Chương 4
Câu nói của Dịch Thần khiến không khí trong tiệm bánh lặng đi mấy giây. Tiểu Nam đứng chết trân, cảm giác như mặt đất dưới chân mình vừa sụp xuống một lần nữa.
“Mẹ anh…” cô lắp bắp, “mẹ anh cố ý làm giả báo cáo để loại xưởng bánh nhà em?”
“Anh không chắc mẹ anh trực tiếp làm giả.” Dịch Thần lắc đầu, giọng anh căng thẳng. “Nhưng chữ ký phê duyệt là của mẹ, không thể chối cãi. Có thể mẹ chỉ ký theo đề xuất của cấp dưới mà không kiểm tra kỹ, cũng có thể mẹ biết rõ và cố tình làm vậy. Anh cần hỏi thẳng mẹ mới biết được sự thật.”
“Vậy anh định làm gì?” Tiểu Nam hỏi, giọng run lên.
“Anh sẽ đối chất với mẹ.” Dịch Thần nắm chặt tay cô. “Nhưng trước đó, anh muốn em biết, dù sự thật có tàn nhẫn tới đâu, anh sẽ không đứng về phía sai trái. Anh chọn em, Tiểu Nam. Anh đã chọn từ tám năm trước, và bây giờ vẫn vậy.”
Tiểu Nam nhìn anh, đôi mắt đỏ hoe nhưng ánh nhìn kiên định lạ thường. “Em không muốn anh phải đối đầu với mẹ chỉ vì em. Nhưng em cũng không thể giả vờ như không biết sự thật này.”
“Vậy chúng ta cùng đối mặt.” Dịch Thần nói, giọng chắc nịch. “Ngày mai, công ty có buổi họp cổ đông thường niên. Mẹ anh sẽ có mặt. Anh muốn em đến cùng anh.”
“Em? Đến buổi họp cổ đông của tập đoàn Hạ Thị?” Tiểu Nam sững sờ.
“Đúng vậy.” Anh gật đầu. “Không phải để gây sự, mà để chính thức trình bày vụ việc xưởng bánh nhà em bị phá hoại năm xưa, cùng nghi vấn về vụ mua bán tòa nhà tiệm bánh của em gần đây. Nếu có sai phạm trong nội bộ công ty, đây là cách hợp pháp và đường hoàng nhất để đưa sự thật ra ánh sáng.”
Tiểu Nam do dự. “Nhưng em không có đủ chứng cứ chắc chắn để buộc tội ai cả.”
“Chứng cứ, để anh và Hoài Phương lo.” Dịch Thần nói. “Việc của em là có mặt, với tư cách nạn nhân trực tiếp, người duy nhất có quyền lên tiếng đòi công bằng cho cha mình.”
Đêm đó, Tiểu Nam gọi điện cho Hoài Phương, cả hai thức đến gần sáng để chuẩn bị hồ sơ, sắp xếp lại toàn bộ bằng chứng: lá thư của cha, hợp đồng vay vốn, biên lai trả nợ, cùng những phát hiện về công ty Tân Phát và quỹ Ánh Dương Holdings của Thanh Vy.
Sáng hôm sau, Tiểu Nam mặc bộ vest giản dị nhất mà cô có, tóc búi gọn gàng, tay xách chiếc cặp da cũ đựng toàn bộ hồ sơ. Cô đứng trước tòa nhà trụ sở tập đoàn Hạ Thị, ngước nhìn tòa tháp kính cao vút, cảm giác nhỏ bé xâm chiếm lấy cô trong giây lát. Nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, hít một hơi thật sâu rồi bước vào.
Dịch Thần đã đợi sẵn ở sảnh, đưa cô lên phòng họp lớn tầng ba mươi. Không khí trong phòng họp trang nghiêm, hàng chục cổ đông và ban lãnh đạo ngồi quanh chiếc bàn hình bầu dục, bà Chu Bội Linh ngồi ở vị trí chủ tọa, ánh mắt sắc lạnh khi nhìn thấy Tiểu Nam bước vào cùng con trai mình.
“Dịch Thần, con đưa người ngoài vào đây làm gì?” Bà Chu hỏi, giọng đanh lại.
“Thưa mẹ,” Dịch Thần đáp, giọng bình tĩnh nhưng cương quyết, “trước khi vào phần họp chính thức, con xin phép trình bày một vấn đề liên quan tới uy tín của công ty, cũng là vấn đề con cho rằng toàn thể hội đồng cổ đông cần được biết.”
Cả phòng họp xôn xao. Bà Chu nhíu mày, nhưng trước mặt đông đảo cổ đông, bà không tiện ngăn cản con trai mình ngay lập tức.
“Được, con nói đi.” Bà Chu đáp, giọng lạnh băng.
Dịch Thần đứng dậy, ra hiệu cho Tiểu Nam trình bày. Cô hít sâu một hơi, bước lên phía trước, giọng run nhẹ lúc đầu nhưng nhanh chóng vững vàng hơn khi bắt đầu kể lại câu chuyện của cha mình, tám năm trước, xưởng bánh gia truyền bị loại khỏi danh sách hợp tác vì một báo cáo kiểm định chất lượng bị nghi ngờ có sai lệch, dẫn đến phá sản, nợ nần, và cuối cùng là cái chết vì bệnh tim của cha cô.
“Tôi không đến đây để đòi bồi thường hay gây rối.” Tiểu Nam nói, giọng cô vang lên rõ ràng trong phòng họp im phăng phắc. “Tôi chỉ muốn hội đồng cổ đông biết rằng, có khả năng một quyết định sai lệch trong quá khứ đã phá hủy cuộc đời của một gia đình lương thiện, và gần đây, tiệm bánh mới mở của tôi cũng đang bị gây sức ép chấm dứt hợp đồng thuê mặt bằng một cách bất thường, thông qua các công ty có liên hệ gián tiếp với tập đoàn này.”
Bà Chu đứng phắt dậy, gương mặt tái đi vì giận dữ. “Cô đang vu khống công ty tôi mà không có bằng chứng gì cả!”
“Cháu có bằng chứng.” Tiểu Nam mở cặp da, lấy ra tập hồ sơ, đặt lên bàn trước mặt các cổ đông. “Đây là hợp đồng vay vốn giữa cha cháu và công ty Hạ Thị, biên lai trả nợ, lá thư tay của cha cháu để lại trước khi mất, cùng hồ sơ pháp lý cho thấy công ty Tân Phát Đầu Tư, đơn vị vừa mua lại tòa nhà nơi cháu thuê mặt bằng, có cổ đông liên quan trực tiếp tới một nhân sự cấp cao trong tập đoàn này.”
Một vị cổ đông lớn tuổi, có vẻ là thành viên hội đồng quản trị độc lập, cầm lấy tập hồ sơ, lật xem từng trang, gương mặt ông dần trở nên nghiêm trọng.
“Bà Chu,” ông ta lên tiếng, giọng nghiêm khắc, “nếu những cáo buộc này là thật, đây là vấn đề rất nghiêm trọng, ảnh hưởng trực tiếp tới uy tín và trách nhiệm pháp lý của tập đoàn. Tôi đề nghị thành lập một tổ điều tra nội bộ, làm rõ toàn bộ sự việc trước khi tiến hành các nghị trình khác của buổi họp hôm nay.”
Bà Chu đứng lặng, ánh mắt bà quét qua Tiểu Nam, qua Dịch Thần, cuối cùng dừng lại ở tập hồ sơ trên bàn, môi bà mím chặt thành một đường thẳng. Trong khoảnh khắc đó, Tiểu Nam nhìn thấy trong ánh mắt người phụ nữ quyền lực ấy, không phải sự giận dữ, mà là một nỗi hoảng loạn thoáng qua rất nhanh, như thể có điều gì đó bà không muốn để lộ ra trước mặt mọi người.
Buổi họp cổ đông kết thúc trong không khí căng thẳng chưa từng có. Tổ điều tra nội bộ được thành lập ngay trong ngày, do chính vị cổ đông lớn tuổi làm trưởng nhóm, độc lập với ban lãnh đạo hiện tại để đảm bảo tính khách quan.
Bà Chu rời phòng họp không nói thêm lời nào, chỉ ném về phía Tiểu Nam một ánh nhìn lạnh lẽo trước khi bước vào thang máy riêng. Dịch Thần đứng cạnh Tiểu Nam, nắm chặt tay cô, cảm nhận rõ cô đang run lên vì căng thẳng vừa trải qua.
“Em làm tốt lắm.” Anh nói khẽ, siết chặt tay cô hơn.
“Em sợ.” Tiểu Nam thú nhận, giọng run rẩy. “Em sợ mẹ anh sẽ ghét em hơn, sợ chuyện này khiến mối quan hệ giữa anh và mẹ càng thêm rạn nứt.”
“Mối quan hệ giữa anh và mẹ,” Dịch Thần nói, giọng trầm xuống, “nếu thật sự dựa trên sự thật bị che giấu, thì nó vốn dĩ đã không còn nguyên vẹn từ lâu rồi. Anh thà đối mặt với sự thật, còn hơn tiếp tục sống trong một gia đình xây dựng trên những lời dối trá.”
Chiều hôm đó, khi Tiểu Nam vừa về tới tiệm bánh, cô nhận được cuộc gọi từ số điện thoại lạ. Là Diệp Thanh Vy.
“Cậu giỏi lắm, Tiểu Nam.” Giọng Thanh Vy vang lên, không còn vẻ ngọt nhạt như lần trước, mà đầy vẻ cay nghiệt. “Cậu nghĩ mang chuyện ra phòng họp cổ đông là có thể lật ngược thế cờ sao?”
“Tôi chỉ đang đòi lại công bằng cho cha tôi.” Tiểu Nam đáp, giọng bình tĩnh dù trong lòng vẫn còn dư âm căng thẳng.
“Công bằng?” Thanh Vy cười nhạt. “Cậu tưởng mọi chuyện đơn giản vậy sao? Cậu có biết, nếu tổ điều tra kia thật sự lôi hết mọi chuyện ra ánh sáng, người thiệt hại nặng nề nhất không phải là bà Chu, mà chính là Dịch Thần? Anh ta sẽ mất tất cả, danh tiếng gia tộc, quyền thừa kế, thậm chí có thể bị liên lụy pháp lý nếu bị nghi ngờ đồng lõa che giấu.”
Tiểu Nam khựng lại. “Anh ấy không hề biết gì về chuyện này cho tới gần đây.”
“Ai tin được điều đó?” Thanh Vy nói, giọng đầy hàm ý. “Cậu cứ tiếp tục đi, rồi xem người cậu yêu thương sẽ mất những gì vì cậu.”
Cuộc gọi kết thúc đột ngột, để lại Tiểu Nam đứng chết lặng giữa tiệm bánh, nỗi lo lắng mới lại trào dâng trong lòng. Cô không sợ cho bản thân mình, nhưng ý nghĩ Dịch Thần có thể phải trả giá vì cô khiến trái tim cô quặn thắt.
Tối đó, khi Dịch Thần ghé qua tiệm sau ca trực, cô kể lại toàn bộ cuộc gọi cho anh nghe, không giấu diếm nỗi lo lắng của mình.
“Anh không sợ những lời đe dọa đó.” Dịch Thần nói, giọng kiên định. “Nếu thật sự có sai phạm trong quá khứ, dù người liên quan là ai, sự thật vẫn cần được làm rõ. Anh thà chịu mất mát, còn hơn để cha em chết đi mà không ai chịu trách nhiệm, còn hơn để em tiếp tục sống dưới cái bóng của một bí mật bị chôn giấu.”
“Nhưng nếu anh thật sự mất tất cả thì sao?” Tiểu Nam hỏi, mắt cô ngấn nước. “Quyền thừa kế, vị trí trong công ty, cả gia đình…”
Dịch Thần nắm lấy hai vai cô, nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt anh chưa bao giờ kiên định đến vậy. “Tiểu Nam, tám năm trước anh đã đánh mất em chỉ vì sự yếu đuối và thiếu tin tưởng của chính mình. Anh đã hối hận suốt tám năm qua. Bây giờ, nếu phải lựa chọn giữa gia sản, danh tiếng, và em, anh chọn em, không chút do dự.”
Câu nói của anh khiến nước mắt Tiểu Nam trào ra, không phải vì sợ hãi, mà vì một cảm giác ấm áp lâu lắm rồi cô mới cảm nhận được, cảm giác có một người sẵn sàng đứng về phía mình, bất chấp mọi giá phải trả.
“Em không muốn anh phải hy sinh vì em.” Cô nói, giọng nghẹn ngào.
“Đây không phải hy sinh.” Anh lắc đầu, tay khẽ lau đi giọt nước mắt trên má cô. “Đây là lựa chọn. Và anh chọn đúng lần này.”
Hai người ôm lấy nhau giữa tiệm bánh vắng lặng, ánh đèn vàng hắt lên hai bóng người ôm chặt như muốn bù đắp cho tám năm xa cách. Nhưng ngay khi Tiểu Nam vừa cảm thấy an lòng, điện thoại của cô rung lên một tin nhắn từ số máy lạ.
Cô mở ra xem, gương mặt lập tức tái nhợt. Đó là một đoạn video ngắn, ghi lại cảnh cô và Dịch Thần đang ôm nhau ngay lúc này, được quay lén từ bên ngoài cửa kính tiệm bánh, kèm theo một dòng chữ đe dọa.
“Xinh đẹp lắm. Nhưng cẩn thận đấy, tối mai, tất cả khách hàng đặt tiệc cưới tại tiệm bánh của cậu vào cuối tuần này sẽ đồng loạt hủy đơn, vì họ vừa nhận được tin tiệm bánh của cậu dùng nguyên liệu bẩn, gây ngộ độc thực phẩm cho một nhóm khách hàng tuần trước.”
Tiểu Nam sững sờ, tay run rẩy đưa điện thoại cho Dịch Thần xem. “Tuần trước tiệm em không hề có sự cố ngộ độc thực phẩm nào cả. Đây là vu khống trắng trợn.”
Dịch Thần đọc tin nhắn, gương mặt anh tối sầm lại. “Thanh Vy đang chuẩn bị ra đòn quyết định. Chúng ta cần hành động nhanh hơn cô ta.”
Ngay lúc đó, chuông cửa tiệm bánh vang lên. Một nhóm người mặc đồng phục xanh của cơ quan quản lý an toàn thực phẩm bước vào, tay cầm theo giấy tờ kiểm tra đột xuất.
“Chúng tôi nhận được đơn khiếu nại về vụ ngộ độc thực phẩm tại tiệm bánh này.” Người dẫn đầu đoàn kiểm tra nói, giọng nghiêm túc. “Đề nghị chủ tiệm hợp tác để chúng tôi tiến hành kiểm tra ngay bây giờ.”
Tiểu Nam đứng chết lặng giữa tiệm bánh, nhận ra rằng đòn tấn công không chỉ dừng lại ở lời đe dọa suông. Thanh Vy đã thật sự ra tay, và lần này, mục tiêu là hủy hoại hoàn toàn giấc mơ mà cô đã dày công gây dựng.
Đoàn kiểm tra dành gần hai tiếng đồng hồ lục soát toàn bộ tiệm bánh, từ kho nguyên liệu, tủ lạnh bảo quản, cho tới sổ sách ghi chép nguồn gốc xuất xứ nguyên liệu. Tiểu Nam đứng cạnh, tim đập thình thịch nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh, hợp tác đầy đủ với mọi yêu cầu.
May mắn thay, cô vốn là người cẩn thận, luôn lưu giữ đầy đủ hóa đơn nhập hàng, giấy chứng nhận an toàn vệ sinh thực phẩm, và có camera giám sát ghi lại toàn bộ quy trình chế biến trong bếp suốt thời gian tiệm hoạt động.
“Camera của chị có ghi lại toàn bộ hoạt động trong tuần qua không?” Người trưởng đoàn kiểm tra hỏi.
“Có ạ.” Tiểu Nam gật đầu, dẫn họ tới góc phòng nơi đặt đầu ghi hình. “Camera lưu trữ dữ liệu trong ba mươi ngày, các anh chị có thể kiểm tra lại toàn bộ.”
Sau khi xem lại đoạn ghi hình và đối chiếu với danh sách khách hàng đặt bánh trong tuần, đoàn kiểm tra không tìm thấy bất kỳ bằng chứng nào cho thấy có sự cố ngộ độc thực phẩm xảy ra. Không một đơn khiếu nại chính thức nào từ khách hàng thực sự được ghi nhận tại cơ quan y tế địa phương.
“Đơn khiếu nại chúng tôi nhận được là gửi ẩn danh qua đường dây nóng.” Người trưởng đoàn giải thích, giọng có phần áy náy. “Theo quy định, chúng tôi buộc phải kiểm tra khi có khiếu nại, dù chưa xác minh được danh tính người gửi. Rất tiếc vì đã làm phiền chị.”
“Không sao ạ.” Tiểu Nam thở phào nhẹ nhõm. “Cháu hiểu các anh chị chỉ làm đúng trách nhiệm.”
Sau khi đoàn kiểm tra rời đi, Dịch Thần, người đã đứng lặng lẽ quan sát suốt buổi kiểm tra, mới lên tiếng. “May mà em cẩn thận lưu giữ đầy đủ camera và hóa đơn, nếu không lần này rất khó giải thích.”
“Nhưng chuyện chưa dừng lại đâu.” Tiểu Nam lắc đầu, giọng lo lắng. “Thanh Vy đã nói rõ, các khách hàng đặt tiệc cưới cuối tuần này sẽ nhận được tin đồn ngộ độc thực phẩm. Dù cơ quan chức năng không tìm thấy bằng chứng, tin đồn vẫn có thể lan truyền và hủy hoại uy tín của tiệm.”
Đúng như lo lắng của cô, sáng hôm sau, một loạt đánh giá một sao xuất hiện trên trang mạng xã hội của tiệm bánh, kèm theo những bình luận ẩn danh khẳng định từng bị ngộ độc thực phẩm sau khi ăn bánh tại đây. Ba khách hàng đặt tiệc cưới cuối tuần gọi điện hủy đơn liên tiếp, giọng đầy hoang mang khi nhắc tới những tin đồn lan truyền.
Tiểu Nam ngồi trước màn hình máy tính, nhìn doanh thu tiệm bánh sụt giảm nhanh chóng chỉ trong một buổi sáng, lòng cô nặng trĩu. Nhưng cô không cho phép mình gục ngã. Cô gọi ngay cho Hoài Phương.
“Hoài Phương, tớ cần cậu giúp một việc gấp. Có cách nào truy ra danh tính của những tài khoản ẩn danh đăng bình luận vu khống trên trang mạng xã hội của tiệm không?”
“Để tớ thử.” Hoài Phương đáp. “Tớ có quen một chuyên gia công nghệ thông tin, có thể giúp truy vết địa chỉ IP của các tài khoản đó. Nhưng việc này cần thời gian, cậu có thể cầm cự được bao lâu?”
“Tớ sẽ cố gắng.” Tiểu Nam đáp, giọng kiên quyết.
Trong lúc chờ đợi kết quả điều tra, Tiểu Nam quyết định chủ động đăng một bài viết công khai trên trang mạng xã hội của tiệm, đính kèm đoạn video ghi lại toàn bộ quy trình đoàn kiểm tra an toàn thực phẩm làm việc, cùng biên bản kết luận không phát hiện vi phạm.
“Kính gửi quý khách hàng,” cô viết, “tiệm bánh Sweet Nam vừa trải qua một đợt kiểm tra đột xuất từ cơ quan quản lý an toàn thực phẩm, sau khi có đơn khiếu nại ẩn danh về việc gây ngộ độc thực phẩm. Chúng tôi xin công khai toàn bộ biên bản kiểm tra, khẳng định không có bất kỳ vi phạm nào được ghi nhận. Chúng tôi hiểu rằng thời gian gần đây có một số thông tin sai lệch lan truyền, và chúng tôi cam kết sẽ làm rõ nguồn gốc những thông tin này đến cùng, để bảo vệ uy tín của tiệm cũng như quyền lợi của quý khách hàng.”
Bài viết nhanh chóng nhận được sự ủng hộ từ những khách hàng quen thuộc, nhiều người để lại bình luận bày tỏ tin tưởng vào chất lượng của tiệm, một số còn chủ động chia sẻ trải nghiệm tốt đẹp của mình để phản bác lại những bình luận vu khống.
Giữa lúc tình hình dần lắng dịu, Tiểu Nam nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ ông Tám, chủ nhà cũ của tòa nhà cô thuê mặt bằng.
“Tiểu Nam à, chú có chuyện muốn nói với cháu.” Giọng ông Tám có vẻ áy náy. “Mấy hôm nay chú suy nghĩ lại, cảm thấy có lỗi với cháu vì đã vội vàng bán nhà mà không cân nhắc kỹ tới hợp đồng thuê của cháu. Chú vừa liên hệ lại với bên mua, yêu cầu họ tôn trọng đầy đủ thời hạn hợp đồng ba năm như đã ký, nếu không chú sẽ khởi kiện vì họ vi phạm cam kết ban đầu khi mua nhà từ chú.”
“Chú làm vậy có ảnh hưởng tới việc chữa bệnh cho thím không ạ?” Tiểu Nam hỏi, lòng cảm động trước sự thẳng thắn của ông.
“Không sao đâu cháu.” Ông Tám đáp. “Số tiền bán nhà chú đã nhận đủ, không liên quan tới việc này. Chú chỉ không muốn vì mình mà cháu phải chịu thiệt thòi. Cháu là đứa chăm chỉ, tử tế, chú không nỡ nhìn cháu bị chèn ép.”
Cuộc gọi của ông Tám như một tia sáng ấm áp giữa cơn bão. Tiểu Nam cảm ơn ông rối rít, lòng dâng lên niềm tin rằng dù thế giới có nhiều kẻ toan tính như Thanh Vy, vẫn còn không ít người tử tế sẵn sàng đứng về phía lẽ phải.
Buổi tối, Hoài Phương gọi điện báo tin, giọng phấn khích. “Tiểu Nam, tớ tìm ra rồi. Toàn bộ các tài khoản đăng bình luận vu khống đều được tạo cùng một ngày, cùng một địa chỉ IP, trùng khớp với địa chỉ văn phòng của quỹ đầu tư Ánh Dương Holdings.”
Tiểu Nam siết chặt điện thoại, ánh mắt lóe lên quyết tâm. “Vậy là chúng ta đã có bằng chứng trực tiếp buộc tội Thanh Vy rồi.”
“Đúng vậy.” Hoài Phương xác nhận. “Nhưng Tiểu Nam này, còn một điều nữa tớ phát hiện được, có lẽ cậu cần chuẩn bị tâm lý trước khi nghe.”
