Chương 6
Đêm đó, Tiểu Nam, Dịch Thần và Hoài Phương tập trung tại văn phòng luật, cùng nhau rà soát lại toàn bộ bằng chứng đã thu thập được suốt những tuần qua, chuẩn bị cho một kế hoạch phản công toàn diện.
“Chúng ta có ba mảng bằng chứng chính.” Hoài Phương trình bày, tay lật từng trang hồ sơ. “Một, hồ sơ vay vốn và lá thư của cha Tiểu Nam, chứng minh xưởng bánh bị phá hoại có chủ đích tám năm trước. Hai, bằng chứng địa chỉ IP truy vết các bình luận vu khống gần đây, cùng lời khai nhân chứng của bác Hiền về chiếc xe có decal con bướm tím tại hiện trường. Ba, bộ hồ sơ giả mạo tố cáo Tiểu Nam vừa được gửi tới bệnh viện, mà tớ tin chắc khi giám định pháp y sẽ lộ ra dấu vết làm giả.”
“Vấn đề là,” Dịch Thần trầm ngâm, “nếu chúng ta công khai toàn bộ bằng chứng này ra công chúng hoặc khởi kiện chính thức, không chỉ Thanh Vy phải chịu trách nhiệm, mà mẹ anh, dù đã hứa hợp tác, cũng khó tránh khỏi liên đới trách nhiệm pháp lý vì là người ký duyệt báo cáo sai lệch năm xưa và là cổ đông lớn của quỹ đầu tư liên quan.”
Cả phòng im lặng. Tiểu Nam nhìn Dịch Thần, nhận ra sự giằng xé trong lòng anh, giữa việc bảo vệ người anh yêu và trách nhiệm với người đã sinh thành ra mình.
“Anh không cần phải bảo vệ em bằng cách hy sinh mẹ anh.” Tiểu Nam nói khẽ. “Chúng ta có thể lựa chọn cách tiếp cận khác.”
“Em nghĩ tới cách nào?” Dịch Thần hỏi.
“Chúng ta tập trung toàn bộ bằng chứng và trách nhiệm pháp lý vào Thanh Vy trước.” Tiểu Nam nói, giọng cô bình tĩnh và rành mạch. “Cô ta là người trực tiếp thực hiện các hành vi vu khống, giả mạo hồ sơ gần đây, đây là những tội danh rõ ràng, không thể chối cãi. Về phần trách nhiệm của bác Chu trong quá khứ, chúng ta để bác ấy tự nguyện công khai xin lỗi và bồi thường như đã cam kết, thay vì đẩy tới mức khởi kiện hình sự. Điều đó vừa giữ được lời hứa của bác ấy, vừa không đẩy Dịch Thần vào thế phải chọn giữa mẹ và em.”
Hoài Phương gật đầu tán thành. “Đây là cách tiếp cận khôn ngoan. Về mặt pháp lý, thời hiệu khởi kiện cho hành vi tám năm trước cũng đã gần hết, khởi kiện hình sự lúc này sẽ rất khó thắng và tốn nhiều thời gian, trong khi vụ việc của Thanh Vy gần đây có đầy đủ bằng chứng tươi mới và rõ ràng hơn nhiều.”
Dịch Thần nhìn Tiểu Nam, ánh mắt anh chan chứa sự cảm kích. “Cảm ơn em, vì đã nghĩ cho cả mẹ anh, dù bà từng đối xử tệ bạc với em.”
“Em không làm vậy vì bác Chu.” Tiểu Nam lắc đầu, ánh mắt cô dịu dàng nhìn anh. “Em làm vậy vì anh. Em không muốn thấy anh phải đau khổ khi chứng kiến mẹ mình vướng vòng lao lý, dù bà có lỗi lầm tới đâu, bà vẫn là mẹ anh.”
Kế hoạch được thống nhất. Sáng hôm sau, Hoài Phương chính thức nộp đơn tố cáo Diệp Thanh Vy tới cơ quan công an, kèm theo đầy đủ bằng chứng về hành vi vu khống, giả mạo hồ sơ, và phá hoại kinh doanh. Đồng thời, một bản sao hồ sơ cũng được gửi tới hội đồng quản trị tập đoàn Hạ Thị, yêu cầu xem xét trách nhiệm quản lý nhân sự đối với hành vi vượt quyền của Thanh Vy.
Tin tức lan nhanh trong nội bộ công ty. Đến chiều cùng ngày, bà Chu triệu tập một cuộc họp khẩn với ban lãnh đạo cấp cao, chính thức đình chỉ chức vụ của Diệp Thanh Vy, đồng thời tuyên bố phối hợp đầy đủ với cơ quan điều tra.
Nhưng Thanh Vy không dễ dàng chịu thua. Ngay tối hôm đó, cô ta gọi điện trực tiếp cho Tiểu Nam, giọng đầy uất hận.
“Cậu nghĩ mình đã thắng sao?” Thanh Vy hét lên qua điện thoại. “Cậu biết tớ đã hy sinh những gì để có được vị trí hôm nay không? Tớ từ một đứa con nhà nghèo, phải nhìn cậu được cha mẹ yêu thương, được người con trai tớ thầm thích để mắt tới, trong khi tớ chẳng có gì cả. Tớ chỉ muốn có một cuộc sống tốt hơn, vậy mà cậu lại muốn phá hủy tất cả những gì tớ đã cố gắng xây dựng!”
Tiểu Nam sững người trước lời thú nhận bất ngờ. “Cậu… cậu thích Dịch Thần?”
Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi Thanh Vy bật cười chua chát. “Từ năm lớp mười, tớ đã thích anh ấy. Nhưng anh ấy chưa bao giờ nhìn tớ quá một giây, ánh mắt anh ấy lúc nào cũng chỉ dành cho cậu. Tớ ghen tị, tớ căm hận, và khi cơ hội tới, khi bà Chu tìm tới tớ, tớ đã không ngần ngại nắm lấy nó, không chỉ vì tiền, mà còn vì tớ muốn tận mắt nhìn thấy cậu mất đi thứ tớ khao khát nhất.”
Sự thật cuối cùng được phơi bày, không chỉ là toan tính kinh doanh, mà còn là một mối hận tình cảm âm ỉ suốt hơn một thập kỷ. Tiểu Nam cảm thấy vừa xót xa, vừa lạnh người trước những gì lòng đố kỵ có thể biến một người bạn thân trở thành.
“Thanh Vy,” Tiểu Nam nói, giọng cô bình tĩnh nhưng kiên quyết, “dù cậu có lý do gì đi nữa, những gì cậu đã làm, hủy hoại cuộc đời cha tớ, chia cắt tớ và Dịch Thần suốt tám năm, gần đây còn cố tình vu khống, giả mạo hồ sơ hãm hại tớ, đều là những hành vi vi phạm pháp luật nghiêm trọng. Tớ sẽ không rút lại đơn tố cáo, nhưng tớ hy vọng, sau tất cả những chuyện này, cậu sẽ tìm được sự bình yên thật sự cho riêng mình, thay vì tiếp tục sống trong đố kỵ và hận thù.”
Cô cúp máy, để lại sự im lặng nặng nề. Dịch Thần, người đã đứng nghe toàn bộ cuộc trò chuyện bên cạnh cô, nhẹ nhàng ôm lấy cô vào lòng.
“Em đã làm đúng.” Anh nói khẽ. “Đúng cả về lý lẫn về tình.”
“Em chỉ mong,” Tiểu Nam thì thầm, gương mặt vùi vào ngực anh, “mọi chuyện sớm kết thúc, để chúng ta có thể thật sự bắt đầu lại, không còn vướng bận bởi quá khứ nữa.”
“Sẽ sớm thôi.” Dịch Thần siết chặt vòng tay, giọng anh chan chứa niềm tin. “Công lý rồi sẽ được thực thi. Và sau cơn mưa, trời sẽ lại sáng.”
Tưởng chừng mọi chuyện đã dần đi vào ổn định, nhưng đúng một tuần trước khi phiên điều trần chính thức của cơ quan chức năng về vụ việc Thanh Vy diễn ra, một biến cố bất ngờ ập đến, đẩy Tiểu Nam vào tình thế nguy hiểm nhất kể từ khi cô mở tiệm bánh.
Buổi sáng hôm đó, tiệm bánh nhận một đơn đặt hàng lớn từ một công ty tổ chức sự kiện, đặt năm mươi phần bánh ngọt cho một buổi tiệc tri ân khách hàng. Tiểu Nam và nhân viên tất bật chuẩn bị suốt cả buổi sáng, giao hàng đúng hẹn vào giữa trưa.
Đến chiều, cô nhận được một cuộc gọi hoảng loạn từ người đại diện công ty tổ chức sự kiện. “Chị Tiểu Nam, có chuyện nghiêm trọng, hơn hai mươi khách mời đang có triệu chứng đau bụng, buồn nôn sau khi ăn bánh của tiệm chị. Chúng tôi đã gọi xe cấp cứu, và nghi ngờ nguyên nhân đến từ bánh của tiệm.”
Tiểu Nam chết lặng, cả người run lên vì hoảng sợ. Đây không còn là tin đồn vu khống trên mạng xã hội nữa, mà là một sự cố có thật, với những nạn nhân thực sự đang phải nhập viện.
“Tôi tới ngay.” Cô nói, tay run rẩy nắm lấy điện thoại gọi cho Dịch Thần.
Khi cô tới bệnh viện, quang cảnh hỗn loạn khiến tim cô thắt lại. Hơn hai mươi người nằm trên các giường bệnh tạm thời, một số nôn ói dữ dội, gia đình họ đứng vây quanh với ánh mắt giận dữ nhìn về phía cô.
“Chính chị là chủ tiệm bánh đã hại người nhà chúng tôi phải không?” Một người đàn ông lớn tiếng, chỉ thẳng vào mặt Tiểu Nam. “Chị phải chịu trách nhiệm!”
Tiểu Nam cúi đầu, cảm giác tội lỗi và hoang mang xâm chiếm lấy cô, dù trong lòng cô không hiểu nổi vì sao sự cố lại xảy ra khi cô đã tuân thủ nghiêm ngặt mọi quy trình an toàn thực phẩm.
May mắn thay, Dịch Thần với tư cách bác sĩ của bệnh viện, đã nhanh chóng có mặt, trực tiếp tham gia thăm khám cho các bệnh nhân. Sau khi kiểm tra kỹ lưỡng triệu chứng và lấy mẫu xét nghiệm, anh gọi riêng Tiểu Nam ra một góc hành lang.
“Anh có một nghi vấn quan trọng.” Anh nói, giọng trầm xuống. “Triệu chứng của các bệnh nhân không hoàn toàn khớp với ngộ độc thực phẩm thông thường do vi khuẩn hay nấm mốc. Nôn ói xảy ra quá nhanh sau khi ăn, chỉ trong vòng nửa tiếng, trong khi ngộ độc do vi khuẩn thường cần vài giờ tới cả ngày mới phát bệnh. Điều này gợi ý khả năng có một chất gây kích ứng dạ dày mạnh, được cố ý thêm vào, chứ không phải do nguyên liệu hư hỏng tự nhiên.”
“Ý anh là,” Tiểu Nam thì thầm, giọng run rẩy, “có ai đó cố tình bỏ chất độc vào bánh sau khi tiệm đã giao hàng?”
“Anh nghĩ vậy.” Dịch Thần gật đầu, ánh mắt anh nghiêm trọng. “Anh đã yêu cầu xét nghiệm mẫu bánh còn sót lại, cùng mẫu chất nôn của bệnh nhân để xác định chính xác loại chất gây kích ứng. Nếu đúng như nghi ngờ của anh, đây không phải lỗi từ khâu sản xuất của tiệm em, mà là một vụ phá hoại có chủ đích, xảy ra sau khi bánh đã rời khỏi tiệm.”
Kết quả xét nghiệm được trả về sau hai tiếng đồng hồ căng thẳng, xác nhận trong mẫu bánh và chất nôn của bệnh nhân có dấu vết của một loại thuốc nhuận tràng liều cao, loại thường được bán không cần kê đơn, nhưng nếu dùng với liều lượng lớn sẽ gây triệu chứng đau bụng, buồn nôn dữ dội, dù không nguy hiểm tới tính mạng.
“Đây rõ ràng là hành vi cố ý phá hoại, không phải sự cố an toàn thực phẩm thông thường.” Vị bác sĩ trưởng khoa cấp cứu kết luận trong biên bản chính thức, sau khi xem xét toàn bộ kết quả xét nghiệm.
Tiểu Nam thở phào nhẹ nhõm phần nào, nhưng câu hỏi lớn hơn vẫn treo lơ lửng, ai đã có cơ hội tiếp cận số bánh sau khi tiệm giao hàng, để bỏ thuốc vào mà không bị phát hiện?
Cô lập tức xem lại camera giám sát tại tiệm, xác nhận toàn bộ quy trình đóng gói, giao hàng của nhân viên hoàn toàn bình thường, không có dấu hiệu bất thường nào. Vấn đề chắc chắn nằm ở khâu vận chuyển hoặc tại địa điểm tổ chức sự kiện.
Cô liên hệ với người đại diện công ty tổ chức sự kiện, yêu cầu cung cấp camera giám sát tại khu vực bày biện bánh trước khi tiệc bắt đầu. Sau một hồi thuyết phục, người đại diện đồng ý cung cấp, và điều họ phát hiện khiến Tiểu Nam lạnh cả người.
Trong đoạn video, khoảng mười lăm phút trước khi khách mời bắt đầu tới dự tiệc, một người phụ nữ đội mũ lưỡi trai, đeo khẩu trang kín mặt, mặc đồng phục giống nhân viên phục vụ của khu vực tổ chức sự kiện, đã tiếp cận bàn bày bánh, dùng một chiếc bơm tiêm nhỏ, tiêm một chất lỏng không màu vào bên trong lớp kem của từng chiếc bánh, thao tác nhanh gọn và thuần thục như đã được luyện tập trước.
“Đây chắc chắn không phải nhân viên thật của khu vực tổ chức sự kiện.” Người đại diện công ty xác nhận sau khi xem lại video. “Chúng tôi sẽ kiểm tra lại toàn bộ danh sách nhân viên ngày hôm đó.”
Tiểu Nam nhìn kỹ dáng người trong video, một linh cảm mơ hồ dấy lên trong lòng. Dáng đi, cách nghiêng đầu khi thao tác, có gì đó rất quen thuộc.
“Cho tớ xin bản sao video này được không?” Cô hỏi, giọng cô run lên vì một nghi ngờ đang dần thành hình. “Tớ nghĩ tớ biết người này là ai.”
Tiểu Nam mang bản sao video tới gặp Hoài Phương ngay trong đêm. Cả hai cùng xem đi xem lại đoạn ghi hình nhiều lần, phân tích từng chi tiết nhỏ nhất.
“Cậu để ý thấy không,” Tiểu Nam chỉ vào màn hình, “cách người này cầm bơm tiêm bằng tay trái, trong khi đa số mọi người thuận tay phải. Thanh Vy cũng là người thuận tay trái, tớ nhớ hồi cấp ba cô ta luôn viết bài bằng tay trái, từng bị thầy giáo bắt phải sửa lại nhưng không thành công.”
“Đây là một chi tiết quan trọng, nhưng chưa đủ để làm bằng chứng chắc chắn trước tòa.” Hoài Phương nói, giọng thận trọng. “Chúng ta cần tìm thêm bằng chứng xác thực hơn, ví dụ như dấu vân tay trên bơm tiêm nếu tìm lại được, hoặc bằng chứng về việc Thanh Vy có mặt tại khu vực tổ chức sự kiện vào thời điểm đó.”
“Nhưng nếu đúng là Thanh Vy tự tay làm chuyện này,” Tiểu Nam nói, giọng cô lo lắng, “điều đó có nghĩa là cô ta đã hoàn toàn mất kiểm soát, sẵn sàng làm bất cứ điều gì, kể cả gây nguy hiểm trực tiếp tới sức khỏe của hàng chục người vô tội, chỉ để hãm hại tớ.”
Ngay lúc đó, điện thoại của Hoài Phương rung lên. Là cuộc gọi từ đồng nghiệp cảnh sát cô quen biết, người đang phụ trách vụ án tố cáo Thanh Vy.
“Có tin mới.” Hoài Phương nói sau khi cúp máy, gương mặt cô nghiêm trọng. “Cảnh sát vừa tiến hành khám xét văn phòng và nơi ở của Thanh Vy theo lệnh của tòa án, dựa trên đơn tố cáo trước đó của chúng ta. Họ tìm thấy trong túi xách của cô ta một hộp thuốc nhuận tràng cùng loại với chất được phát hiện trong mẫu bánh, cùng với một bộ đồng phục nhân viên phục vụ sự kiện giống hệt trong video giám sát.”
Tiểu Nam thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay sau đó lại dấy lên một nỗi lo mới. “Vậy họ đã bắt giữ Thanh Vy chưa?”
“Chưa.” Hoài Phương lắc đầu, giọng cô căng thẳng. “Khi cảnh sát tới nơi ở của cô ta, phát hiện căn hộ đã trống không, cô ta đã kịp bỏ trốn trước khi lệnh khám xét được thực thi. Có vẻ như cô ta đã nhận được tin báo trước từ đâu đó.”
Tin tức khiến cả Tiểu Nam và Dịch Thần đều bất an. Nếu Thanh Vy đã trở nên liều lĩnh tới mức sẵn sàng gây nguy hiểm cho hàng chục người vô tội, không ai dám chắc cô ta sẽ không có những hành động cực đoan hơn nữa trong lúc đường cùng.
Đêm đó, khi Tiểu Nam đang dọn dẹp tiệm bánh chuẩn bị đóng cửa, một tin nhắn bất ngờ hiện lên trên điện thoại cô, từ một số máy hoàn toàn xa lạ.
“Tiểu Nam, đừng sợ, là tớ. Tớ đang trốn ở một nơi an toàn. Tớ biết tớ đã làm nhiều điều sai trái, nhưng tớ cần nói cho cậu biết một sự thật quan trọng trước khi tớ rời khỏi thành phố này mãi mãi. Gặp tớ một lần cuối được không, chỉ một mình cậu thôi, tớ không muốn cảnh sát hay Dịch Thần biết địa điểm này.”
Tin nhắn kèm theo một địa chỉ, một căn nhà kho cũ bỏ hoang ở ngoại ô thành phố. Tiểu Nam đọc đi đọc lại tin nhắn, lòng cô giằng xé giữa nỗi sợ hãi và mong muốn biết được sự thật cuối cùng.
Cô gọi ngay cho Dịch Thần, kể lại toàn bộ tin nhắn vừa nhận được.
“Tuyệt đối không được đi một mình.” Dịch Thần nói, giọng anh gấp gáp và lo lắng. “Đây có thể là một cái bẫy, Tiểu Nam. Cô ta đã chứng minh mình sẵn sàng làm những chuyện nguy hiểm, em không thể mạo hiểm tính mạng của mình.”
“Nhưng nếu đây thật sự là cơ hội cuối cùng để biết được toàn bộ sự thật thì sao?” Tiểu Nam do dự. “Em cảm thấy, có lẽ Thanh Vy cũng đang chịu đựng một điều gì đó rất nặng nề, cô ta không hoàn toàn là một kẻ ác không có lý do.”
“Vậy chúng ta sẽ đi cùng nhau.” Dịch Thần quyết định. “Nhưng anh sẽ báo trước cho cảnh sát, để họ theo dõi từ xa, đảm bảo an toàn cho cả hai chúng ta, mà không làm Thanh Vy hoảng sợ bỏ trốn ngay lập tức.”
Kế hoạch được thống nhất nhanh chóng. Hoài Phương liên hệ với đồng nghiệp cảnh sát, sắp xếp một đội theo dõi kín đáo, giữ khoảng cách an toàn nhưng đủ gần để can thiệp kịp thời nếu có bất trắc xảy ra.
Nửa đêm hôm đó, Tiểu Nam và Dịch Thần lái xe tới địa chỉ được cung cấp, một nhà kho cũ nằm sâu trong con đường vắng vẻ ngoại ô, ánh đèn duy nhất là chiếc bóng đèn vàng yếu ớt treo lủng lẳng trước cửa.
Tiểu Nam bước xuống xe, tim cô đập thình thịch. Dịch Thần nắm chặt tay cô, ánh mắt anh không rời khỏi bóng tối xung quanh, luôn trong tư thế sẵn sàng bảo vệ cô bất cứ lúc nào.
Cánh cửa nhà kho hé mở. Một bóng người bước ra từ trong bóng tối, gương mặt hốc hác, tiều tụy, hoàn toàn khác với hình ảnh sang trọng, tự tin của Thanh Vy mà Tiểu Nam từng gặp.
“Cảm ơn cậu đã tới.” Thanh Vy nói, giọng cô khàn đặc, đôi mắt đỏ hoe như đã khóc rất nhiều. “Tớ không còn nhiều thời gian nữa. Có một sự thật, tớ nghĩ cậu cần biết, trước khi tất cả kết thúc.”
