Chương 4
Sự ủng hộ bất ngờ của Tống Dịch Minh khiến dư luận phần nào dịu lại, nhưng trong lòng tôi, vết thương ba tháng bị lạnh nhạt không dễ gì lành ngay chỉ vì vài câu nói tử tế.
Anh bắt đầu chủ động hơn, mỗi tối đều ghé qua phòng tôi hỏi han tiến độ kiểm toán, đôi khi mang theo phần ăn khuya mà anh tự tay chuẩn bị, một điều chưa từng xảy ra trong ba tháng đầu hôn nhân.
– Tịch, hôm nay cô ăn gì chưa?
Tôi nhìn hộp cháo trên bàn, khẽ cười nhạt.
– Anh Minh, anh không cần làm vậy. Chuyện giữa chúng ta, không phải cứ quan tâm vài hôm là có thể xóa bỏ ba tháng trước.
Anh khựng lại, tay vẫn cầm chiếc thìa.
– Tôi biết. Tôi không mong cô quên ngay được. Tôi chỉ muốn cô biết, từ giờ, tôi sẽ không lơ là như trước nữa.
– Vậy còn Diệp Nhu?
Câu hỏi khiến không khí trong phòng chùng xuống.
– Tôi đã cắt liên lạc với cô ấy từ hôm phát hiện chuyện Hưng Phát Thương Mại. Nhưng tôi cần thêm bằng chứng trước khi đối chất trực tiếp, tránh đả rắn động cỏ.
Tôi gật đầu, phần nào hài lòng với sự thận trọng đó.
– Vậy chúng ta cùng phối hợp. Đội thẩm định của tôi sẽ chia sẻ dữ liệu song song với đội kiểm toán độc lập bên anh, nhưng tuyệt đối giữ kín, chỉ chúng ta và Khải Trình được biết toàn bộ.
Đêm đó, sau khi anh rời phòng, tôi ngồi một mình bên cửa sổ, lấy ra phong bì đơn ly hôn vẫn còn nằm im trong ngăn kéo.
Tôi chưa xé nó đi, nhưng cũng chưa đủ can đảm để gửi.
Có tiếng gõ cửa nhẹ. Là Lâm Thư, chị gái tôi, người đã bỏ trốn đêm trước hôn lễ, giờ đứng trước cửa phòng tôi với vẻ mặt hốc hác, khác hẳn hình ảnh kiêu kỳ ngày trước.
– Tịch, chị… chị có thể vào nói chuyện với em một lát không?
Tôi nhìn chị, im lặng một lúc rồi mở cửa.
– Chị về khi nào?
– Chị vừa về sáng nay. Người đó, người chị theo đi năm ngoái, đã bỏ chị lại không một xu dính túi.
Chị ngồi xuống mép giường, giọng nghẹn ngào.
– Tịch, chị biết chị có lỗi với em, với cả nhà. Nhưng chị không còn nơi nào để đi.
Tôi nhìn chị, lòng dấy lên nhiều cảm xúc lẫn lộn, có xót thương, có cả nghi hoặc mơ hồ mà tôi chưa gọi tên được.
– Chị nghỉ ngơi đi. Chuyện gì để mai tính.
Sáng hôm sau, tôi mời Lâm Thư dùng bữa sáng cùng, cố gắng giữ giọng bình thản dù trong lòng còn nhiều câu hỏi.
– Chị, người đàn ông chị theo đi năm ngoái là ai vậy? Chị chưa từng nói rõ với gia đình.
Lâm Thư cúi đầu, tay siết chặt tách trà.
– Là một người tên Vĩ, làm ăn với gia đình họ Tống. Anh ta hứa sẽ cưới chị, đưa chị ra nước ngoài sống. Chị ngu ngốc tin lời, bỏ cả hôn lễ để đi theo.
Tôi khựng lại.
– Làm ăn với nhà họ Tống? Cụ thể là mảng nào?
– Chị không rõ lắm, hình như liên quan đến nhập khẩu nguyên liệu gì đó. Anh ta hay nhắc đến một cái tên, Bách Xuyên.
Tim tôi đập nhanh hơn một nhịp.
– Chị còn nhớ gì về người tên Vĩ đó không? Số điện thoại, công ty, bất cứ thứ gì.
Lâm Thư rút điện thoại, lục tìm một lúc rồi đưa tôi xem tấm danh thiếp cũ đã nhàu.
Trên đó ghi rõ: Trần Chí Vĩ, Giám đốc kinh doanh, Công ty Hưng Phát Thương Mại.
Tôi nhìn chằm chằm vào tấm danh thiếp, mọi mảnh ghép bỗng chốc khớp lại thành một bức tranh hoàn chỉnh và lạnh người.
Trần Chí Vĩ, người đã dụ dỗ chị gái tôi bỏ trốn đêm trước hôn lễ, chính là quản lý của công ty vỏ bọc đứng sau vụ nâng khống giá của Tống Bách Xuyên.
Điều đó có nghĩa là, việc chị tôi bỏ trốn không đơn thuần là một mối tình sai lầm bồng bột. Rất có thể, đó là một nước cờ được sắp đặt từ trước, để đẩy tôi vào cuộc hôn nhân thế thân này.
– Chị Thư, chị có biết ai đã giới thiệu người tên Vĩ đó cho chị không?
Lâm Thư nghĩ ngợi một lúc, rồi mặt tái đi.
– Là… là một người bạn của chị giới thiệu, tên Nhu. Chị ấy nói người này đàng hoàng, có tương lai.
– Diệp Nhu?
– Đúng rồi, sao em biết?
Tôi nhắm mắt, hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh.
Hóa ra, ngay từ đầu, việc chị gái tôi bỏ trốn, việc tôi phải cưới thế thân Tống Dịch Minh, tất cả đều nằm trong một kế hoạch dài hơi của Diệp Nhu, nhằm vừa ngăn tôi tiếp cận nhà họ Tống với thân phận thật, vừa tạo điều kiện để Bách Xuyên rảnh tay thao túng nội bộ.
Chỉ là, họ không ngờ, người bị đẩy vào thế chân đó lại chính là tôi, chủ tịch thật sự của Minh Viễn.
Tôi nắm lấy tay chị gái, giọng nghiêm túc hiếm thấy.
– Chị Thư, chị sẵn lòng làm chứng, kể lại toàn bộ sự thật này trước ban giám đốc Tống thị không? Đây có thể là chìa khóa để lật ngược toàn bộ ván cờ.
Lâm Thư đồng ý làm chứng, nhưng ngay trong đêm đó, một biến cố khác ập đến khiến cả kế hoạch của tôi suýt sụp đổ.
Cảnh sát kinh tế bất ngờ xuất hiện tại trụ sở Minh Viễn, mang theo lệnh khám xét với cáo buộc Minh Viễn có dấu hiệu biển thủ trong quá trình thẩm định hợp tác với Tống thị, dựa trên một bộ chứng từ được gửi nặc danh đến cơ quan chức năng.
Khải Trình gọi cho tôi, giọng hoảng hốt hiếm thấy.
– Chị Tịch, họ nói có chứng cứ cho thấy chị đã rút một khoản tiền lớn từ quỹ thẩm định để chuyển vào tài khoản cá nhân, ngụy tạo thành phí tư vấn giả.
Tôi đứng sững trong văn phòng, tay run nhẹ khi cầm điện thoại.
– Chứng từ đó là giả. Tôi chưa từng rút một đồng nào từ quỹ thẩm định cho mục đích cá nhân.
– Tôi biết, nhưng con dấu, chữ ký, thậm chí cả dòng thời gian giao dịch đều được làm rất tinh vi, giống hệt thật. Ai đó đã chuẩn bị việc này từ rất lâu.
Tôi nhắm mắt, hiểu ra đây chính là quân bài cuối cùng mà Diệp Nhu từng nhắc tới trong cuộc trò chuyện với Bách Xuyên hôm họp khẩn.
Tối hôm đó, tôi bị mời lên đồn để lấy lời khai. Tin tức lập tức lan truyền, lần này không còn là tin đồn ẩn danh mà là thông tin chính thức từ cơ quan điều tra, khiến uy tín Minh Viễn lao đao nghiêm trọng.
Tống Dịch Minh có mặt tại đồn công an ngay khi hay tin, bất chấp việc chính công ty anh cũng đang trong tâm bão scandal.
– Tôi là chồng cô ấy. Tôi yêu cầu được biết rõ nội dung vụ việc và sẽ mời luật sư riêng bảo vệ quyền lợi hợp pháp cho cô ấy.
Viên điều tra viên nhìn anh, có chút ngạc nhiên.
– Anh Tống, công ty anh đang là bên tố cáo gián tiếp thông qua bộ chứng từ này, sao anh lại đứng ra bênh vực?
Dịch Minh nhìn thẳng vào mắt anh ta, giọng cứng rắn chưa từng có.
– Tống thị không hề gửi bất cứ chứng từ tố cáo nào đến cơ quan chức năng. Nếu có, đó là hành động cá nhân của ai đó lợi dụng danh nghĩa công ty, và tôi sẽ truy đến cùng.
Tin tức về việc chủ tịch Tống thị công khai đứng về phía tôi giữa bão scandal lan truyền nhanh chóng, khiến dư luận bắt đầu đặt câu hỏi ngược lại: nếu mọi chuyện đơn giản như những gì báo chí đưa, tại sao người trong cuộc lại phản ứng như vậy?
Ngồi trong phòng lấy lời khai, tôi giữ bình tĩnh, trả lời từng câu hỏi một cách rành mạch, đồng thời cung cấp toàn bộ dữ liệu gốc từ hệ thống kế toán nội bộ của Minh Viễn, những dữ liệu có mã hóa thời gian thực không thể làm giả.
– Tôi đề nghị cơ quan điều tra đối chiếu trực tiếp giữa bộ chứng từ nặc danh và hệ thống gốc của chúng tôi. Nếu có sai lệch về mã giao dịch, chữ ký số, xin quý cơ quan xác minh nguồn gốc thật sự của bộ hồ sơ giả này.
Buổi lấy lời khai kéo dài đến gần sáng. Khi tôi bước ra khỏi đồn công an, Tống Dịch Minh vẫn đứng đợi ngoài hành lang, áo khoác vắt hờ trên vai, gương mặt hốc hác vì thức trắng đêm.
– Anh không cần phải đợi.
– Tôi muốn đợi.
Anh khoác áo lên vai tôi, giọng trầm thấp.
– Tịch, tôi xin lỗi. Vì tôi mà cô rơi vào cảnh này.
Tôi nhìn anh, lần đầu tiên để lộ chút mệt mỏi thật sự sau bao ngày gồng mình.
– Không phải lỗi của anh. Là lỗi của những kẻ đã quá tham lam và quá sợ hãi khi sự thật sắp bị phơi bày
