Chương 7
Hai ngày sau khi vụ án chính thức được khởi tố, tin tức về việc Khải Minh không đến trình diện theo giấy triệu tập đầu tiên của cơ quan điều tra bắt đầu lan truyền.
“Hắn đang trốn,” Lâm nói qua điện thoại, giọng căng thẳng. “Nguồn tin của anh ở cơ quan điều tra xác nhận, họ đã đến văn phòng công ty và cả nơi cư trú của hắn nhưng không tìm thấy.”
Tôi cảm thấy một luồng lạnh chạy dọc sống lưng.
“Vậy là hắn đã bỏ trốn thật?”
“Có khả năng cao. Hộ chiếu của hắn cũng đã bị đưa vào danh sách cấm xuất cảnh, nhưng nếu hắn đã rời khỏi nước trước khi lệnh có hiệu lực thì mọi chuyện sẽ phức tạp hơn nhiều.”
Tôi gọi ngay cho Diệu Linh để kiểm tra tình hình.
“Mày có nghe tin gì từ anh ta không?” tôi hỏi ngay khi cô ấy bắt máy.
Giọng Diệu Linh run rẩy. “Có. Sáng nay anh ấy nhắn tin, nói đang ở sân bay, bảo muốn gặp tao lần cuối trước khi đi.”
Tim tôi đập thình thịch.
“Mày đang ở đâu?”
“Tao, tao đang trên đường đến sân bay.”
Tôi gần như hét lên trong điện thoại. “Linh, dừng lại ngay! Mày không được đến đó!”
“Tao chỉ muốn gặp anh ấy lần cuối thôi, Tư Vân, tao không giúp anh ấy chuyển tiền hay làm gì sai cả, tao chỉ…”
“Mày không hiểu,” tôi cắt ngang, giọng gấp gáp. “Nếu mày xuất hiện ở đó vào đúng lúc cảnh sát đang truy tìm anh ta, mày có thể bị nghi ngờ là đồng phạm giúp đỡ hắn trốn thoát. Đây không phải lúc để tình cảm cá nhân lấn át lý trí.”
Đầu dây bên kia im lặng, chỉ còn tiếng xe cộ ồn ào phía sau.
“Linh, nghe tao,” tôi nói chậm lại, cố giữ giọng bình tĩnh hơn. “Tao hiểu mày cần một lời tạm biệt, một sự kết thúc rõ ràng. Nhưng cách an toàn để làm điều đó không phải là chạy đến sân bay lúc này. Mày quay xe lại, về nhà, gọi cho chị Hạnh ngay. Nếu anh ta thực sự đang ở sân bay, đây chính là thông tin quan trọng cần báo ngay cho cơ quan chức năng.”
Một khoảng im lặng dài nữa, rồi tiếng Diệu Linh thở dài, run rẩy.
“Được rồi. Tao quay xe lại.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng không dám lơi lỏng.
“Mày đến thẳng nhà tao, được không? Tao không muốn mày ở một mình lúc này.”
“Ừ.”
Tôi gọi ngay cho chị Hạnh, báo lại thông tin Khải Minh có thể đang ở sân bay. Chị Hạnh lập tức chuyển thông tin này đến cơ quan điều tra.
Nửa giờ sau, Diệu Linh đến nhà tôi, mặt mày tái mét, tay vẫn còn run.
“Tao xin lỗi,” cô ấy nói ngay khi bước vào, nước mắt đã chực trào. “Tao biết tao không nên đi, nhưng lúc đó tao không nghĩ được gì khác ngoài việc anh ấy sắp biến mất khỏi cuộc đời tao mãi mãi.”
Tôi ôm lấy cô ấy, để cô ấy khóc trong vòng tay mình.
“Không sao,” tôi nói nhẹ nhàng. “Mày không làm gì sai cả, vì cuối cùng mày đã quay lại đúng lúc.”
Chúng tôi ngồi cùng nhau trong im lặng, chờ đợi tin tức. Khoảng một giờ sau, điện thoại tôi rung lên, tin nhắn từ Lâm.
“Tin nóng. Khải Minh vừa bị giữ lại tại sân bay khi đang làm thủ tục lên chuyến bay đi Singapore. Cơ quan điều tra đã có mặt kịp thời.”
Tôi đọc to tin nhắn cho Diệu Linh nghe. Cô ấy ngồi lặng một lúc, rồi bật khóc, nhưng lần này là tiếng khóc nhẹ nhõm hơn là đau đớn.
“Vậy là xong rồi,” cô ấy thì thầm. “Anh ấy không thể trốn được nữa.”
“Ừ,” tôi nói, xoa nhẹ lưng cô ấy. “Xong rồi.”
Nhưng tôi biết, đây chưa phải là kết thúc thực sự. Bị bắt giữ tại sân bay mới chỉ là bước đầu trong một quá trình tố tụng có thể kéo dài nhiều tháng, thậm chí nhiều năm.
Tối đó, sau khi Diệu Linh đã bình tĩnh hơn và quyết định ngủ lại nhà tôi, tôi ngồi một mình ngoài ban công, nhìn ánh đèn thành phố lấp lánh.
Điện thoại tôi rung lên một tin nhắn cuối cùng trong ngày, từ một số không lưu.
Tôi mở ra, tim đập nhanh khi đọc nội dung.
“Cô thắng rồi. Nhưng cô có chắc mình hiểu hết những gì cô vừa phá hủy không?”
Tôi nhìn dòng tin nhắn đó một lúc lâu, không trả lời ngay.
Bởi vì câu hỏi đó, dù được hỏi với ý đe dọa, lại chạm vào một phần sự thật mà tôi cũng đang tự hỏi mình.
Tôi đã phá hủy sự nghiệp của một người, có lẽ cả tương lai của hắn.
Nhưng tôi cũng đã cứu hàng trăm nhà đầu tư khỏi việc mất trắng tiền bạc, đã giúp những nhân chứng như chị Hà và Phương tìm lại được sự can đảm để nói ra sự thật, đã giúp Diệu Linh thoát khỏi một mối quan hệ độc hại trước khi nó kéo cô ấy xuống sâu hơn.
Tôi gõ lại, ngắn gọn.
“Tôi hiểu rõ. Và tôi không hối hận.”
Tôi tắt điện thoại, nhìn lên bầu trời đêm không một vì sao, nhưng lòng cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết kể từ ngày bắt đầu cuộc chiến này.
Ba tháng sau ngày Khải Minh bị bắt giữ tại sân bay, phiên tòa sơ thẩm chính thức được mở.
Quãng thời gian giữa đó là một chuỗi ngày dài đằng đẵng với những buổi lấy lời khai, đối chất, và vô số lần tôi cùng chị Hạnh phải làm việc đến khuya để chuẩn bị hồ sơ.
Khải Minh bị truy tố với ba tội danh, lừa đảo chiếm đoạt tài sản, làm giả tài liệu của tổ chức, và cản trở hoạt động tố tụng do liên quan đến việc đe dọa nhân chứng.
Em trai hắn, Trần Khải Phong, cũng bị khởi tố với vai trò đồng phạm trong việc nhận tiền từ công ty Hợp Phát Tư Vấn không có dịch vụ thực tế.
Sáng ngày xử án, tôi đến tòa cùng với Diệu Linh, chị Hạnh, và Lâm với tư cách nhà báo theo dõi đưa tin.
Phòng xử án chật kín người, bao gồm nhiều nhà đầu tư từng rót vốn vào NovaSeed, một số phóng viên từ các tòa soạn lớn, và cả những gương mặt tò mò từ cộng đồng khởi nghiệp.
Khi Khải Minh được dẫn vào phòng xử, tôi gần như không nhận ra hắn.
Người đàn ông từng đứng tự tin trước ống kính với nụ cười trắng bóc giờ gầy rộc đi, mặc áo sơ mi nhăn nhúm thay vì bộ vest bóng bẩy quen thuộc, ánh mắt đã mất hẳn sự tự tin từng có.
Tôi cảm thấy một cảm giác phức tạp khi nhìn hắn, không phải hả hê, cũng không hẳn là thương hại, mà là một sự nhận thức lạnh lùng về cái giá phải trả cho những lựa chọn sai lầm.
Phiên tòa kéo dài cả ngày, với phần trình bày của công tố viên dựa trên toàn bộ hồ sơ điều tra, bao gồm lời khai của chị Hà, Phương, và hai nhân chứng nội bộ khác, cùng với các tài liệu kế toán, email nội bộ, và bằng chứng giao dịch ngân hàng.
Đến lượt tôi được mời lên làm chứng với tư cách người đầu tiên phát hiện và báo cáo sự việc, tôi bước lên bục, cảm thấy hàng trăm ánh mắt đổ dồn về phía mình.
Vị thẩm phán, một người phụ nữ trung niên với gương mặt nghiêm nghị, hỏi tôi từng câu một về quá trình tôi phát hiện ra sự bất thường trong số liệu của NovaSeed.
Tôi trả lời từng câu một cách rõ ràng, dựa trên dữ liệu và quy trình làm việc chuyên môn, không để cảm xúc cá nhân xen vào.
Luật sư bào chữa của Khải Minh cố gắng đặt câu hỏi xoáy vào động cơ cá nhân của tôi, nhắc lại về mối quan hệ với Diệu Linh và hợp đồng cũ ba năm trước mà tôi từng bị bóp méo thông tin.
“Cô có thể giải thích vì sao một nhà phân tích độc lập như cô lại đặc biệt quan tâm đến công ty của thân chủ tôi, trong khi cô có mối quan hệ cá nhân gần gũi với bạn gái cũ của anh ấy?”
Tôi nhìn thẳng vào vị luật sư, giọng bình tĩnh.
“Tôi quan tâm đến công ty NovaSeed vì tôi được mời tham gia thẩm định đầu tư với tư cách chuyên môn, không phải vì mối quan hệ cá nhân. Trong quá trình thẩm định, tôi phát hiện sự bất nhất giữa số liệu công bố và dữ liệu vận hành thực tế. Đó là lý do duy nhất khiến tôi tiếp tục điều tra sâu hơn. Mối quan hệ cá nhân với bạn tôi là một sự trùng hợp đáng tiếc, không phải động cơ.”
“Nhưng cô đã rút vốn khỏi công ty trước khi nộp báo cáo, điều đó không cho thấy cô đã có ác cảm từ trước sao?”
“Tôi rút vốn chính vì phát hiện sự gian lận đó,” tôi đáp. “Một nhà đầu tư có trách nhiệm, khi phát hiện sai phạm, sẽ rút vốn để bảo vệ chính mình và đồng thời báo cáo để bảo vệ những nhà đầu tư khác chưa kịp nhận ra. Đó là quy trình đúng đắn, không phải dấu hiệu của ác cảm cá nhân.”
Vị luật sư tiếp tục đặt vài câu hỏi khác, nhưng không tìm được điểm yếu nào trong lời khai của tôi, vì mọi điều tôi nói đều có dữ liệu, thời gian, và quy trình rõ ràng để chứng minh.
Khi tôi bước xuống khỏi bục làm chứng, tôi liếc nhìn Khải Minh một lần. Hắn không nhìn tôi, mắt cúi xuống bàn, hai tay siết chặt vào nhau.
Buổi chiều, đến lượt chị Hà làm chứng. Giọng chị run rẩy lúc đầu, nhưng dần vững vàng hơn khi kể lại toàn bộ quá trình bị yêu cầu điều chỉnh số liệu, và sự việc đột nhập đe dọa sau khi chị quyết định lên tiếng.
Khi chị Hà kể đến đoạn về mảnh giấy để lại trong phòng mình, cả phòng xử án im phăng phắc.
Phiên tòa kết thúc ngày đầu tiên mà chưa có phán quyết, vị thẩm phán thông báo sẽ tiếp tục vào tuần sau với phần trình bày bổ sung từ phía bị cáo.
Ra khỏi phòng xử, Diệu Linh nắm chặt tay tôi, không nói gì, chỉ siết chặt như để truyền sức mạnh.
“Mày ổn không?” tôi hỏi.
“Tao không biết,” cô ấy thành thật. “Nhìn anh ấy như vậy, tao vẫn cảm thấy đau, dù tao biết anh ấy đáng phải chịu hậu quả này.”
“Đó là điều bình thường,” tôi nói. “Mày từng yêu một người, dù người đó hóa ra không như mày nghĩ, cảm xúc không biến mất ngay lập tức chỉ vì lý trí mày đã hiểu rõ sự thật.”
Diệu Linh gật đầu, hít một hơi sâu.
“Cảm ơn mày vì đã ở đây cùng tao hôm nay.”
“Lúc nào cũng vậy,” tôi nói, khoác tay qua vai cô ấy khi chúng tôi bước ra khỏi tòa nhà tòa án, hòa vào dòng người và ánh nắng chiều đang dần nhạt trên những con phố quen thuộc.