Chương 6
Trong những ngày tiếp theo, thêm hai nhân chứng cũ của NovaSeed Capital liên hệ với tôi, một người làm ở bộ phận vận hành, một người khác từng là trợ lý riêng của Khải Minh.
Mỗi người mang đến một mảnh ghép khác nhau, nhưng tất cả đều khớp vào cùng một bức tranh, một công ty được xây dựng trên nền móng số liệu giả, được duy trì bằng sự sợ hãi và im lặng của những người biết sự thật nhưng không dám nói ra.
Chị Hạnh làm việc không ngừng nghỉ để hệ thống hóa toàn bộ bằng chứng, chuẩn bị hồ sơ chính thức gửi đến cơ quan điều tra.
“Với khối lượng bằng chứng và nhân chứng hiện tại,” chị Hạnh nói trong cuộc họp video buổi tối, “chị tin rằng cơ quan điều tra sẽ có đủ căn cứ để tiến hành khởi tố vụ án trong thời gian tới. Nhưng Vân, em cần chuẩn bị tinh thần cho giai đoạn tiếp theo, khi Khải Minh nhận ra mình không còn đường lùi, hắn có thể sẽ có những hành động liều lĩnh hơn.”
“Em hiểu.”
Đúng như dự đoán, ba ngày sau, công an khu vực thông báo cho chị Hà rằng họ đã xác định được một nghi phạm liên quan đến vụ đột nhập, một người từng có tiền án về tội xâm phạm chỗ ở, được thuê thông qua một bên trung gian không rõ danh tính.
“Họ chưa lần ra được ai thuê người đó,” chị Hà nói qua điện thoại, giọng vẫn còn lo lắng nhưng đã bình tĩnh hơn nhiều so với đêm xảy ra vụ việc. “Nhưng ít nhất giờ có hồ sơ chính thức, không còn là lời nói suông nữa.”
“Chị có cảm thấy an toàn hơn không?”
“Có phần nào. Công an đã cử người theo dõi khu vực nhà bố mẹ tôi vài ngày nay.”
Tôi cảm ơn chị Hà vì đã kiên trì, rồi quay lại với công việc đang chất đống trên bàn.
Giữa lúc đó, một sự kiện không ngờ tới xảy ra, làm thay đổi hoàn toàn cục diện.
Một quỹ đầu tư lớn, một trong những bên đã rót vốn vòng gần nhất vào NovaSeed Capital, công khai tuyên bố tạm ngừng giải ngân khoản đầu tư tiếp theo, với lý do chính thức là cần thêm thời gian rà soát lại các chỉ số tài chính của công ty.
Tin tức này lan ra nhanh chóng trong giới đầu tư, kéo theo phản ứng dây chuyền.
Một vài nhà đầu tư nhỏ lẻ khác, vốn đã rót tiền dựa trên uy tín của quỹ lớn đó, bắt đầu hoang mang, liên tục gọi điện hỏi thăm tình hình công ty.
Giá trị công ty trên thị trường thứ cấp, nơi các nhà đầu tư có thể mua bán lại cổ phần chưa niêm yết, bắt đầu giảm mạnh.
Tôi theo dõi diễn biến này qua các kênh tin tức tài chính, cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa lo lắng.
Nhẹ nhõm vì sự thật đang dần được công nhận một cách khách quan, không phải chỉ qua lời nói của tôi.
Lo lắng vì tôi biết, một Khải Minh đang chứng kiến công ty mình xây dựng sụp đổ trước mắt sẽ không còn gì để mất, và người không còn gì để mất thường là người nguy hiểm nhất.
Tối đó, Diệu Linh ghé qua nhà tôi, mang theo một túi đồ ăn vặt như những ngày còn sinh viên hay làm.
“Tao thấy tin về NovaSeed trên báo,” cô ấy nói khi ngồi xuống sofa. “Cổ phiếu giảm mạnh, đúng không?”
“Ừ, đúng vậy.”
“Tao có nên cảm thấy tội lỗi không, khi thấy vui vì điều đó?” Diệu Linh hỏi, giọng có chút ngập ngừng.
Tôi nhìn cô ấy, hiểu được sự giằng xé trong lòng.
“Mày không cần cảm thấy tội lỗi vì vui khi sự thật được công nhận,” tôi nói. “Mày chỉ nên cẩn thận đừng để niềm vui đó biến thành sự hả hê, vì đằng sau con số giảm giá đó vẫn là rất nhiều người, kể cả những nhân viên vô tội của công ty, đang phải đối mặt với khó khăn không phải do họ gây ra.”
Diệu Linh gật đầu, im lặng một lúc.
“Anh ấy có nhắn tin cho tao,” cuối cùng cô ấy nói.
Tôi ngồi thẳng dậy.
“Nói gì?”
“Anh ấy bảo muốn gặp tao, nói rằng mọi chuyện đều là hiểu lầm, rằng anh ấy đang bị người khác hãm hại. Anh ấy bảo nếu tao thực sự yêu anh ấy, tao sẽ tin anh ấy thêm một lần nữa.”
“Mày trả lời sao?”
“Tao chưa trả lời.” Diệu Linh nhìn xuống tay mình. “Tư Vân, tao biết những gì tao đã thấy, đã đọc. Tao biết lý trí tao đang nói gì. Nhưng có một phần trong tao vẫn nhớ về người đàn ông đã từng khiến tao cảm thấy được yêu thương nhất. Tao ghét bản thân mình vì vẫn còn cảm giác đó.”
Tôi nắm lấy tay cô ấy.
“Mày không cần ghét bản thân vì điều đó. Tình cảm không biến mất chỉ vì lý trí mày đã hiểu ra sự thật. Nhưng mày cần phân biệt rõ, giữa việc còn cảm giác cũ và việc để cảm giác đó dẫn dắt hành động của mày.”
“Vậy mày nghĩ tao nên làm gì?”
“Tao không thể quyết định thay mày,” tôi nói thành thật. “Nhưng tao nghĩ, nếu mày gặp anh ta lúc này, khi anh ta đang tuyệt vọng và sẵn sàng nói bất cứ điều gì để giữ mày lại như một con bài, mày sẽ rất khó giữ được sự tỉnh táo. Nếu mày thực sự cần một câu trả lời cuối cùng, hãy đợi đến khi mọi chuyện rõ ràng hơn, khi mày không còn bị cảm xúc nhất thời chi phối.”
Diệu Linh gật đầu chậm rãi, rồi tựa đầu vào vai tôi.
“Cảm ơn mày vì luôn nói thật với tao, dù sự thật đó khó nghe.”
“Đó là việc bạn thân nên làm,” tôi nói, vỗ nhẹ đầu cô ấy.
Chúng tôi ngồi như vậy một lúc lâu, không nói gì thêm, chỉ để sự im lặng đủ đầy đó xoa dịu những ngày tháng đầy biến động vừa qua.
Nhưng tôi biết, đây chỉ là khoảng lặng trước khi cơn bão thực sự ập đến.
Một tuần sau, Lâm gọi điện cho tôi vào lúc nửa đêm, giọng gấp gáp hiếm thấy.
“Vân, bài điều tra của anh đã được duyệt đăng. Sáng mai sẽ lên trang chủ.”
Tôi bật dậy khỏi giường, tim đập nhanh.
“Nội dung thế nào?”
“Toàn bộ câu chuyện, từ gian lận số liệu, dòng tiền chuyển ra nước ngoài, đến việc đe dọa nhân chứng. Bọn anh đã xác minh chéo với ba nguồn độc lập, có trích dẫn phát biểu chính thức từ phía Thanh tra Tài chính xác nhận đang điều tra mở rộng. Đây sẽ là bài báo lớn nhất về vụ này từ trước đến nay.”
“Tên em có xuất hiện trong bài không?”
“Có, với vai trò người đầu tiên nộp báo cáo kiểm toán độc lập. Nhưng anh đã viết rất cẩn thận, nhấn mạnh vào tính chuyên môn và quy trình làm việc đúng đắn của em, không để lộ bất cứ chi tiết cá nhân nào có thể bị lợi dụng.”
Tôi hít một hơi thật sâu.
“Cảm ơn anh, vì tất cả mọi thứ.”
“Đừng cảm ơn vội,” Lâm nói, giọng nghiêm túc. “Một khi bài này đăng, áp lực dư luận sẽ rất lớn. Cả về phía ủng hộ lẫn phía công kích em. Em cần chuẩn bị tinh thần thật kỹ.”
Đêm đó tôi gần như không ngủ, cứ trằn trọc nghĩ về những gì sắp xảy ra.
Sáng hôm sau, đúng như Lâm nói, bài báo xuất hiện trên trang chủ của một trong những tờ báo kinh tế uy tín nhất cả nước, với tiêu đề về một đế chế gọi vốn được xây trên nền số liệu giả.
Bài báo nhanh chóng được chia sẻ rộng rãi, không chỉ trong giới tài chính mà lan ra cả mạng xã hội đại chúng.
Bình lao vào văn phòng với gương mặt vừa hào hứng vừa lo lắng.
“Chị Vân, bài báo đang là chủ đề nóng nhất hôm nay. Hơn năm mươi nghìn lượt chia sẻ chỉ trong ba tiếng.”
Tôi mở điện thoại, lướt qua phần bình luận. Phần lớn là sự phẫn nộ dành cho Khải Minh, sự cảm thông và ủng hộ dành cho những người đã dám lên tiếng. Nhưng cũng có không ít bình luận nghi ngờ, công kích cá nhân, đặc biệt từ những tài khoản mà tôi đoán là một phần trong bộ máy truyền thông của Huy.
Tôi cố không để những lời công kích đó ảnh hưởng đến mình, tập trung vào công việc thực tế đang chờ đợi.
Buổi trưa, chị Hạnh gọi điện, giọng có chút phấn khích.
“Vân, Thanh tra Tài chính vừa thông báo, họ đã hoàn tất giai đoạn xác minh ban đầu và chính thức chuyển hồ sơ sang Cơ quan Cảnh sát Điều tra để khởi tố vụ án hình sự về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản và làm giả tài liệu của tổ chức.”
Tôi nín thở.
“Vậy là…”
“Vậy là vụ việc chính thức bước sang giai đoạn tố tụng hình sự. Khải Minh có thể bị triệu tập, thậm chí bị tạm giữ nếu có dấu hiệu bỏ trốn hoặc tiêu hủy chứng cứ.”
Tôi cảm thấy một cảm giác lẫn lộn khó tả, vừa nhẹ nhõm vì công sức nhiều tháng qua cuối cùng cũng có kết quả, vừa căng thẳng vì biết đây mới chỉ là khởi đầu của một chặng đường pháp lý dài.
Chiều hôm đó, Diệu Linh gọi điện, giọng run run.
“Tư Vân, anh ấy vừa gọi cho tao. Giọng anh ấy, tao chưa từng nghe anh ấy nói chuyện như vậy bao giờ.”
“Anh ta nói gì?”
“Anh ấy bảo mọi thứ đang sụp đổ, bảo tao là người duy nhất anh ấy còn tin tưởng. Anh ấy xin tao giúp anh ấy chuyển một khoản tiền ra nước ngoài, nói đó là tiền riêng của gia đình, không liên quan đến công ty, chỉ là cần làm nhanh trước khi tài khoản bị phong tỏa.”
Tôi siết chặt điện thoại.
“Mày có đồng ý không?”
“Tao chưa trả lời gì cả. Tao sợ lắm, Tư Vân. Tao không biết nếu tao từ chối, anh ấy sẽ làm gì.”
“Linh, nghe tao nói,” tôi nói chậm rãi nhưng kiên quyết. “Tuyệt đối không được giúp anh ta chuyển bất cứ khoản tiền nào, dù anh ta nói đó là tiền gì đi nữa. Nếu mày làm vậy, mày có thể bị coi là đồng phạm trong việc tẩu tán tài sản, hậu quả pháp lý sẽ rất nghiêm trọng cho chính mày.”
“Tao biết, tao biết,” Diệu Linh nói, giọng nghẹn lại. “Nhưng tao sợ nếu tao từ chối thẳng, anh ấy sẽ làm điều gì đó dại dột, hoặc quay sang trả thù tao.”
“Mày cần báo ngay cho luật sư của tao, để chị ấy hướng dẫn mày cách từ chối an toàn, và nếu cần thiết, báo cho cơ quan điều tra biết về yêu cầu này của anh ta. Đây thực ra là một bằng chứng nữa cho thấy anh ta đang cố tẩu tán tài sản, có thể giúp đẩy nhanh việc phong tỏa tài khoản.”
Diệu Linh im lặng một lúc.
“Mày nói đúng,” cuối cùng cô ấy nói, giọng đã vững vàng hơn. “Tao sẽ gọi cho chị Hạnh ngay.”
Sau khi cúp máy với Diệu Linh, tôi ngồi lặng một lúc, nhìn ra cửa sổ nơi hoàng hôn đang dần buông xuống thành phố.
Tôi nghĩ về Khải Minh, người đàn ông từng đứng tự tin trước logo công ty mình, nụ cười trắng bóc không một chút nghi ngờ.
Giờ đây, hắn đang ở đâu đó trong thành phố này, có lẽ đang hoảng loạn tìm mọi cách để cứu vãn những gì còn lại, kể cả việc lợi dụng tình cảm của người từng yêu thương hắn nhất.
Tôi không cảm thấy hả hê. Chỉ cảm thấy một nỗi buồn lặng lẽ, cho những lựa chọn sai lầm có thể kéo theo bao nhiêu hệ lụy không thể vãn hồi.
Nhưng tôi biết, mình không thể để sự mủi lòng đó làm lung lay quyết tâm.
Vì còn rất nhiều người khác, những nhà đầu tư nhỏ lẻ đã dồn hết tiền tiết kiệm vào niềm tin sai lầm đó, đang chờ đợi công lý được thực thi.