Chương 5
Tôi dành cả đêm để rà soát nội dung trong chiếc USB, từng file một, đối chiếu với những gì tôi đã thu thập được từ trước.
Mọi mảnh ghép giờ đã khớp với nhau một cách hoàn chỉnh.
Báo cáo tài chính giả mà Khải Minh trình bày cho nhà đầu tư, đối chiếu với số liệu vận hành thực tế mà chị Hà lưu giữ, cho thấy mức chênh lệch không phải ba mươi phần trăm như tôi ước tính ban đầu, mà lên đến gần năm mươi phần trăm ở một số chỉ số quan trọng.
Email trao đổi nội bộ cho thấy Khải Minh không chỉ biết về sự sai lệch này, mà còn chủ động chỉ đạo cách điều chỉnh số liệu để qua mặt kiểm toán độc lập.
Và khoản tiền chuyển cho công ty của em trai hắn, giờ đã có đầy đủ chứng từ kế toán nội bộ, cho thấy rõ đây không phải phí tư vấn thật, mà là một kênh rút tiền được ngụy trang.
Sáng sớm, tôi gọi cho chị Hạnh và Lâm, tổ chức một cuộc họp ba người qua video call để bàn bước đi tiếp theo.
“Đây là bằng chứng đủ mạnh để cơ quan điều tra có thể tiến hành khởi tố,” chị Hạnh nói sau khi xem qua những tài liệu tôi gửi trước. “Nhưng vấn đề là làm sao chuyển giao cho đúng kênh chính thức, mà vẫn bảo vệ được nguồn tin là chị Hà.”
“Anh nghĩ,” Lâm nói, “đã đến lúc Vân nên làm việc trực tiếp với Thanh tra, không qua trung gian nữa. Với khối lượng bằng chứng này, họ sẽ cần lấy lời khai chính thức, và quy trình bảo mật nguồn tin của cơ quan nhà nước sẽ chặt chẽ hơn nhiều so với việc tự mình giữ bí mật.”
Tôi gật đầu, dù trong lòng có chút lo lắng.
“Vậy là em sẽ phải công khai danh tính hoàn toàn với cơ quan điều tra?”
“Em đã công khai từ báo cáo đầu tiên rồi,” chị Hạnh nhắc nhở. “Vấn đề bây giờ không phải là công khai hay không, mà là làm sao đảm bảo mọi bước tiếp theo đều đúng quy trình, để không ai có thể lật lại vụ việc với lý do bằng chứng thu thập sai cách.”
Chúng tôi thống nhất kế hoạch, tôi sẽ liên hệ chính thức với Phòng Thanh tra Tài chính, nộp toàn bộ tài liệu bổ sung, đồng thời đề nghị họ liên hệ trực tiếp với chị Hà để lấy lời khai chính thức, đảm bảo bằng chứng có giá trị pháp lý đầy đủ.
Buổi trưa, khi tôi đang soạn email gửi Thanh tra, điện thoại tôi rung lên một cuộc gọi không quen.
Tôi do dự rồi bắt máy.
“Lương Tư Vân?” Giọng một người đàn ông, trầm, điềm tĩnh đến mức đáng sợ.
“Vâng, tôi nghe.”
“Tôi là luật sư đại diện cho anh Trần Khải Minh. Tôi gọi để thông báo, thân chủ tôi đang cân nhắc khởi kiện cô về tội vu khống và xâm phạm danh dự nhân phẩm, dựa trên những thông tin sai lệch cô đã lan truyền trong thời gian qua.”
Tôi giữ giọng bình tĩnh, dù tim đập nhanh hơn.
“Tôi chưa từng lan truyền bất cứ thông tin nào ra công chúng. Mọi báo cáo của tôi đều được gửi đúng kênh, đúng cơ quan có thẩm quyền.”
“Đó là cách nhìn của cô. Thân chủ tôi cho rằng cô đã cố tình tạo ra một chiến dịch bôi nhọ có hệ thống, lợi dụng mối quan hệ cá nhân để gây ảnh hưởng tiêu cực đến uy tín và hoạt động kinh doanh của công ty.”
“Vậy thân chủ anh có bằng chứng gì cho cáo buộc đó không?”
Đầu dây bên kia im lặng một giây.
“Chúng tôi sẽ trình bày đầy đủ khi cần thiết, trước tòa nếu cô muốn đẩy sự việc đến mức đó. Tôi gọi hôm nay chỉ để thiện chí thông báo trước, và đề nghị cô cân nhắc rút lại báo cáo, đính chính công khai, để hai bên có thể giải quyết êm thấm mà không cần đến pháp lý.”
Tôi gần như bật cười vì sự trơ trẽn trong lời đề nghị đó.
“Tôi sẽ không rút lại bất cứ điều gì, vì mọi điều tôi báo cáo đều dựa trên sự thật và bằng chứng xác thực. Nếu thân chủ anh muốn khởi kiện, tôi sẽ gặp ông ấy ở tòa, cùng với luật sư của tôi.”
“Cô nên suy nghĩ kỹ,” giọng người luật sư có chút sắc lạnh hơn. “Kiện tụng tốn kém thời gian, tiền bạc, và danh tiếng. Cô là một nhà phân tích tự do, không có hậu thuẫn lớn đứng sau. Liệu cô có chịu nổi một cuộc chiến pháp lý kéo dài không?”
Tôi nhìn ra cửa sổ, nơi nắng trưa đang chiếu rọi xuống con phố quen thuộc.
“Tôi không biết tôi chịu nổi đến đâu,” tôi nói thẳng, “nhưng tôi biết tôi sẽ không lùi bước chỉ vì bị đe dọa. Nếu thân chủ anh tin rằng mình trong sạch, ông ấy nên để sự thật phơi bày trước tòa, thay vì cố gắng dọa người tố cáo im lặng.”
Cuộc gọi kết thúc sau đó không lâu, không có lời chào tạm biệt nào từ phía bên kia.
Tôi đặt điện thoại xuống, tay hơi run, nhưng không phải vì sợ.
Mà vì tôi biết, lời đe dọa kiện tụng này chính là dấu hiệu cho thấy Khải Minh đang thực sự hoảng loạn.
Người tự tin mình đúng không cần đe dọa người khác im lặng.
Tôi gọi ngay cho chị Hạnh, kể lại toàn bộ cuộc gọi.
“Đây là chiến thuật dọa dẫm thường thấy,” chị Hạnh nói, giọng không hề nao núng. “Họ không có bằng chứng thực sự cho cáo buộc vu khống, vì mọi điều em làm đều đúng quy trình pháp lý. Đây chỉ là đòn tâm lý để em rút lui trước khi vụ việc đi xa hơn.”
“Vậy mình cứ tiếp tục kế hoạch ban đầu?”
“Đúng vậy. Càng nhanh càng tốt. Chị sẽ chuẩn bị văn bản pháp lý phòng trường hợp họ thực sự khởi kiện, nhưng em đừng để nó làm chậm bước tiến của mình.”
Tôi gật đầu, dù không ai thấy, rồi quay lại với email đang soạn dở gửi Phòng Thanh tra Tài chính.
Đêm đó, trước khi đi ngủ, tôi nhận được tin nhắn từ Diệu Linh.
“Tao đã chính thức chia tay anh ấy chiều nay. Tao nói thẳng là tao biết hết mọi chuyện rồi.”
“Mày ổn không?” tôi nhắn lại ngay.
“Tao ổn. Đau, nhưng ổn. Cảm ơn mày vì đã không bỏ cuộc với tao, dù tao đã từng nghi ngờ mày.”
Tôi mỉm cười nhìn màn hình, gõ lại.
“Bạn thân không bao giờ tính sổ những lần giận nhau, miễn cuối cùng vẫn đứng về phía nhau.”
Nhưng ngay sau khi gửi tin nhắn đó, tôi nhận được một cuộc gọi khác, lần này từ chị Hà.
Giọng chị ấy hoảng loạn rõ rệt.
“Tư Vân, có người đã đột nhập vào nhà bố mẹ tôi tối nay. Họ không lấy gì cả, chỉ lục tung phòng tôi và để lại một mảnh giấy.”
“Mảnh giấy viết gì?”
Chị Hà ngừng lại một lúc, giọng run rẩy.
“Chỉ có một câu. Im lặng là cách tốt nhất để bảo vệ những người chị yêu thương.”
Tôi không chần chừ một giây nào sau khi nghe câu nói đó.
“Chị Hà, gia đình chị có an toàn không?”
“Bố mẹ tôi sợ lắm, nhưng không ai bị thương. Tôi đang ở cùng họ, đã gọi công an khu vực đến lập biên bản.”
“Chị làm vậy là đúng. Chị giữ bản sao biên bản đó cẩn thận, đó sẽ là bằng chứng quan trọng cho thấy có sự đe dọa, uy hiếp nhân chứng.”
“Tôi sợ,” giọng chị Hà run rẩy rõ rệt. “Tôi không nghĩ mọi chuyện lại đi xa đến mức này.”
Tôi hít một hơi sâu, cố giữ giọng mình vững vàng để truyền sự bình tĩnh sang chị ấy.
“Chị Hà, tôi xin lỗi vì đã kéo chị vào tình huống nguy hiểm này. Nhưng giờ chị đã đi đến bước này rồi, lùi lại không phải là cách an toàn nhất nữa. Nếu chị im lặng bây giờ, người uy hiếp chị sẽ biết đe dọa có hiệu quả, và họ sẽ tiếp tục dùng cách đó với chị, với gia đình chị, mãi mãi. Cách duy nhất để chấm dứt nỗi sợ này là đưa toàn bộ sự việc ra ánh sáng, để cơ quan pháp luật bảo vệ chị một cách chính thức.”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc lâu.
“Chị nói đúng,” cuối cùng chị Hà nói, giọng đã bình tĩnh hơn. “Tôi sẽ không lùi bước. Nhưng tôi cần được bảo vệ đúng cách.”
“Tôi sẽ lo việc đó. Ngay bây giờ.”
Tôi cúp máy, gọi ngay cho chị Hạnh, trình bày toàn bộ sự việc.
“Đây là tình tiết rất nghiêm trọng,” chị Hạnh nói, giọng không còn vẻ điềm tĩnh thường thấy. “Đe dọa nhân chứng là hành vi hình sự độc lập, có thể truy tố riêng, không phụ thuộc vào kết quả điều tra vụ gian lận tài chính. Chị sẽ liên hệ ngay với cơ quan công an để yêu cầu có biện pháp bảo vệ nhân chứng cho chị Hà.”
“Em cần làm gì?”
“Em cung cấp đầy đủ thông tin liên lạc của chị Hà cho chị, kèm theo bản tường trình về toàn bộ quá trình em đã trao đổi với chị ấy, từ cuộc gọi đầu tiên. Đồng thời, em cũng nên cẩn thận hơn cho bản thân mình. Nếu họ dám đe dọa nhân chứng, không loại trừ khả năng họ cũng sẽ nhắm đến em.”
Lời cảnh báo đó khiến tôi lạnh sống lưng, nhưng tôi không cho phép mình dừng lại vì sợ hãi.
“Em hiểu. Em sẽ cẩn thận.”
Tôi gọi cho Lâm ngay sau đó, kể lại toàn bộ sự việc.
“Đây chính là bằng chứng để thúc đẩy báo chí chính thống vào cuộc nhanh hơn,” Lâm nói, giọng nghiêm trọng. “Một vụ gian lận tài chính đơn thuần có thể mất nhiều thời gian để thu hút sự chú ý của công chúng, nhưng một vụ đe dọa nhân chứng, đột nhập nhà riêng, sẽ khiến mọi tòa soạn lớn quan tâm ngay lập tức. Anh sẽ liên hệ với ban biên tập của mình, đề xuất một bài điều tra chính thức, không còn là tin đồn nữa, mà là báo cáo có căn cứ.”
“Anh nghĩ bao lâu thì có thể đăng?”
“Nhanh thì một tuần, nhưng bọn anh cần xác minh chéo mọi thông tin trước khi đăng, để tránh bị kiện ngược vì sai sót. Em chuẩn bị tinh thần, một khi bài báo đăng, mọi thứ sẽ leo thang rất nhanh.”
Tôi gật đầu, dù trong lòng có một nỗi lo lắng âm ỉ.
Tối đó, tôi không về nhà một mình mà nhờ Bình ở lại văn phòng cùng, dù cậu ấy cũng có chút lo sợ.
“Chị Vân, chị nghĩ họ có dám làm gì chị không?” Bình hỏi, giọng có chút run.
“Tao không biết,” tôi thành thật trả lời. “Nhưng tao biết im lặng bây giờ không làm tao an toàn hơn, mà chỉ làm những kẻ xấu được đà lấn tới.”
Đêm đó, tôi gần như không chợp mắt, mỗi tiếng động nhỏ ngoài cửa sổ cũng khiến tôi giật mình tỉnh giấc.
Sáng hôm sau, tôi nhận được một cuộc gọi từ một số điện thoại lạ khác, lần này hiển thị mã vùng trong nước.
“Chị Lương Tư Vân?” Một giọng nữ trẻ, có chút lo lắng.
“Vâng, tôi nghe.”
“Em tên Phương, em từng làm marketing cho NovaSeed Capital, nghỉ việc cách đây hai tháng. Em đọc được tin tức về vụ điều tra, và em nghĩ em cũng có vài điều cần nói.”
Tôi siết chặt điện thoại, một cảm giác vừa hy vọng vừa thận trọng dâng lên.
“Em cứ nói, chị nghe.”
“Trong thời gian em làm việc, em từng được giao nhiệm vụ chuẩn bị tài liệu giới thiệu công ty cho các nhà đầu tư tiềm năng. Trong đó có một slide về số lượng người dùng hoạt động hàng tháng, mà em biết chắc chắn được thổi phồng so với số liệu thực tế trên hệ thống, vì em là người trực tiếp lấy số liệu từ cả hai nguồn.”
“Em có giữ lại bằng chứng nào không?”
“Em có giữ lại một số phiên bản tài liệu cũ, trước và sau khi bị yêu cầu chỉnh sửa số liệu. Em không dám liên hệ sớm hơn vì sợ, nhưng sau khi nghe tin có người khác cũng đứng ra, em nghĩ em không nên im lặng nữa.”
Tôi cảm thấy một niềm xúc động khó tả.
Mỗi nhân chứng mới xuất hiện không chỉ là thêm một mảnh bằng chứng, mà là minh chứng cho việc sự thật, một khi bắt đầu được kể ra, sẽ có sức mạnh kéo theo những sự thật khác.
“Cảm ơn em đã tin tưởng liên hệ với chị,” tôi nói. “Chị sẽ kết nối em với luật sư của chị để đảm bảo mọi thông tin em cung cấp đều được xử lý đúng cách, an toàn cho em.”
“Vâng, em cảm ơn chị.”
Sau cuộc gọi đó, tôi ngồi lặng một lúc, nhìn ra cửa sổ văn phòng.
Vài ngày trước, tôi còn cảm thấy mình đơn độc giữa một cuộc chiến không cân sức, một nhà phân tích tự do chống lại cả một bộ máy có luật sư, chuyên gia truyền thông, và tiền bạc.
Nhưng giờ đây, từng người một, những người từng im lặng vì sợ hãi, đang dần tìm thấy can đảm để lên tiếng.
Tôi hiểu ra, mình chưa bao giờ thực sự đơn độc.
Tôi chỉ là người đầu tiên dám nói ra.