Chương 5
“Chuyện gì vậy?” Tiểu Nam hỏi, giọng căng thẳng.
“Tớ lần theo dòng tiền góp vốn ban đầu vào quỹ Ánh Dương Holdings năm năm trước,” Hoài Phương nói chậm rãi, “và phát hiện ngoài khoản tiền học bổng của Thanh Vy, còn có một khoản góp vốn khác, chiếm tới sáu mươi phần trăm cổ phần, đến từ một tài khoản cá nhân đứng tên Chu Bội Linh.”
Tiểu Nam sững sờ. “Mẹ của Dịch Thần là cổ đông lớn nhất trong quỹ đầu tư của Thanh Vy?”
“Chính xác.” Hoài Phương xác nhận. “Điều đó có nghĩa là, mọi hành động của Thanh Vy suốt thời gian qua, từ việc mua lại tòa nhà, chấm dứt hợp đồng thuê, cho tới có thể cả những bình luận vu khống trên mạng xã hội, rất có khả năng đều nằm trong sự chỉ đạo hoặc ít nhất là sự đồng thuận ngầm của bà Chu.”
Tiểu Nam ngồi lặng, cảm giác như mọi thứ vừa sáng tỏ theo một cách đau đớn hơn cô tưởng tượng. Không phải Thanh Vy hành động đơn độc vì tham vọng cá nhân, mà cô ta chỉ là con cờ, hoặc có thể là đồng minh, của chính mẹ Dịch Thần, người phụ nữ quyền lực đứng sau mọi toan tính suốt tám năm qua.
Cô gọi ngay cho Dịch Thần, kể lại toàn bộ phát hiện mới nhất. Đầu dây bên kia im lặng rất lâu.
“Anh sẽ tới ngay.” Cuối cùng anh nói, giọng nặng nề.
Nửa tiếng sau, Dịch Thần có mặt tại tiệm bánh, gương mặt anh trắng bệch, đôi mắt đỏ hoe như vừa trải qua một cuộc giằng xé nội tâm dữ dội.
“Anh vừa đối chất với mẹ.” Anh nói, giọng khàn đặc. “Mẹ thừa nhận tất cả.”
Tiểu Nam nín thở chờ đợi.
“Tám năm trước,” Dịch Thần bắt đầu kể, từng lời như bị bóp nghẹt trong cổ họng, “mẹ phát hiện xưởng bánh nhà em có nguy cơ trở thành đối tác chiến lược lâu dài của công ty, thông qua một hợp đồng ba bên mà ba em đang đàm phán với một tập đoàn thực phẩm nước ngoài. Mẹ lo sợ nếu hợp đồng đó thành công, ba em sẽ có đủ tài chính và vị thế để chính thức cầu hôn cho em và anh, điều mà mẹ tuyệt đối không chấp nhận vì xuất thân của gia đình em quá khác biệt so với gia tộc họ Hạ.”
“Nên mẹ anh đã ra tay phá hoại báo cáo kiểm định chất lượng.” Tiểu Nam nói, giọng lạnh lẽo, không còn là câu hỏi mà là một khẳng định.
“Đúng vậy.” Dịch Thần gật đầu, ánh mắt đầy đau khổ. “Và khi hợp đồng ba bên đổ vỡ, xưởng bánh phá sản, mẹ còn cho người tiếp cận ba em, đề nghị cho vay tiền để cứu xưởng, với lãi suất ưu đãi nhưng kèm điều kiện ngầm, ba em phải cam kết ngăn cản chuyện tình cảm giữa em và anh. Ba em vì thương con, vì muốn giữ lại xưởng bánh gia truyền, đã miễn cưỡng đồng ý.”
Tiểu Nam bàng hoàng. “Vậy có nghĩa là ba em cũng biết chuyện này? Ba đã cố tình ngăn cản em và anh sao?”
“Không hẳn vậy.” Dịch Thần lắc đầu. “Mẹ nói, chú chỉ đồng ý không chủ động thúc đẩy chuyện hôn sự, chứ không hề biết mẹ đã dùng Thanh Vy để chia cắt hai đứa mình một cách trực tiếp. Việc đó nằm ngoài dự tính ban đầu của cả mẹ, mẹ nói khi thấy anh đau khổ, phát hiện em mất liên lạc, mẹ đã lợi dụng thời cơ, nhờ Thanh Vy ra tay dứt điểm để không còn hậu họa về sau.”
Nước mắt Tiểu Nam lăn dài. “Vậy còn khoản nợ hai trăm triệu, ba em vẫn phải trả suốt bao năm qua, vì một khoản vay xuất phát từ chính sự phá hoại của mẹ anh?”
“Đúng vậy.” Dịch Thần cúi đầu, giọng anh nghẹn lại vì xấu hổ và đau đớn. “Anh xin lỗi, Tiểu Nam. Anh xin lỗi thay cho mẹ, dù biết lời xin lỗi này quá nhỏ bé so với những gì gia đình em đã phải chịu đựng.”
Tiểu Nam ngồi lặng, để mặc nước mắt rơi. Trong lòng cô là một mớ hỗn độn của phẫn nộ, đau khổ, và cả một nỗi buồn sâu thẳm khi nghĩ tới cha mình, người đàn ông hiền lành đã âm thầm gánh chịu tất cả để bảo vệ giấc mơ của con gái, mà không hề hay biết chính mình đã trở thành con cờ trong ván bài quyền lực của người khác.
“Vậy bây giờ mẹ anh định làm gì?” Cô hỏi, giọng bình tĩnh lạ thường sau cơn xúc động.
“Mẹ muốn dàn xếp trong im lặng.” Dịch Thần đáp, giọng đầy mâu thuẫn. “Mẹ đề nghị bồi thường cho em một khoản tiền lớn, đủ để em mở rộng tiệm bánh gấp nhiều lần hiện tại, đổi lại em phải ký cam kết không tiết lộ chuyện này ra ngoài, và chấm dứt quan hệ với anh.”
Tiểu Nam bật cười, tiếng cười chua chát vang lên giữa tiệm bánh vắng lặng. “Mẹ anh vẫn nghĩ mọi chuyện có thể giải quyết bằng tiền sao?”
“Anh đã từ chối thay em.” Dịch Thần nói, ánh mắt anh kiên định trở lại. “Anh nói với mẹ, nếu mẹ không công khai xin lỗi và chịu trách nhiệm đúng mực, anh sẽ tự mình đưa toàn bộ sự thật ra ánh sáng, kể cả khi điều đó có nghĩa là anh phải từ bỏ mọi quyền thừa kế trong công ty.”
“Mẹ anh phản ứng thế nào?” Tiểu Nam hỏi.
Dịch Thần im lặng một lúc, gương mặt anh đầy vẻ nặng nề. “Mẹ nói, nếu anh dám làm vậy, mẹ sẽ coi như không còn đứa con trai này nữa.”
Câu nói ấy như một nhát dao cứa sâu vào lòng cả hai người. Tiểu Nam nhìn Dịch Thần, thấy trong mắt anh nỗi đau của một người con phải lựa chọn giữa tình mẫu tử và lẽ phải, giữa gia đình máu mủ và tình yêu anh đã chờ đợi suốt tám năm.
“Anh không cần phải chọn ngay bây giờ.” Tiểu Nam nói khẽ, nắm lấy tay anh. “Chúng ta còn thời gian để tìm ra cách giải quyết vẹn toàn nhất, không nhất thiết phải là con đường cực đoan.”
“Cảm ơn em.” Dịch Thần siết chặt tay cô, ánh mắt anh chan chứa tình cảm và cả sự biết ơn. “Dù mọi chuyện có ra sao, anh cũng sẽ không để em phải đơn độc đối mặt nữa.”
Ngoài kia, màn đêm buông xuống thành phố, ánh đèn đường hắt qua khung cửa kính tiệm bánh, chiếu lên hai bóng người đang nắm chặt tay nhau giữa cơn bão gia tộc chưa có hồi kết. Nhưng sâu trong lòng Tiểu Nam, một câu hỏi vẫn còn treo lơ lửng chưa lời giải đáp, liệu sự thật vừa được hé lộ, đã thực sự là toàn bộ sự thật, hay vẫn còn điều gì đó ẩn giấu sâu hơn phía sau bóng tối?
Một tuần sau cuộc đối chất giữa Dịch Thần và mẹ anh, tổ điều tra nội bộ của tập đoàn Hạ Thị công bố kết luận sơ bộ. Báo cáo kiểm định chất lượng sai lệch năm xưa được xác nhận có dấu hiệu bị chỉnh sửa, chữ ký phê duyệt trùng khớp với mẫu chữ ký của bà Chu Bội Linh trong hồ sơ lưu trữ.
Tin tức lan nhanh trong nội bộ công ty, dù chưa được công bố rộng rãi ra bên ngoài. Bà Chu triệu tập Dịch Thần về nhà riêng, lần này không phải để bàn chuyện hôn sự, mà là một cuộc gặp mặt căng thẳng hơn nhiều.
Tiểu Nam không được mời, nhưng Dịch Thần đề nghị cô cùng đi, với lý do cô là người có quyền được nghe trực tiếp lời giải thích cuối cùng từ chính miệng bà Chu.
Căn biệt thự của gia đình họ Hạ nằm trong khu compound yên tĩnh, sân vườn rộng rãi với hàng cây cổ thụ được cắt tỉa công phu. Tiểu Nam bước vào phòng khách sang trọng, cảm giác lạc lõng xâm chiếm lấy cô giữa không gian toàn đồ nội thất đắt tiền, tranh cổ và đồ sứ quý hiếm.
Bà Chu ngồi trên chiếc ghế bành cạnh cửa sổ, dáng vẻ vẫn uy nghiêm như mọi khi, nhưng đôi mắt bà có phần mệt mỏi hơn lần gặp trước.
“Ngồi đi.” Bà nói, giọng không còn gay gắt như trước, mà mang một sự mệt mỏi khó tả.
Tiểu Nam và Dịch Thần ngồi xuống ghế đối diện. Không ai lên tiếng trước, không khí trong phòng khách nặng nề đến ngột ngạt.
“Tổ điều tra đã có kết luận sơ bộ.” Cuối cùng bà Chu phá vỡ im lặng. “Tôi biết, mọi chuyện sẽ sớm không thể giấu được nữa.”
“Con muốn nghe mẹ nói thật lòng.” Dịch Thần nói, giọng anh bình tĩnh nhưng cương quyết. “Tại sao mẹ lại làm chuyện đó? Chỉ vì mẹ không chấp nhận xuất thân của Tiểu Nam sao?”
Bà Chu im lặng một lúc lâu, ánh mắt bà nhìn ra khung cửa sổ, như đang hồi tưởng lại một điều gì đó xa xăm.
“Con không hiểu đâu, Dịch Thần.” Bà nói, giọng chợt trở nên xa vắng. “Mẹ cũng từng là một cô gái nghèo, lấy ba con khi gia đình họ Hạ còn phản đối kịch liệt vì xuất thân của mẹ. Mẹ đã phải chịu đựng biết bao lời gièm pha, khinh miệt từ họ hàng nhà chồng suốt hai mươi năm đầu, cho tới khi mẹ tự tay xây dựng nên vị thế của mình trong công ty, chứng minh được giá trị bản thân, người ta mới thôi coi thường mẹ.”
“Vậy sao mẹ lại làm điều tương tự với con và Tiểu Nam?” Dịch Thần hỏi, giọng đầy khó hiểu.
“Chính vì mẹ đã trải qua điều đó,” bà Chu quay lại nhìn con trai, ánh mắt bà chợt đỏ hoe, “mẹ không muốn con phải chịu đựng những gì mẹ từng trải qua. Mẹ muốn con có một cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, để không ai có thể khinh thường vợ con, để con không phải chứng kiến người mình yêu bị giày vò như mẹ từng bị giày vò.”
Tiểu Nam lặng người nghe những lời tâm sự bất ngờ này. Cô không ngờ, đằng sau sự tàn nhẫn của bà Chu, lại là một nỗi ám ảnh xuất phát từ chính những tổn thương trong quá khứ của bà.
“Nhưng cách mẹ chọn để bảo vệ con,” Dịch Thần nói, giọng anh nghẹn lại vì xúc động lẫn phẫn nộ, “lại là phá hủy cuộc đời của một gia đình khác, khiến cha của Tiểu Nam phải mang nợ tới lúc chết, khiến em ấy phải sống tám năm trong hiểu lầm và đau khổ. Mẹ có nghĩ tới điều đó không?”
Bà Chu cúi đầu, đôi tay bà siết chặt vào nhau trong lòng. “Mẹ đã nghĩ tới điều đó, mỗi đêm suốt tám năm qua. Mẹ đã tự nhủ với bản thân rằng mình làm vậy là vì con, nhưng sâu trong lòng, mẹ biết mình đã sai. Mẹ chỉ không đủ can đảm để thừa nhận và sửa chữa.”
Tiểu Nam hít một hơi thật sâu, quyết định lên tiếng lần đầu tiên kể từ khi bước vào căn phòng này. “Bác Chu, cháu không đến đây để đòi hỏi một lời xin lỗi suông. Cháu muốn biết, bác có sẵn sàng công khai thừa nhận sai lầm, bồi thường thỏa đáng cho gia đình cháu theo đúng quy định pháp luật, và quan trọng nhất, dừng ngay mọi hành động gây sức ép lên tiệm bánh của cháu hay không?”
Bà Chu nhìn Tiểu Nam thật lâu, ánh mắt bà phức tạp, xen lẫn sự khó chịu quen thuộc của một người quyền lực bị chất vấn, nhưng cũng có cả sự nể phục trước sự thẳng thắn và bản lĩnh của cô gái trẻ trước mặt.
“Được.” Cuối cùng bà gật đầu, giọng có phần miễn cưỡng nhưng dứt khoát. “Tôi sẽ chỉ đạo dừng ngay việc gây sức ép lên hợp đồng thuê mặt bằng của cô, đồng thời sẽ đền bù thỏa đáng khoản nợ của gia đình cô theo đúng giá trị thiệt hại thực tế, có sự giám sát của luật sư độc lập để đảm bảo minh bạch.”
“Còn về Thanh Vy?” Tiểu Nam hỏi tiếp. “Bác có biết cô ta đã lợi dụng quỹ đầu tư chung với bác để thực hiện những hành vi vu khống, phá hoại danh dự tiệm bánh của cháu không?”
Gương mặt bà Chu thoáng biến sắc. “Ý cô là sao? Tôi chỉ góp vốn cho Thanh Vy làm ăn, chưa từng chỉ đạo cô ta làm bất cứ điều gì vượt quá giới hạn.”
“Cô ta đã tung tin đồn vu khống tiệm bánh của cháu gây ngộ độc thực phẩm, dàn dựng đơn khiếu nại giả để gây sức ép lên cơ quan chức năng, và đe dọa hủy hoại tiệc cưới của khách hàng cháu.” Tiểu Nam nói, giọng bình tĩnh nhưng dứt khoát. “Cháu đã có đầy đủ bằng chứng địa chỉ IP truy vết về văn phòng quỹ đầu tư của cô ta.”
Bà Chu im lặng, gương mặt bà dần trở nên nghiêm trọng. “Tôi không biết chuyện này. Nếu đúng như cô nói, đây là hành vi vượt quá những gì tôi từng cho phép.”
“Vậy bác có sẵn sàng làm chứng, xác nhận cô ta hành động vượt quyền, không đại diện cho ý chí của bác hay tập đoàn không?” Dịch Thần hỏi, ánh mắt anh nhìn thẳng vào mẹ mình.
Bà Chu do dự một lúc lâu, rồi gật đầu. “Được. Nếu Thanh Vy thật sự làm những chuyện tày trời như vậy, tôi sẽ không bao che.”
Cuộc gặp kết thúc với một thỏa thuận mong manh nhưng đầy hy vọng. Khi Tiểu Nam và Dịch Thần bước ra khỏi biệt thự, ánh nắng chiều nhuộm vàng cả khu vườn, cô cảm nhận được một gánh nặng vừa được trút bỏ phần nào khỏi vai mình.
“Cảm ơn em.” Dịch Thần nói, nắm lấy tay cô. “Vì đã đủ can đảm để đối mặt với mẹ anh.”
“Chúng ta còn một chặng đường dài phía trước.” Tiểu Nam đáp, ánh mắt nhìn xa xăm. “Thanh Vy sẽ không dễ dàng chấp nhận thất bại đâu.”
Đúng như linh cảm của cô, ngay tối hôm đó, điện thoại Tiểu Nam nhận được một tin nhắn ngắn gọn từ số máy của Thanh Vy.
“Cậu nghĩ mẹ Dịch Thần sẽ đứng về phía cậu mãi sao? Cậu vẫn chưa biết bí mật lớn nhất đâu, Tiểu Nam. Hẹn gặp lại, khi cậu sẵn sàng đón nhận sự thật cuối cùng.”
Tin nhắn bí ẩn của Thanh Vy khiến Tiểu Nam mất ngủ suốt đêm. Cô không hiểu “bí mật lớn nhất” mà cô ta nhắc tới là gì, liệu còn điều gì tồi tệ hơn những sự thật vừa được phơi bày hay không.
Sáng hôm sau, khi cô đang chuẩn bị mở cửa tiệm, một chiếc xe taxi dừng lại trước cửa. Người bước xuống khiến Tiểu Nam sững sờ, đó là bác Hiền, hàng xóm cũ sống cạnh nhà cô suốt thời thơ ấu, người phụ nữ đã ngoài sáu mươi nhưng vẫn còn minh mẫn, tinh tường.
“Bác Hiền!” Tiểu Nam mừng rỡ chạy ra đón. “Sao bác biết cháu ở đây mà tới thăm vậy?”
“Bác tình cờ đọc được bài viết của cháu trên mạng, về vụ kiểm tra an toàn thực phẩm.” Bác Hiền cười hiền hậu, nắm lấy tay Tiểu Nam. “Bác mừng vì thấy cháu vẫn kiên cường như xưa. Nhưng bác tới đây hôm nay, là vì có chuyện muốn kể cho cháu nghe, chuyện mà bác giữ trong lòng đã lâu, không biết có nên nói ra hay không.”
Tiểu Nam mời bác vào trong, pha một tách trà nóng, ngồi xuống lắng nghe.
“Cháu còn nhớ, năm cháu mười bảy tuổi, xưởng bánh nhà cháu gặp scandal lớn không?” Bác Hiền hỏi, giọng trầm xuống.
“Cháu nhớ ạ.” Tiểu Nam gật đầu.
“Đêm hôm trước ngày lô hàng xuất khẩu bị phát hiện có vấn đề,” bác Hiền kể tiếp, “bác tình cờ thức khuya ra sân phơi đồ, nhìn thấy một chiếc xe lạ đỗ trước cổng xưởng bánh nhà cháu. Có hai người bước xuống, mang theo mấy thùng hàng, lén lút đưa vào kho nguyên liệu. Lúc đó bác không nghĩ nhiều, chỉ tưởng là hàng nhập bình thường. Nhưng sau này khi biết chuyện xưởng bị phát hiện dùng nguyên liệu kém chất lượng, bác mới nghi ngờ, có lẽ chính đêm đó, có kẻ đã lén tráo đổi nguyên liệu trong kho.”
“Bác có nhìn rõ mặt họ không?” Tiểu Nam hỏi, tim đập nhanh.
“Trời tối, bác không nhìn rõ mặt.” Bác Hiền lắc đầu. “Nhưng bác nhớ, chiếc xe đó có một đặc điểm rất riêng, trên kính chắn gió phía trước có dán một miếng decal hình con bướm màu tím, khá nổi bật dưới ánh đèn đường.”
Tiểu Nam sững người. Cô nhớ, trong một bức ảnh cũ Thanh Vy từng khoe trên mạng xã hội cách đây nhiều năm, chụp cùng chiếc xe hơi đầu tiên cô ta mua sau khi đi làm, có dán đúng một miếng decal hình con bướm màu tím trên kính xe.
“Bác Hiền, bác có thể giúp cháu một việc được không?” Tiểu Nam hỏi, giọng cô run lên vì phấn khích lẫn hồi hộp. “Bác có sẵn sàng làm chứng về việc này, nếu cần thiết phải ra tòa hoặc trình báo công an không?”
“Bác sẵn sàng.” Bác Hiền gật đầu dứt khoát. “Ba cháu là người tốt, sống hiền lành cả đời, không đáng phải chịu tiếng oan như vậy. Nếu lời khai của bác giúp được cháu, bác không ngần ngại gì cả.”
Tiểu Nam gọi ngay cho Hoài Phương, kể lại chi tiết lời khai của bác Hiền. Hoài Phương lập tức tra cứu lại hồ sơ đăng ký xe của Thanh Vy từ tám năm trước, và xác nhận chiếc xe đầu tiên cô ta sở hữu đúng là mẫu xe màu trắng, có đặc điểm nhận dạng trùng khớp với mô tả của bác Hiền.
“Đây có thể là mảnh ghép cuối cùng.” Hoài Phương nói, giọng phấn khích. “Nếu chứng minh được Thanh Vy trực tiếp có mặt tại hiện trường đêm tráo đổi nguyên liệu, chúng ta có thể khởi kiện cô ta tội phá hoại kinh doanh, không chỉ là vu khống hay quấy rối gần đây.”
Nhưng ngay khi Tiểu Nam vừa cảm thấy có thêm hy vọng, một cuộc gọi khác lại khiến lòng cô chùng xuống. Là Dịch Thần, giọng anh gấp gáp khác thường.
“Tiểu Nam, em tới bệnh viện ngay được không? Có chuyện liên quan tới em, anh cần gặp em trực tiếp để nói.”
Tiểu Nam vội vàng giao tiệm lại cho nhân viên, bắt taxi tới bệnh viện nơi Dịch Thần làm việc. Anh đợi sẵn cô ở sảnh, gương mặt anh đầy lo lắng.
“Chuyện gì vậy?” Cô hỏi, tim đập không đều.
“Sáng nay, phòng nhân sự bệnh viện nhận được một lá đơn tố cáo ẩn danh,” Dịch Thần nói, giọng anh nặng nề, “tố cáo em từng có tiền án về tội lừa đảo trong thời gian du học ở nước ngoài, kèm theo một bộ hồ sơ giả mạo rất tinh vi, có dấu và chữ ký của một tòa án nước ngoài.”
Tiểu Nam sững sờ. “Cái gì? Em chưa từng dính líu tới bất cứ vụ kiện tụng nào cả!”
“Anh biết, anh tin em.” Dịch Thần nắm chặt tay cô. “Nhưng lá đơn này được gửi kèm cho cả hội đồng cổ đông của tập đoàn Hạ Thị, với mục đích rõ ràng là hạ thấp uy tín của em, khiến mọi nỗ lực vừa qua của chúng ta trở nên vô nghĩa trong mắt mọi người.”
“Thanh Vy.” Tiểu Nam nghiến răng, cái tên bật ra khỏi miệng cô như một lời nguyền. “Cô ta đang cố dùng đòn bẩn cuối cùng để lật ngược tình thế.”
“Chúng ta cần phản công ngay lập tức.” Dịch Thần nói, ánh mắt anh kiên quyết. “Anh đã liên hệ với luật sư của bệnh viện, yêu cầu xác minh tính xác thực của bộ hồ sơ giả mạo đó. Nhưng thời gian không còn nhiều, Tiểu Nam, nếu không phản bác kịp thời, tin đồn này có thể lan ra công chúng trước khi chúng ta kịp làm rõ.”
Tiểu Nam siết chặt tay anh, ánh mắt cô rực lên một quyết tâm chưa từng có. “Vậy thì chúng ta sẽ không chờ đợi nữa. Đã đến lúc đưa toàn bộ sự thật ra ánh sáng, một lần và mãi mãi.”
