Chương 8
Tuần tiếp theo, phiên tòa tiếp tục với phần trình bày bào chữa từ phía Khải Minh.
Khi được mời phát biểu, hắn đứng dậy, giọng run rẩy nhưng cố giữ vẻ điềm tĩnh.
“Thưa tòa, tôi không phủ nhận đã có những điều chỉnh trong số liệu báo cáo. Nhưng tôi xin được trình bày, mọi quyết định của tôi đều xuất phát từ áp lực phải giữ cho công ty tồn tại, để bảo vệ công việc của hơn một trăm nhân viên đang phụ thuộc vào tôi.”
Tôi ngồi ở hàng ghế khán giả, lắng nghe từng lời, cảm nhận được sự thay đổi trong giọng điệu của Khải Minh so với lần đầu tôi gặp hắn, không còn sự tự tin ngạo nghễ, mà là một nỗ lực biện minh đầy mệt mỏi.
“Tôi thừa nhận đã sai khi không trung thực với nhà đầu tư,” hắn tiếp tục, “nhưng tôi chưa bao giờ có ý định chiếm đoạt tài sản của bất kỳ ai vì mục đích cá nhân. Khoản tiền chuyển cho công ty của em trai tôi là để chuẩn bị cho một dự án mở rộng kinh doanh ở nước ngoài, không phải để tẩu tán tài sản.”
Công tố viên đứng dậy phản bác ngay lập tức, đưa ra bằng chứng cho thấy công ty của Trần Khải Phong không có bất kỳ hoạt động kinh doanh thực tế nào, không có nhân sự, không có hợp đồng dịch vụ nào khác ngoài các khoản chuyển tiền từ NovaSeed.
“Nếu đây thực sự là khoản đầu tư cho dự án mở rộng,” công tố viên nói, giọng sắc bén, “xin bị cáo giải thích vì sao toàn bộ số tiền sau đó được chuyển tiếp sang một tài khoản cá nhân ở Singapore, đứng tên một công ty vỏ bọc không có hoạt động kinh doanh nào được ghi nhận?”
Khải Minh im lặng một lúc lâu, không trả lời được câu hỏi đó.
Luật sư của hắn cố gắng chuyển hướng, đưa ra lập luận về hoàn cảnh khó khăn chung của ngành khởi nghiệp, về áp lực từ các nhà đầu tư đòi hỏi tăng trưởng nhanh chóng, như một cách giảm nhẹ tội cho thân chủ.
Nhưng khi đến phần đối chất về việc đe dọa nhân chứng, không khí trong phòng xử án trở nên căng thẳng hơn hẳn.
Cơ quan điều tra đã lần ra được người trung gian thuê kẻ đột nhập vào nhà chị Hà, và người này khai nhận đã nhận chỉ thị, dù không trực tiếp, thông qua một chuỗi liên lạc dẫn ngược về một tài khoản được xác định thuộc về Đỗ Quang Huy, chuyên gia truyền thông từng làm việc cho NovaSeed.
Huy cũng đã bị triệu tập với tư cách người có liên quan, dù chưa bị khởi tố chính thức do thiếu bằng chứng trực tiếp về việc Khải Minh ra lệnh cho hành vi này.
“Bị cáo có biết về việc nhân chứng Nguyễn Thị Hà bị đe dọa hay không?” công tố viên hỏi thẳng.
Khải Minh nhìn xuống, giọng nhỏ hẳn.
“Tôi, tôi không trực tiếp ra lệnh cho việc đó.”
“Vậy bị cáo có biết trước khi sự việc xảy ra hay không?”
Một khoảng im lặng dài, đủ để cả phòng xử án nín thở.
“Tôi đã nói chuyện với anh Huy về việc cần ngăn chặn các nhân chứng tiềm năng lên tiếng,” Khải Minh cuối cùng nói, giọng gần như thì thầm. “Nhưng tôi không biết anh ấy sẽ đi đến mức đột nhập nhà riêng. Tôi chỉ nghĩ đó là cách gây áp lực qua truyền thông thông thường.”
Câu trả lời đó, dù cố gắng giảm nhẹ trách nhiệm, vẫn là một sự thừa nhận gián tiếp rằng hắn biết về kế hoạch ngăn chặn nhân chứng, dù không trực tiếp chỉ đạo hành vi cụ thể.
Tôi liếc nhìn Diệu Linh ngồi bên cạnh, thấy cô ấy cắn chặt môi, mắt đỏ hoe nhưng không khóc.
Phiên tòa hôm đó kết thúc với lời tuyên bố của vị thẩm phán rằng sẽ cần thêm thời gian để xem xét toàn bộ chứng cứ trước khi đưa ra phán quyết cuối cùng, dự kiến công bố trong vòng hai tuần tới.
Trên đường về, Diệu Linh im lặng suốt một quãng dài, đến khi xe dừng trước nhà cô ấy mới lên tiếng.
“Tao nghĩ tao đã thực sự buông được rồi,” cô ấy nói, giọng nhẹ nhõm nhưng vẫn còn chút run rẩy. “Nghe anh ấy nói những lời đó hôm nay, tao nhận ra người tao từng yêu chưa bao giờ thực sự tồn tại theo cách tao tưởng tượng. Đó chỉ là một phiên bản được dàn dựng cẩn thận.”
Tôi nắm tay cô ấy.
“Mày đã can đảm hơn tao tưởng rất nhiều, Linh à.”
“Là nhờ có mày,” cô ấy nói, mỉm cười yếu ớt. “Nếu không có mày kiên trì từ đầu, có lẽ tao vẫn còn đang sống trong ảo tưởng đó, cho đến khi mọi thứ sụp đổ theo cách tồi tệ hơn nhiều.”
Chúng tôi ôm nhau trước khi chia tay, và lần đầu tiên sau nhiều tháng, tôi cảm thấy một sự bình yên thực sự, không phải vì cuộc chiến đã kết thúc, mà vì tôi biết, dù kết quả phiên tòa thế nào, chúng tôi, cả tôi và Diệu Linh, đã tìm lại được chính mình.
Hai tuần chờ đợi phán quyết trôi qua chậm chạp như thể thời gian cố tình kéo dài để thử thách sự kiên nhẫn của tất cả mọi người liên quan.
Tôi quay lại với công việc thường ngày, nhận thêm vài dự án thẩm định tài chính mới, dù danh tiếng của tôi giờ đây đã thay đổi hoàn toàn so với trước.
Không còn ai nhắc đến tôi như một nhà phân tích vô danh nữa. Sau loạt bài báo của Lâm và phiên tòa được truyền thông theo dõi sát sao, tên tôi gắn liền với vụ việc NovaSeed như một biểu tượng của sự chính trực trong ngành tài chính.
Điều đó mang đến cả cơ hội lẫn áp lực mới.
Một số quỹ đầu tư lớn bắt đầu chủ động liên hệ, mời tôi làm cố vấn thẩm định độc lập cho các thương vụ của họ, với mức thù lao cao hơn nhiều so với trước.
Nhưng cũng có không ít lời mời mang động cơ khác, một vài công ty muốn dùng tên tuổi tôi như một con dấu bảo chứng cho sự minh bạch, trong khi bản thân hoạt động kinh doanh của họ vẫn còn nhiều điều mập mờ.
Tôi từ chối những lời mời đó, dù đôi khi mức thù lao được đưa ra rất hấp dẫn.
“Chị không sợ bỏ lỡ cơ hội sao?” Bình hỏi một lần, khi tôi từ chối một hợp đồng tư vấn lớn từ một công ty công nghệ đang gây tranh cãi.
“Tao sợ mất chính mình hơn,” tôi trả lời. “Nếu tao bắt đầu nhận lời vì danh tiếng thay vì vì sự thật, tao sẽ không khác gì những chuyên gia truyền thông từng giúp Khải Minh tẩy trắng hình ảnh.”
Bình gật đầu, có vẻ hiểu ra điều gì đó sâu sắc hơn về nghề nghiệp mà cậu đang theo đuổi.
Trong khoảng thời gian chờ đợi đó, Diệu Linh dần lấy lại tinh thần. Cô ấy quay lại công việc thiết kế đồ họa của mình, bắt đầu nhận thêm những dự án nhỏ để lấp đầy thời gian và tâm trí.
Chúng tôi gặp nhau thường xuyên hơn, không phải để bàn về vụ việc nữa, mà chỉ đơn giản là những buổi cà phê, những bữa ăn tối, như cách chúng tôi từng có trước khi mọi chuyện rối ren bắt đầu.
“Tao nghĩ tao sẽ đi du lịch một mình sau khi phiên tòa kết thúc,” Diệu Linh nói trong một buổi tối như vậy. “Tao cần thời gian để suy nghĩ lại về bản thân, về những gì tao thực sự muốn trong cuộc sống, không phải qua lăng kính của bất kỳ mối quan hệ nào.”
“Tao nghĩ đó là ý tưởng tốt,” tôi nói, mỉm cười. “Mày đi đâu?”
“Tao chưa quyết định. Có thể là vùng núi phía Bắc, có thể là một nơi nào đó hoàn toàn xa lạ. Tao chỉ muốn ở một mình một thời gian, không phải lo nghĩ về ai khác.”
Tôi hiểu cảm giác đó, dù trong hoàn cảnh khác. Tôi cũng cảm thấy mình cần một khoảng lặng sau những tháng ngày căng thẳng vừa qua, nhưng công việc và những hồ sơ vẫn còn dang dở khiến tôi chưa thể cho phép mình nghỉ ngơi hoàn toàn.
Một buổi chiều, khi tôi đang làm việc tại văn phòng, chị Hà gọi điện, giọng vui vẻ hơn nhiều so với lần cuối tôi nghe.
“Tư Vân, tôi muốn báo cho chị một tin tốt. Tôi vừa nhận được lời mời làm kế toán trưởng cho một công ty khác, một công ty có uy tín tốt trong ngành. Họ nói chính việc tôi dám đứng ra làm chứng trong vụ NovaSeed là điều khiến họ tin tưởng vào sự chính trực của tôi.”
Tôi cảm thấy một niềm vui chân thành dâng lên.
“Em mừng cho chị quá. Chị xứng đáng với điều đó.”
“Cảm ơn chị, vì đã cho tôi can đảm để làm điều đúng đắn,” chị Hà nói. “Có những lúc tôi nghĩ mình đã phá hủy cuộc đời mình khi quyết định lên tiếng, nhưng giờ nhìn lại, tôi nghĩ đó là quyết định đúng đắn nhất tôi từng đưa ra.”
Cuộc gọi đó như một tia sáng nhỏ giữa những ngày chờ đợi căng thẳng, nhắc tôi nhớ rằng dù kết quả phiên tòa thế nào, những điều tốt đẹp đã bắt đầu nảy mầm từ sự can đảm của những người dám nói ra sự thật.
Đêm trước ngày tòa tuyên án, tôi không ngủ được, nằm nhìn trần nhà, ôn lại toàn bộ hành trình từ buổi sáng nhận tin nhắn khoe khoang của Diệu Linh, đến giờ phút này.
Tôi nghĩ về bà nội, về câu nói của bà đêm hôm đó, làm đúng không phải để đổi lấy lời cảm ơn, mà vì nếu không làm, mình sẽ không chịu nổi chính mình.
Tôi nghĩ về chị Hà, về Phương, về những nhân chứng khác đã dám bước ra khỏi bóng tối của sự sợ hãi.
Tôi nghĩ về Diệu Linh, về hành trình từ chỗ nghi ngờ tôi đến chỗ đứng vững vàng bên cạnh sự thật.
Và tôi nghĩ về chính mình, về cô gái từng bị gọi là ế vì lười phấn đấu, giờ đây đã đi một chặng đường dài để chứng minh rằng có những cuộc chiến không cần phải ồn ào để có ý nghĩa.
Sáng hôm sau, khi ánh nắng đầu tiên chiếu qua cửa sổ, tôi đứng dậy, mặc bộ đồ trang trọng nhất mình có, và chuẩn bị đến tòa án để nghe phán quyết cuối cùng.