Chương 3
Chín giờ sáng mùng hai, phòng họp tầng ba mươi hai của Tống thị chật kín thành viên ban giám đốc, ai nấy mặt mày căng thẳng, một số còn chưa kịp thay bộ đồ du xuân.
Tống Dịch Minh đứng ở đầu bàn, giọng lạnh như băng.
– Tôi đã xem qua báo cáo. Tống Bách Xuyên, anh có gì để giải thích không?
Bách Xuyên, người đàn ông trạc bốn mươi với nụ cười luôn thường trực, lần này gượng cười gằn.
– Dịch Minh, chú đừng nghe một phía. Ai gửi báo cáo này cho chú? Có khi nào đó là chiêu trò để phá hoại quan hệ hợp tác, đổ tội cho anh không?
– Nguồn tin đến từ chính đối tác Minh Viễn, người vừa mới tuyên bố cắt đứt đàm phán sáng nay.
Cả phòng họp xôn xao. Có người rút điện thoại kiểm tra tin tức, mặt biến sắc khi thấy cổ phiếu Tống thị đã giảm gần tám phần trăm chỉ trong phiên mở cửa đầu năm.
– Chuyện hợp tác đổ bể không liên quan gì đến tôi, đó là quyết định đơn phương của phía Minh Viễn.
Bách Xuyên vội chống chế, nhưng ánh mắt anh ta lấm lét nhìn sang Diệp Nhu, người phụ nữ ngồi cuối bàn với tư cách cố vấn chiến lược mời riêng, gương mặt bình thản đến khó hiểu.
Tống Dịch Minh nhận ra ánh mắt đó. Trong đầu anh, mảnh ghép đầu tiên bắt đầu khớp lại.
– Tôi sẽ cho kiểm toán độc lập vào cuộc, rà soát toàn bộ giao dịch của bộ phận thu mua hai năm qua. Trong thời gian đó, anh Bách Xuyên tạm ngưng chức vụ để tránh xung đột lợi ích.
– Dịch Minh, chú làm quá rồi đấy. Cả nhà mình, đâu cần làm căng như vậy với người ngoài nhìn vào.
– Người ngoài đang nhìn vào cổ phiếu công ty rơi tự do, thưa anh Bách Xuyên. Càng để lâu, thiệt hại càng lớn.
Cuộc họp kết thúc trong không khí nặng nề. Bách Xuyên rời phòng họp đầu tiên, vừa ra khỏi cửa đã rút điện thoại gọi cho ai đó, giọng gằn từng chữ.
– Kế hoạch phải đẩy nhanh hơn. Con nhỏ đó chơi không đẹp.
Diệp Nhu, đi phía sau, đặt tay lên vai anh ta, giọng nhỏ nhẹ nhưng lạnh tanh.
– Đừng nóng vội. Chúng ta còn một quân bài mà Dịch Minh chưa biết.
Trong văn phòng riêng, Tống Dịch Minh gọi điện cho tôi, giọng đã bớt gay gắt hơn buổi sáng.
– Tôi đã đình chỉ chức vụ Bách Xuyên, mời kiểm toán độc lập vào cuộc. Cô có thể xem xét lại quyết định hủy hợp tác không?
Tôi ngồi trong phòng làm việc riêng tại tòa nhà Minh Viễn, lần đầu tiên kể từ khi cưới, để anh nghe thấy tiếng công việc thật của tôi, tiếng nhân viên qua lại, tiếng máy in tài liệu.
– Anh Minh, tôi sẽ để đội thẩm định của Minh Viễn theo dõi tiến độ kiểm toán. Nếu mọi thứ minh bạch, tôi sẽ cân nhắc. Nhưng tôi phải nói trước, mọi việc mới chỉ bắt đầu. Bách Xuyên không hành động một mình.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
– Cô nghi ngờ ai nữa?
Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi thành phố vẫn còn treo đèn lồng đỏ mừng năm mới.
– Người tôi nghi ngờ, anh gặp mỗi ngày, còn gần anh hơn cả tôi.
Diệp Nhu và Tống Dịch Minh lớn lên cùng nhau từ nhỏ, hai gia đình vốn có quan hệ làm ăn thân thiết trước khi nhà họ Tống vươn lên thành tập đoàn lớn.
Suốt nhiều năm, ai cũng ngầm hiểu, một ngày nào đó hai người sẽ nên duyên. Cho đến khi biến cố hôn nhân sắp đặt của tôi xảy đến, phá vỡ mọi toan tính.
Tôi tình cờ nghe được cuộc trò chuyện giữa hai người, một buổi tối tại văn phòng Tống thị khi tôi đến gặp luật sư của tập đoàn để hoàn tất một vài thủ tục liên quan đến thẩm định.
– Anh Minh, sao anh cứ để cô ta ở lại làm gì. Một cuộc hôn nhân sắp đặt, không tình cảm, ly hôn cũng dễ mà.
Giọng Diệp Nhu nhẹ nhàng, nhưng từng chữ như dao cứa.
– Chuyện gia đình để anh tự tính, Nhu à.
– Em chỉ sợ, anh cứ để mãi như vậy, người thiệt cuối cùng vẫn là anh. Tống thị đang cần một người vợ có thể sánh vai, không phải một cô gái làm nghề tự do không ai rõ lai lịch.
Tôi đứng sau cánh cửa gỗ, tay siết chặt tập hồ sơ trong tay, không phải vì tức giận, mà vì tôi nhận ra, Diệp Nhu không đơn thuần chỉ là mối tình cũ chưa dứt.
Cô ta biết quá rõ về tình hình tài chính nội bộ của Tống thị, biết cả những con số mà lẽ ra chỉ ban giám đốc mới được tiếp cận.
Tôi rời đi trước khi bị phát hiện, nhưng từ hôm đó, tôi âm thầm cho người theo dõi các cuộc gặp gỡ giữa Diệp Nhu và Tống Bách Xuyên.
Kết quả khiến tôi lạnh cả người: trong vòng một năm qua, hai người gặp nhau hơn ba mươi lần, phần lớn tại một quán cà phê nhỏ ngoài trung tâm thành phố, nơi không có camera an ninh của tập đoàn.
Diệp Nhu, hóa ra không chỉ là cố vấn chiến lược được mời riêng. Cô ta còn đứng tên cổ đông tại một trong những công ty vỏ bọc mà Bách Xuyên dùng để nâng khống giá nhập hàng.
Tôi gọi cho Khải Trình, giọng nghiêm túc.
– Anh cho người rà soát kỹ công ty vỏ bọc tên Hưng Phát Thương Mại, tìm xem cổ đông thật sự đứng sau là ai.
– Chị nghi Diệp Nhu?
– Không chỉ nghi. Tôi cần bằng chứng đủ mạnh trước khi công khai bất cứ điều gì. Một khi ra tay, phải khiến họ không còn đường lui.
Trong khi đó, Tống Dịch Minh, sau cuộc họp khẩn, bắt đầu tự mình rà soát lại các báo cáo tài chính hai năm gần nhất, điều mà trước đây anh luôn giao phó hoàn toàn cho Bách Xuyên.
Anh phát hiện một chi tiết nhỏ nhưng đáng ngờ: mọi hợp đồng thu mua có giá trị bất thường đều được ký duyệt vào những ngày anh đi công tác nước ngoài, khi Bách Xuyên tạm quyền điều hành.
Anh gọi điện cho tôi lúc nửa đêm, giọng có chút gì đó run rẩy hiếm thấy.
– Tịch, tôi vừa phát hiện một chuyện. Diệp Nhu, cô ấy có liên quan đến Hưng Phát Thương Mại không?
Tôi im lặng một lúc, ngạc nhiên vì anh đã tự mình lần ra manh mối đó.
– Anh tự điều tra ra à?
– Tôi không muốn tin, nhưng con số không biết nói dối.
Tôi nhìn ra khung cửa sổ tối đen, lòng có chút gì đó dịu lại.
– Vậy anh đã bắt đầu thật sự nhìn rồi đấy, anh Minh.
Ba ngày sau, một bài viết ẩn danh xuất hiện trên một diễn đàn tài chính lớn, tiêu đề giật gân: “Vợ hờ chủ tịch Tống thị dùng hôn nhân để đánh cắp thông tin nội bộ, dựng chuyện hãm hại người thân trong nhà.”
Bài viết không nêu tên tôi trực tiếp, nhưng mọi chi tiết đều chỉ thẳng vào tôi: cuộc hôn nhân thế thân, việc tôi bất ngờ hủy hợp tác ngay sau khi thân phận bị lộ, và cáo buộc tôi dựng chuyện vu khống Tống Bách Xuyên để trả thù cá nhân vì bị chồng lạnh nhạt.
Bài viết lan truyền nhanh chóng, kéo theo hàng loạt bình luận ác ý. Đến trưa, một kênh truyền thông giải trí còn dựng cả phóng sự ngắn, phỏng vấn những người tự xưng là bạn cũ của tôi, kể những câu chuyện bịa đặt về tính cách toan tính, thủ đoạn.
Tống phu nhân gọi tôi xuống phòng khách ngay khi biết tin, giọng gay gắt chưa từng có.
– Cô nói cho tôi biết, cô định biến nhà họ Tống thành trò cười cho thiên hạ à? Ly hôn thì ly hôn, đừng kéo dài thêm để bôi nhọ gia đình này nữa.
– Thưa mẹ, con chưa từng cung cấp bất kỳ thông tin nào cho báo chí. Con nghĩ, người tung tin này mới chính là người đang hoảng loạn vì sắp bị lộ.
– Cô đừng có đổ vấy. Chuyện của Bách Xuyên chưa rõ trắng đen, cô đã dám tự tiện cắt hợp tác, giờ lại còn để tên tuổi nhà họ Tống dính vào chuyện thị phi thế này.
Tôi không tranh cãi thêm. Tôi hiểu, lúc này, mọi lời giải thích đều vô nghĩa nếu không có bằng chứng cụ thể đặt lên bàn.
Về phòng, tôi gọi Khải Trình.
– Truy được nguồn gốc bài viết chưa?
– Đang truy, nhưng đối phương dùng VPN và tài khoản ẩn danh khá tinh vi. Tuy nhiên, tôi phát hiện bài viết được đăng chỉ hai giờ sau khi chị gửi bản báo cáo thứ hai. Có nghĩa là ai đó trong nội bộ Tống thị biết chính xác thời điểm chị hành động.
– Vậy phạm vi nghi vấn chỉ còn vài người: Bách Xuyên, Diệp Nhu, và những ai có quyền truy cập email của Dịch Minh.
Buổi tối hôm đó, Tống Dịch Minh tìm đến phòng tôi, tay cầm điện thoại, gương mặt đầy tức giận.
– Tôi đã xem bài viết đó. Toàn bộ là dối trá, tôi sẽ cho luật sư xử lý.
Tôi nhìn anh, hơi bất ngờ vì thái độ quyết liệt này.
– Anh không nghi ngờ tôi sao? Bài viết nói rất… hợp lý.
– Ba tháng qua tôi không nhìn cô, đó là lỗi của tôi. Nhưng không có nghĩa tôi không biết cô là người thế nào, Tịch à.
Anh ngồi xuống cạnh tôi, giọng trầm xuống.
– Cô đã âm thầm giúp Tống thị suốt ba năm mà không đòi hỏi gì. Người như vậy, không thể là người tuồn tin hại gia đình tôi để trả thù cá nhân.
Tôi im lặng một lúc lâu, rồi khẽ nói.
– Cảm ơn anh, vì lần này, đã chịu nhìn đúng.
Nhưng cả hai chúng tôi đều biết, lời cảm ơn đó chưa đủ để xóa đi cơn bão vẫn đang chờ phía trước.
