Chương 9
Phòng xử án sáng hôm đó còn đông hơn cả lần trước, ghế ngồi không còn chỗ trống, nhiều người phải đứng dọc theo hai bên tường.
Tôi ngồi giữa Diệu Linh và chị Hạnh, tay nắm chặt tay Diệu Linh dưới gầm bàn, cả hai đều không nói gì, chỉ lặng lẽ chờ đợi.
Khi vị thẩm phán bước vào, cả phòng đứng dậy, sự im lặng gần như tuyệt đối bao trùm không gian.
“Sau khi xem xét toàn bộ chứng cứ, lời khai của các nhân chứng, và lập luận từ cả hai phía,” vị thẩm phán bắt đầu, giọng đọc rành rọt từng chữ, “tòa nhận thấy có đủ căn cứ để kết luận bị cáo Trần Khải Minh đã thực hiện hành vi gian lận có hệ thống trong việc công bố số liệu tài chính nhằm mục đích huy động vốn từ các nhà đầu tư, gây thiệt hại tổng cộng ước tính hơn năm mươi tỷ đồng cho hơn ba trăm nhà đầu tư cá nhân và tổ chức.”
Tôi cảm thấy tim mình đập chậm lại, từng từ một thấm vào tai.
“Đồng thời, tòa cũng xác định bị cáo có liên quan đến hành vi cản trở hoạt động điều tra thông qua việc gián tiếp chỉ đạo gây áp lực, đe dọa đối với nhân chứng, dù không trực tiếp thực hiện hành vi đột nhập.”
Vị thẩm phán dừng lại một nhịp, nhìn quanh phòng xử án trước khi tiếp tục.
“Căn cứ vào các tình tiết tăng nặng bao gồm quy mô thiệt hại lớn, hành vi có tổ chức và kéo dài, cùng với việc cản trở điều tra, tòa tuyên phạt bị cáo Trần Khải Minh mức án mười hai năm tù giam về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản, cộng với ba năm tù về tội làm giả tài liệu của tổ chức và cản trở hoạt động tố tụng, tổng hợp hình phạt là mười lăm năm tù giam.”
Một tiếng xì xào nhỏ lan khắp phòng xử án.
“Đồng thời, tòa tuyên buộc bị cáo phải bồi thường toàn bộ thiệt hại cho các nhà đầu tư theo danh sách đã được xác định trong quá trình điều tra, cùng với việc tịch thu toàn bộ tài sản có liên quan đến hành vi phạm tội, bao gồm khoản tiền đã chuyển ra nước ngoài.”
Tôi liếc nhìn Khải Minh. Hắn đứng đó, vai rũ xuống, không còn chút sức lực nào để phản ứng, chỉ lặng lẽ cúi đầu khi bản án được tuyên.
“Đối với bị cáo Trần Khải Phong,” vị thẩm phán tiếp tục, “với vai trò đồng phạm trong việc tiếp tay rửa tiền thông qua công ty không có hoạt động kinh doanh thực tế, tòa tuyên phạt năm năm tù giam.”
Phiên tòa kết thúc trong tiếng xì xào và những cái thở phào nhẹ nhõm từ phía các nhà đầu tư có mặt.
Diệu Linh nắm chặt tay tôi, nước mắt lăn dài trên má, nhưng lần này là những giọt nước mắt của sự giải thoát.
“Xong rồi,” cô ấy thì thầm. “Thực sự xong rồi.”
Tôi gật đầu, cảm thấy một gánh nặng khổng lồ vừa được trút bỏ khỏi vai mình, dù tôi biết, hành trình bồi thường cho các nhà đầu tư vẫn còn dài phía trước.
Bên ngoài tòa án, đám đông phóng viên vây quanh, máy ảnh chớp liên hồi. Tôi cố gắng len qua dòng người, chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi không khí ngột ngạt đó.
“Chị Vân,” một phóng viên trẻ chen lên, chĩa máy ghi âm về phía tôi, “chị cảm thấy thế nào về phán quyết hôm nay?”
Tôi dừng lại một chút, nhìn quanh đám đông đang chờ đợi câu trả lời.
“Tôi không cảm thấy chiến thắng,” tôi nói chậm rãi. “Tôi chỉ cảm thấy nhẹ nhõm vì sự thật cuối cùng đã được công nhận, và những người từng mất tiền oan ức sẽ có cơ hội được bồi thường. Đây không phải là câu chuyện về việc ai thắng ai thua, mà là câu chuyện về việc không ai nên phải im lặng trước những điều sai trái, dù việc lên tiếng có khó khăn đến đâu.”
Tôi rời khỏi đám đông phóng viên, cùng Diệu Linh và chị Hạnh bước ra bãi đậu xe, ánh nắng chiều muộn nhuộm vàng cả con đường phía trước.
“Mày có muốn đi ăn mừng không?” Diệu Linh hỏi, giọng đã vui vẻ trở lại lần đầu sau nhiều tháng.
Tôi mỉm cười, khoác tay qua vai cô ấy.
“Có chứ. Nhưng tao nghĩ trước tiên mình nên ghé thăm bà nội tao. Bà ấy đã chờ tin này lâu lắm rồi.”
Bà nội đang ngồi xem tivi khi tôi và Diệu Linh bước vào, nghe tiếng cửa mở, bà quay lại, ánh mắt sáng lên khi nhìn thấy chúng tôi.
“Sao rồi con, phiên tòa thế nào?” bà hỏi ngay, dù trên màn hình tivi đã có bản tin nhanh về vụ việc.
“Xử xong rồi bà ạ,” tôi nói, ngồi xuống cạnh bà. “Mười lăm năm tù.”
Bà gật đầu chậm rãi, ánh mắt vừa nhẹ nhõm vừa có chút trầm tư.
“Vậy là con đã làm đúng những gì cần làm.”
Diệu Linh ngồi xuống phía bên kia, cúi đầu chào bà.
“Cháu chào bà ạ. Cháu là Linh, bạn thân của Tư Vân.”
“À, cái Linh,” bà nói, nhìn cô ấy với ánh mắt hiền hậu. “Tư Vân hay kể về cháu lắm. Cháu khỏe không?”
“Dạ, cháu ổn rồi bà ạ,” Diệu Linh nói, giọng có chút xúc động. “Nhờ có Tư Vân mà cháu mới vượt qua được giai đoạn khó khăn vừa rồi.”
Bà nội nhìn tôi, rồi nhìn Diệu Linh, một nụ cười hiền từ nở trên môi.
“Tình bạn thật sự là vậy đó cháu. Không phải lúc nào cũng êm đẹp, nhưng lúc cần thiết thì luôn ở bên nhau.”
Tôi đứng dậy, đi vào bếp chuẩn bị bữa tối, trong khi Diệu Linh ở lại trò chuyện cùng bà. Qua khung cửa bếp, tôi nghe được tiếng bà kể lại câu chuyện về người bạn thân ngày xưa, về nhà máy giấy sập tiệm, về bài học mà bà từng dạy tôi đêm hôm trước khi mọi chuyện bắt đầu căng thẳng.
“Cháu biết không,” bà nói với Diệu Linh, “con Vân nhà bà từ nhỏ đã là đứa cứng đầu, thấy cái gì sai là không chịu im lặng được. Hồi cấp hai, nó từng đứng ra tố cáo một bạn học gian lận thi cử, dù bạn đó là bạn thân của nó lúc bấy giờ. Cả lớp ghét nó cả tháng trời.”
“Vậy mà chị ấy vẫn làm vậy ạ?” Diệu Linh hỏi, giọng ngạc nhiên xen lẫn cảm phục.
“Ừ, nó bảo bà, nếu con im lặng, bạn con sẽ nghĩ gian lận là chuyện bình thường, sau này lớn lên sẽ còn gian lận những chuyện lớn hơn. Bà nghe câu đó từ một đứa trẻ mười hai tuổi mà giật mình.”
Tôi đứng trong bếp, mỉm cười một mình khi nghe câu chuyện đó, đã quên mất từ lâu, nhưng giờ nghe lại vẫn thấy ấm lòng vì biết mình chưa bao giờ thay đổi cái gốc rễ đó, dù cuộc sống có đưa mình đi xa đến đâu.
Bữa tối hôm đó đơn giản, chỉ có canh chua, cá kho, và rau muống xào, nhưng là bữa ăn ngon nhất tôi từng có trong nhiều tháng qua, không phải vì món ăn, mà vì cảm giác bình yên cuối cùng cũng trở lại.
Sau bữa ăn, khi Diệu Linh ra ngoài gọi điện cho gia đình, bà nội kéo tôi lại gần, nắm lấy tay tôi.
“Con à,” bà nói, giọng nhỏ nhẹ, “bà biết mấy tháng qua con vất vả lắm. Bà tự hào về con, không phải vì con đã thắng kiện, mà vì con đã không để nỗi sợ hãi hay áp lực làm con thay đổi con người thật của mình.”
Tôi ôm bà thật chặt, cảm thấy nước mắt chực trào.
“Cảm ơn bà, vì đã luôn tin tưởng con.”
“Bà luôn tin con mà,” bà nói, vỗ nhẹ lưng tôi. “Giờ con nên nghĩ đến việc nghỉ ngơi một chút. Con đã chiến đấu đủ lâu rồi.”
Tôi gật đầu, dù trong lòng biết rằng vẫn còn nhiều việc phải làm, quá trình thi hành án, việc hỗ trợ các nhà đầu tư nhận lại khoản bồi thường, và có lẽ cả việc xây dựng lại cuộc sống của chính mình sau những tháng ngày căng thẳng vừa qua.
Nhưng tối hôm đó, ngồi trong căn bếp nhỏ quen thuộc, nghe tiếng bà nội lẩm bẩm hát một bài hát ru cũ trong lúc rửa bát, tôi cho phép mình tạm gác lại mọi lo toan, chỉ để tận hưởng khoảnh khắc bình yên hiếm hoi này.