Chương 2
Sáng hôm sau, văn phòng nhỏ của tôi trên tầng ba một tòa nhà cũ ở quận trung tâm im ắng như mọi ngày, chỉ có tiếng máy lạnh kêu è è và mùi cà phê tôi tự pha.
Tôi gọi nó là văn phòng cho sang, thực ra chỉ là một căn hộ studio cải tạo, một cái bàn dài, hai màn hình, và một kệ sách đầy báo cáo tài chính cũ.
Trợ lý của tôi, Bình, một cậu sinh viên mới ra trường ham học, đẩy cửa bước vào với gương mặt tái mét.
“Chị Vân, chị xem cái này chưa?”
Cậu đưa điện thoại cho tôi. Một bài viết trên trang tin tài chính nội bộ, tiêu đề giật gân:
“Nhà phân tích độc lập bị tố thao túng thông tin, dìm hàng startup tiềm năng vì tư thù cá nhân.”
Tôi đọc lướt. Không có tên tôi trực tiếp, nhưng các chi tiết, giới tính, lĩnh vực, mối quan hệ với một người bạn thân đang hẹn hò CEO, đều khớp đến mức không thể chối.
“Ai viết bài này?” tôi hỏi, giọng bình thản hơn tôi tưởng.
“Một trang blog tài chính nhỏ, nhưng được chia sẻ lại trên mấy hội nhóm đầu tư lớn rồi. Hai nghìn lượt share trong một đêm.”
Tôi đặt điện thoại xuống, xoa hai bên thái dương.
Đây là bước đi đầu tiên của Khải Minh. Không kiện tụng, không đối đầu trực diện, mà gieo nghi ngờ.
Một nhà phân tích bị nghi ngờ về động cơ thì mọi báo cáo của họ, dù đúng đến đâu, cũng bị người ta đọc với một dấu hỏi lớn ở đầu.
Đó là chiêu cũ, nhưng luôn hiệu quả.
“Chị có cần đính chính không?” Bình hỏi, ngón tay vẫn lăm lăm trên màn hình.
“Chưa,” tôi nói. “Đính chính lúc này chỉ khiến người ta nghĩ tao có gì phải giấu.”
Tôi mở email, kéo lại toàn bộ báo cáo kiểm toán tôi đã nộp cho Phòng Thanh tra Tài chính, đọc lại từng dòng.
Mọi con số đều có nguồn, mọi nhận định đều có căn cứ. Tôi không viết một chữ nào dựa trên cảm xúc.
Nhưng cảm xúc của người đọc thì tôi không kiểm soát được.
Điện thoại tôi rung. Diệu Linh.
“Tư Vân, mày đọc bài đó chưa?”
“Đọc rồi.”
“Họ nói mày dìm Khải Minh vì… vì tao với anh ấy yêu nhau. Mày không phải vậy đúng không?”
Tôi nhắm mắt lại một giây.
Câu hỏi đó, nếu là từ người lạ, tôi sẽ không buồn trả lời. Nhưng từ Diệu Linh, nó có trọng lượng khác.
“Linh à,” tôi nói chậm rãi, “mày nghĩ tao là loại người bỏ công sức cả tháng trời lục lại từng dòng báo cáo tài chính, chỉ vì ghen tị với bồ của bạn thân sao?”
Cô ấy im lặng.
“Tao không nói mày như vậy,” Diệu Linh nói, giọng nhỏ dần, “nhưng anh ấy bảo… anh ấy bảo mày có hiềm khích cá nhân với anh ấy từ lâu rồi.”
“Hiềm khích gì? Tao gặp anh ta đúng ba lần trong đời, lần nào cũng trong vai trò công việc.”
“Anh ấy nói… mày từng đề nghị đầu tư riêng, anh ấy từ chối, nên mày thù.”
Tôi bật cười, nhưng không phải vì buồn cười.
“Linh, mày tin câu đó thật à?”
Sự im lặng kéo dài hơn lần trước.
“Tao không biết phải tin ai nữa,” cuối cùng cô ấy nói, giọng vỡ ra. “Một bên là người yêu tao, một bên là bạn thân từ năm mười lăm tuổi. Mày bắt tao chọn kiểu gì?”
Tôi hiểu cảm giác đó. Bị kéo giữa hai sự thật mâu thuẫn, mỗi bên đều có vẻ chân thành.
“Tao không bắt mày chọn,” tôi nói. “Tao chỉ xin mày một điều, đừng tin lời ai trước khi tự mình kiểm tra. Mày là người duy nhất có quyền tiếp cận anh ta gần nhất. Nếu mày thực sự muốn biết sự thật, mày sẽ tìm ra.”
Diệu Linh không trả lời ngay.
“Tao cần thời gian,” cuối cùng cô ấy nói.
“Được. Tao đợi.”
Cuộc gọi kết thúc. Tôi nhìn màn hình tối đen, cảm giác như vừa đặt một viên gạch nhỏ xuống nền móng đang lún.
Buổi chiều, tôi nhận được cuộc gọi từ một số khác, lần này là từ công ty quản lý quỹ nơi tôi vẫn cộng tác làm cố vấn độc lập.
“Chị Vân,” giọng người quản lý quỹ, anh Đạt, có vẻ căng thẳng, “có vài đối tác lớn gọi điện hỏi về scandal này. Họ lo ngại về uy tín nếu tiếp tục hợp tác với chị trong giai đoạn này.”
“Họ lo ngại về cái gì cụ thể?” tôi hỏi.
“Về việc chị có động cơ cá nhân khi đưa ra báo cáo. Một vài người nhắc đến chuyện chị quen biết người yêu của CEO NovaSeed.”
Tôi nắm chặt cây bút trong tay.
“Anh Đạt,” tôi nói, cố giữ giọng bình tĩnh, “báo cáo của tôi đã được Phòng Thanh tra xác minh độc lập. Họ không dựa vào động cơ của tôi để điều tra, mà dựa vào số liệu gốc mà NovaSeed nộp cho nhà đầu tư so với số liệu thực tế trong hệ thống vận hành. Hai bộ số khác nhau đến ba mươi phần trăm.”
“Tôi biết, tôi biết,” anh Đạt vội nói, “nhưng chị hiểu mà, trong ngành này, đôi khi sự thật không quan trọng bằng cảm nhận của thị trường.”
Câu nói đó như một gáo nước lạnh.
Tôi cảm ơn anh Đạt, cúp máy, rồi ngồi lặng một lúc lâu nhìn ra cửa sổ.
Khải Minh không tấn công trực diện vào báo cáo của tôi, vì hắn biết báo cáo đó đứng vững. Hắn tấn công vào thứ mong manh hơn nhiều, danh tiếng cá nhân tôi, thứ một khi bị nghi ngờ thì rất khó lấy lại nguyên vẹn.
Đêm đó, tôi mở lại toàn bộ hồ sơ điều tra của mình từ đầu, không phải để kiểm tra lại số liệu, mà để tìm xem còn lỗ hổng nào trong vỏ bọc của Khải Minh mà tôi chưa khai thác.
Trong lúc lướt qua các giao dịch ngân hàng công khai mà tôi từng thu thập, tôi dừng lại ở một dòng nhỏ.
Một khoản chuyển tiền định kỳ, mỗi tháng đều đặn, từ tài khoản công ty NovaSeed sang một công ty tư vấn không tên tuổi.
Tôi gõ tên công ty đó vào hệ thống tra cứu doanh nghiệp.
Kết quả hiện ra khiến tôi ngồi thẳng dậy.
Người đại diện pháp luật của công ty tư vấn đó, chính là em trai ruột của Khải Minh.
Tôi không ngủ đêm đó. Không phải vì lo lắng, mà vì hưng phấn, thứ cảm giác chỉ những người làm nghề như tôi mới hiểu, khi một mảnh ghép tưởng chừng vô nghĩa đột nhiên khớp vào bức tranh lớn.
Công ty tư vấn mang tên Hợp Phát Tư Vấn, đăng ký kinh doanh chưa đầy một năm, không website, không nhân sự công khai, chỉ có một địa chỉ trong một tòa nhà văn phòng ảo.
Người đại diện pháp luật, Trần Khải Phong, hai mươi sáu tuổi, em trai Khải Minh.
Mỗi tháng, NovaSeed Capital chuyển một khoản tiền đều đặn, từ năm chục đến tám chục triệu đồng, vào tài khoản công ty này, với nội dung ghi là phí tư vấn chiến lược.
Một công ty mới thành lập, không nhân sự, không sản phẩm dịch vụ rõ ràng, nhận phí tư vấn chiến lược hàng tháng từ chính công ty của anh trai mình.
Tôi đã thấy mô hình này nhiều lần trong nghề. Đó là cách rút tiền ra khỏi công ty một cách hợp pháp trên giấy tờ, để dùng cho mục đích cá nhân, hoặc để tạo quỹ đen phòng khi cần.
Buổi sáng, tôi gọi cho Bình.
“Cậu giúp tao tra cứu thêm về Hợp Phát Tư Vấn. Tìm xem họ có hợp đồng nào khác không, có thuê văn phòng thật không, có đóng bảo hiểm cho nhân viên không.”
“Vâng chị, để em làm ngay.”
Trong lúc chờ, tôi quyết định gọi cho người duy nhất có thể giúp tôi đi xa hơn trong vụ này mà không phạm luật, một người bạn cũ làm nhà báo điều tra ở mảng kinh tế, tên Hoàng Lâm.
Tôi quen Lâm từ một hội thảo tài chính nhiều năm trước. Anh là kiểu nhà báo hiếm hoi vẫn còn tin vào việc kiểm chứng ba lần trước khi đăng một dòng.
“Lâu rồi không nghe Vân gọi,” Lâm nói qua điện thoại, giọng vẫn khàn khàn như mọi khi. “Có chuyện gì mà giờ này đã gọi anh?”
“Anh có theo dõi vụ NovaSeed không?”
“Có chứ. Cái CEO trẻ măng đang bị Thanh tra sờ gáy. Sao, em có liên quan?”
“Em là người nộp báo cáo,” tôi nói thẳng.
Đầu dây bên kia im lặng một lúc.
“Vậy là vụ này có thêm một lớp nữa rồi,” Lâm nói, giọng tỉnh hẳn. “Kể anh nghe đi.”
Tôi kể lại toàn bộ, từ việc rút vốn, đến tin nhắn đe dọa, đến bài báo bôi nhọ, và cuối cùng là phát hiện về Hợp Phát Tư Vấn.
Lâm nghe xong, huýt sáo nhẹ.
“Nếu đúng như em nói, đây không chỉ là gian lận số liệu gọi vốn nữa, mà có dấu hiệu rút ruột công ty và rửa tiền nội bộ. Đây là chuyện lớn hơn nhiều.”
“Em cần anh giúp xác minh độc lập, không dùng tên em làm nguồn. Em không muốn vụ này biến thành câu chuyện cá nhân giữa em với Khải Minh nữa, nó cần được nhìn nhận như một vụ việc công khai, ảnh hưởng đến hàng trăm nhà đầu tư.”
“Anh hiểu,” Lâm nói. “Để anh kiểm tra hồ sơ doanh nghiệp công khai, rồi liên hệ vài nguồn tin trong ngành kiểm toán. Cho anh vài ngày.”
Cúp máy, tôi cảm thấy nhẹ nhõm hơn một chút. Không phải vì gánh nặng đã vơi, mà vì tôi không còn đơn độc trong cuộc chiến này nữa.
Buổi trưa, Diệu Linh nhắn tin, lần đầu tiên sau ba ngày im lặng.
“Tao muốn gặp mày. Nói chuyện trực tiếp được không?”
Tôi hẹn cô ấy ở quán cà phê quen, nơi chúng tôi từng ngồi hàng giờ từ thời sinh viên đến giờ.
Diệu Linh đến trễ mười lăm phút, mắt sưng, trang điểm vội vàng không che hết quầng thâm.
“Xin lỗi,” cô ấy ngồi xuống, giọng khàn. “Tao với Khải Minh cãi nhau tối qua.”
“Vì chuyện gì?”
“Vì mày,” Diệu Linh cười nhạt. “Anh ấy muốn tao cắt đứt liên lạc với mày. Bảo mày là người nguy hiểm, có thể phá hoại sự nghiệp anh ấy vì lý do cá nhân.”
“Rồi mày trả lời sao?”
“Tao bảo anh ấy, nếu mày thực sự sai, thì mày sẽ tự lộ ra thôi, anh ấy không cần phải sợ mày đến mức bắt tao chọn giữa hai người.”
Tôi nhìn cô ấy, lòng dịu lại một chút.
“Rồi anh ấy nói gì?”
Diệu Linh nhìn xuống tách cà phê, ngón tay xoay xoay cái muỗng.
“Anh ấy nổi giận. Nói tao không hiểu chuyện làm ăn, nói tao chỉ là đứa con gái ngây thơ không biết người ngoài đang lợi dụng tình cảm của tao để hại anh ấy.”
Cô ấy ngước lên, mắt đỏ hoe.
“Tư Vân, từ lúc quen anh ấy đến giờ, đây là lần đầu tiên tao thấy anh ấy nói với tao bằng giọng đó. Như thể tao là vật cản, chứ không phải người yêu.”
Tôi với tay nắm lấy tay cô ấy trên bàn.
“Linh, tao không muốn ép mày tin tao ngay lập tức. Nhưng tao xin mày một việc.”
“Gì?”
“Giữ lại tất cả tin nhắn, cuộc gọi, bất cứ thứ gì anh ta nói với mày từ giờ trở đi. Không phải để hại anh ta, mà để mày có bằng chứng cho chính mày, phòng khi mày cần nhìn lại và tự quyết định.”
Diệu Linh gật đầu chậm rãi.
“Tao sẽ làm.”
Chúng tôi ngồi thêm một lúc, không nói nhiều, chỉ uống cà phê trong im lặng có phần dễ chịu hơn những ngày trước.
Khi chia tay, Diệu Linh ôm tôi thật chặt.
“Dù chuyện gì xảy ra,” cô ấy thì thầm, “tao vẫn coi mày là bạn thân nhất.”
Tôi vỗ nhẹ lưng cô ấy.
“Tao cũng vậy.”
Nhưng khi cô ấy quay lưng bước đi, điện thoại tôi rung lên một tin nhắn từ Bình.
“Chị Vân, em tìm thấy cái này. Hợp Phát Tư Vấn không chỉ nhận tiền từ NovaSeed. Trong ba tháng gần đây, họ còn chuyển một khoản lớn ra nước ngoài, đến một tài khoản ở Singapore.”
Tôi đứng sững giữa con phố đông người, nhìn dòng tin nhắn, cảm giác lành lạnh chạy dọc sống lưng.
Khải Minh không chỉ đang gian lận để gọi vốn.
Hắn đang chuẩn bị đường rút lui.