiếc vest xám tro tôi mặc hôm nay không phải để chứng minh điều gì với ai, mà đơn giản vì tôi thích sự gọn gàng, thanh lịch của nó.
Trên bàn trang điểm, cạnh những giấy tờ công việc, là một tấm ảnh cưới nhỏ của tôi và Dịch Bân, được chụp cách đây ba tháng trong một buổi lễ giản dị chỉ có gia đình và những người bạn thân thiết nhất.
Bà Hồng, Trúc, Mộc Vi cùng con gái, thậm chí cả Tuấn Khải, đều có mặt trong ngày hôm đó, chứng kiến một chương mới trong cuộc đời tôi bắt đầu.
Tôi lái xe đến trụ sở công ty, nơi giờ đây đã trở nên thân thuộc như ngôi nhà thứ hai của mình.
Khi thang máy mở ra tầng hai mươi mốt, không còn tiếng xì xào hoài nghi như hai năm trước, mà là những lời chào hỏi thân thiện, tôn trọng từ nhân viên khắp các phòng ban.
“Chào chủ tịch,” một nhân viên trẻ cúi đầu khi tôi bước qua hành lang.
Tôi mỉm cười đáp lại, bước vào phòng họp hội đồng quản trị, nơi cuộc họp thường niên tổng kết năm tài chính đang chờ đợi.
Trước khi bước vào, tôi dừng lại một chút trước tấm gương lớn ở hành lang, nhìn lại hình ảnh phản chiếu của chính mình.
Không còn là người phụ nữ mặc tạp dề hoa xanh, tóc búi lệch, bị xem thường trong chính ngôi nhà mình từng gắn bó cả đời. Cũng không phải người phụ nữ đơn độc chiến đấu trong bóng tối suốt năm năm ròng rã.
Mà là Lâm Tịnh Dao, chủ tịch hội đồng quản trị kiêm tổng giám đốc điều hành tập đoàn Minh Khang, người đã tự mình viết lại câu chuyện cuộc đời mình bằng chính đôi tay và ý chí của bản thân.
Tôi bước vào phòng họp, ngồi xuống chiếc ghế chủ tịch, nơi mà hai năm trước, tôi đã ngồi xuống trong sự hoài nghi và khinh miệt của mọi người xung quanh.
Giờ đây, tôi ngồi xuống trong sự tôn trọng, tin tưởng, và cả tình yêu thương của những người đã cùng tôi đi qua giông bão.
“Chúng ta bắt đầu nhé,” tôi nói, mở cuộc họp, giọng điềm tĩnh và đầy tự tin.
Ngoài cửa sổ phòng họp, ánh nắng mùa xuân chan hòa khắp thành phố, báo hiệu một chương mới, tươi sáng hơn, đang chờ đợi phía trước.
Và trong ngăn kéo bàn làm việc của tôi, chiếc tạp dề hoa xanh vẫn được gấp gọn gàng, cất giữ cẩn thận, không phải như một vật chứng cho quá khứ đau buồn, mà như một lời nhắc nhở rằng, dù ở bất cứ vị trí nào trong cuộc đời, giá trị thực sự của một con người không nằm ở vẻ bề ngoài hay danh phận, mà ở lòng can đảm dám đối mặt với sự thật, và dám đấu tranh đến cùng vì công lý cho những người mình yêu thương.
Hết.