Chương 4

  1. Home
  2. Người Bị Đuổi Khỏi Nhóm Chat
  3. Chương 4
Prev
Next

Ba tuần sau ngày tôi ký hợp đồng mua Tòa Thịnh Phát, chị Hạnh gọi tôi đến văn phòng riêng của chị, giọng gấp gáp khác thường.

“Tôi tìm ra thứ này,” chị nói, đặt trước mặt tôi một xấp sao kê ngân hàng, “không chỉ có công ty vật tư bê tông. Có ít nhất ba nhà thầu phụ khác trong dự án Thịnh Phát đều có cấu trúc cổ đông tương tự, cùng dẫn về công ty trung gian ở Hải Phòng.”

Tôi lướt qua từng trang.

“Thép xây dựng, hệ thống điện, và cả đơn vị thi công phần móng,” chị Hạnh chỉ từng dòng, “nếu đúng như tôi tính, tổng số tiền chênh lệch bị rút ra trong suốt quá trình xây dựng Thịnh Phát, không dưới bốn mươi tỷ đồng.”

Tôi ngồi lặng một lúc, con số đó lớn hơn nhiều so với những gì tôi từng hình dung.

“Bốn mươi tỷ,” tôi lặp lại, “đủ để mua vật tư chất lượng thấp hơn tiêu chuẩn ở hầu hết các hạng mục quan trọng.”

“Đúng vậy,” chị Hạnh gật đầu, “và đó là lý do vì sao báo cáo địa kỹ thuật gốc của anh Khải lại quan trọng đến vậy. Nó là bằng chứng duy nhất cho thấy họ biết rõ vấn đề, và cố tình che giấu.”

Tôi gọi cho Khải ngay tối đó, kể lại toàn bộ phát hiện của chị Hạnh.

Anh im lặng ở đầu dây một lúc lâu.

“Chị Vân,” anh nói, giọng trầm xuống, “nếu con số lớn đến vậy, họ sẽ không dừng lại ở việc đe dọa kiện tụng nữa.”

“Anh nghĩ họ sẽ làm gì?”

“Tôi không biết,” anh nói, “nhưng tôi nghĩ chị nên cẩn thận. Không chỉ với công việc kinh doanh của chị. Với cả sự an toàn của chị nữa.”

Tôi nhìn ra cửa sổ văn phòng, ánh đèn thành phố lấp lánh phía xa.

“Tôi không sợ,” tôi nói, “nhưng cảm ơn anh đã lo.”

“Tôi không chỉ lo cho công việc,” anh nói khẽ, rồi im lặng, như thể vừa nói ra điều gì đó anh chưa định nói.

Tôi cũng im lặng, để câu nói đó lơ lửng giữa hai chúng tôi, không ai muốn phá vỡ nó bằng một câu trả lời vội vàng.

Sáng hôm sau, tôi đến văn phòng sớm hơn thường lệ, và phát hiện cửa kính mặt tiền bị ai đó ném vỡ một góc trong đêm.

Không có gì bị lấy đi. Chỉ có một mảnh giấy nhỏ nhét qua khe cửa, viết tay nguệch ngoạc: “Dừng lại trước khi quá muộn.”

Tôi đứng nhìn mảnh giấy trong tay, không phải sợ hãi, mà là một cơn giận lạnh chạy dọc sống lưng.

Tôi gọi cảnh sát khu vực, gọi luật sư Lâm, và gọi Khải.

Khải đến trong vòng hai mươi phút, mặt anh tái đi khi nhìn thấy cửa kính vỡ.

“Chị không sao chứ?”

“Tôi không sao,” tôi nói, “nhưng họ đang cố dọa chúng ta.”

“Nếu họ dám làm đến mức này,” Khải nói, giọng căng thẳng, “nghĩa là chúng ta đang tiến gần đến sự thật hơn họ mong đợi.”

Luật sư Lâm khuyên tôi trình báo chính thức, và đề nghị lắp camera an ninh quanh văn phòng, đồng thời sao lưu toàn bộ chứng cứ hiện có ở nhiều nơi khác nhau, tránh trường hợp bị đánh cắp hoặc phá hủy.

“Chúng ta cũng nên cân nhắc,” anh Lâm nói, “tiếp cận báo chí độc lập, không phải để tạo scandal, mà để tạo một lớp bảo vệ. Một khi thông tin đã được công khai một phần, họ sẽ khó dùng biện pháp cực đoan hơn để bịt miệng chúng ta.”

Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn một câu hỏi chưa có lời giải.

“Ai đã ném vỡ cửa kính đêm qua?” tôi hỏi, “chúng ta cần biết, để hiểu họ đang huy động những ai.”

Chị Hạnh, người vừa đến sau khi nghe tin, mở laptop kiểm tra camera an ninh của tòa nhà đối diện.

“Có một chiếc xe máy không biển số dừng lại khoảng hai phút,” chị nói, chỉ vào đoạn video mờ, “người mặc áo mưa, không thấy rõ mặt. Nhưng dáng người,” chị phóng to hình ảnh, “trông quen.”

Khải nhìn kỹ, gương mặt anh sa sầm.

“Đó là bảo vệ riêng của ông Vinh,” anh nói, “tôi từng gặp người này một lần, khi ông ta đến kiểm tra công trường không báo trước.”

Ba ngày sau vụ cửa kính vỡ, Nguyễn Quốc Đạt chủ động nhắn tin cho Khải, xin gặp riêng, không có tôi.

Họ gặp nhau tại một công viên nhỏ gần nơi Đạt sống, nơi anh thường đưa con đi dạo buổi tối.

“Tao nghe chuyện văn phòng bà Vân bị đe dọa,” Đạt nói, không nhìn thẳng vào mắt Khải, “mày và bà ấy nên dừng lại.”

“Mày sợ,” Khải nói thẳng, “nhưng mày biết sự thật, đúng không?”

Đạt im lặng rất lâu, nhìn con trai mình đang chơi cầu trượt phía xa.

“Tao biết,” anh nói cuối cùng, giọng khàn đi, “tao biết báo cáo bị làm giả. Tao biết ông Vinh chỉ đạo qua một người trung gian, không bao giờ trực tiếp. Tao biết cả số tiền tao nhận để ký xác nhận sai lệch đó.”

“Vậy tại sao mày không nói ra?”

“Vì tao có con,” Đạt quay sang nhìn Khải, mắt đỏ hoe, “vì ông Vinh từng nói với tao, nếu tao phản bội, ông ta sẽ khiến tao không bao giờ tìm được việc làm trong ngành này nữa. Không chỉ tao. Cả những người tao từng giới thiệu vào công ty.”

Khải im lặng, nhìn bạn cũ, người từng là đồng nghiệp thân thiết nhất của anh trong suốt tám năm.

“Nhưng bây giờ,” Đạt nói tiếp, giọng run, “tao nhìn con tao chơi ở đây, và tao nghĩ đến những đứa trẻ khác, đang sống trong tòa nhà đó, trên nền móng mà chính tay tao ký xác nhận đạt chuẩn khi biết nó không đạt.”

Anh rút từ trong túi áo một chiếc USB nhỏ.

“Đây là bản ghi âm cuộc gọi giữa tao và người trung gian của ông Vinh, từ tám tháng trước. Tao giữ nó, không phải để tố cáo, mà để phòng thân, phòng khi có ngày ông ta quay lại đe dọa tao.”

Anh đưa chiếc USB cho Khải.

“Đưa cho bà Vân. Nhưng đừng để tên tao xuất hiện công khai trước khi tao chuẩn bị tinh thần cho vợ con.”

Khải cầm chiếc USB, siết chặt trong tay.

“Cảm ơn mày,” anh nói, “tao biết điều này không dễ.”

Đạt cười khổ, đứng dậy gọi con trai lại gần.

“Không dễ,” anh nói, “nhưng dễ hơn nhiều so với việc phải sống với sự im lặng này suốt phần đời còn lại.”

Khải mang chiếc USB đến văn phòng tôi ngay tối hôm đó.

Chúng tôi cùng chị Hạnh mở file ghi âm trong phòng họp nhỏ, âm thanh hơi rè nhưng vẫn nghe rõ từng câu.

Giọng người trung gian, một người đàn ông tự xưng là “anh Ba”, nói chuyện với Đạt, chỉ đạo cụ thể cách chỉnh sửa số liệu trong báo cáo địa kỹ thuật, và nhắc đến khoản “hỗ trợ” sẽ được chuyển vào tài khoản Đạt cung cấp.

Ở phút thứ mười hai của đoạn ghi âm, một câu nói khiến cả ba chúng tôi im bặt.

“Anh Vinh nói,” giọng người trung gian vang lên, “chỉ cần giữ được đến khi dự án bàn giao xong, sau đó có chuyện gì xảy ra cũng không còn liên quan đến công ty nữa.”

Tôi và Khải nhìn nhau.

“Đây là bằng chứng trực tiếp,” chị Hạnh nói, giọng hơi run vì phấn khích lẫn căng thẳng, “lần đầu tiên có bằng chứng âm thanh nhắc thẳng tên Nguyễn Quốc Vinh, gắn liền với chỉ đạo làm giả hồ sơ.”

Nhưng bằng chứng này, dù mạnh, vẫn chưa đủ.

Luật sư Lâm, sau khi nghe qua, nhắc nhở chúng tôi rất rõ.

“Ghi âm không có sự đồng ý của tất cả các bên tham gia cuộc gọi có thể gặp khó khăn về tính hợp pháp khi làm chứng cứ trước tòa,” anh nói, “chúng ta cần một nguồn xác nhận độc lập, đủ để cơ quan điều tra có căn cứ khởi tố, khi đó tòa án mới có thể triệu tập đầy đủ các bên liên quan và làm rõ tính hợp pháp của từng chứng cứ.”

“Vậy chúng ta cần gì thêm?” tôi hỏi.

“Chúng ta cần Đạt sẵn sàng làm chứng chính thức, bằng văn bản, trước cơ quan điều tra,” anh Lâm nói, “ghi âm chỉ là chứng cứ bổ trợ. Lời khai trực tiếp của người trong cuộc mới là chìa khóa.”

Tôi nhìn Khải.

“Anh nghĩ Đạt sẽ đồng ý làm chứng chính thức không?”

Khải im lặng một lúc, rồi gật đầu chậm rãi.

“Tôi nghĩ anh ấy đã sẵn sàng, từ cái đêm anh ấy đưa tôi chiếc USB này. Nhưng anh ấy cần thời gian, để chuẩn bị cho gia đình mình trước khi mọi thứ trở nên công khai.”

“Chúng ta có bao nhiêu thời gian?” chị Hạnh hỏi, “nếu ông Vinh phát hiện Đạt đã phản bội, ông ta có thể ra tay trước.”

Câu hỏi đó treo lơ lửng trong phòng họp, không ai có câu trả lời chắc chắn.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal