Chương 2
Tối hôm đó, Tiểu Nam đóng cửa tiệm sớm hơn thường lệ. Cô ngồi thu mình trên chiếc ghế gỗ sau quầy, mắt dán vào cánh cửa kính, tim đập loạn nhịp mỗi khi có bóng người lướt qua ngoài phố.
Bảy giờ tối, chuông cửa lại vang lên.
Dịch Thần bước vào, áo blouse đã thay bằng áo sơ mi thường, tóc còn ướt như vừa tắm vội sau ca mổ dài. Anh nhìn thấy cô ngồi đó, ánh mắt dịu lại tức khắc.
“Xin lỗi vì để em đợi.” Anh nói, kéo ghế ngồi đối diện cô. “Ca mổ kéo dài hơn dự kiến.”
“Bệnh nhân sao rồi?” Cô hỏi, phản xạ tự nhiên của một người từng yêu một bác sĩ.
“Ổn rồi.” Anh khẽ mỉm cười, rồi nghiêm mặt lại ngay. “Tiểu Nam, hôm nay anh nói hết, được không?”
Cô gật đầu, hai tay siết chặt vào nhau trong lòng.
“Người nói với anh rằng em không muốn gặp anh nữa,” Dịch Thần bắt đầu, giọng trầm xuống, “là Diệp Thanh Vy.”
Tiểu Nam sững người. “Thanh Vy? Bạn thân nhất của em hồi cấp ba?”
“Đúng vậy.” Anh gật đầu, ánh mắt phức tạp. “Đêm đó anh không liên lạc được với em, anh cuống lên, gọi cho Thanh Vy vì biết hai đứa thân nhau. Cô ấy nói em đã nói với cô ấy rằng em chán ngán cảnh yêu xa, rằng em muốn dứt khoát để đi du học không vướng bận, và dặn cô ấy nhắn lại với anh đừng tìm em nữa.”
“Em chưa từng nói câu nào như vậy.” Tiểu Nam lắc đầu dữ dội, nước mắt bắt đầu ứa ra. “Sao anh có thể tin lời của một người khác hơn là chờ tự tay hỏi em?”
“Anh cũng từng hỏi mình câu đó cả nghìn lần.” Dịch Thần cúi đầu, giọng anh chua chát. “Nhưng ngay sau đó, số điện thoại của em đổi, không thể liên lạc được nữa. Thanh Vy nói em đã dặn kỹ, không muốn ai làm phiền, kể cả gia đình cũng ít khi nhắc tới em trước mặt người khác. Anh trẻ con, anh nông nổi, anh chọn tin vào lời của người bạn thân của em, thay vì tin vào tám năm bên nhau. Đó là sai lầm lớn nhất đời anh.”
Tiểu Nam im lặng rất lâu. Cô nhớ lại, đúng là sau khi sang nước ngoài, cô có mất liên lạc với Thanh Vy một thời gian vì bận rộn học hành, chỉ nghĩ đơn giản là bạn bè xa nhau dần cũng là chuyện thường. Cô chưa từng nghĩ người bạn thân từng cùng cô trốn học đi ăn chè, cùng cô khóc lóc vì thi trượt, lại có thể đứng giữa cô và Dịch Thần, nói ra những lời dối trá tàn nhẫn đến vậy.
“Vậy còn chuyện điện thoại của em đổi số?” Cô hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh. “Sao anh biết là do Thanh Vy nói dối, chứ không phải là sự thật?”
Dịch Thần rút trong túi áo ra một chiếc điện thoại cũ, màn hình đã nứt một góc. Anh mở lên, đưa cho cô xem một đoạn tin nhắn cũ được lưu lại, ngày tháng hiện rõ tám năm trước.
“Đây là tin nhắn Thanh Vy gửi anh đêm đó.” Anh nói. “Anh giữ lại suốt tám năm nay, như một lời nhắc nhở về sai lầm của mình.”
Tiểu Nam cầm điện thoại, đọc từng dòng chữ. Tim cô đau nhói.
“Tiểu Nam nhờ em nói với anh, đừng tìm cô ấy nữa. Cô ấy muốn một cuộc sống mới, không muốn dính dáng gì tới quá khứ. Xin lỗi anh Thần, Nam không muốn tự tay nói ra vì sợ anh buồn.”
Từng chữ như dao cứa vào lòng cô. “Em chưa từng nói câu nào như thế cả.” Cô lẩm bẩm, nước mắt rơi xuống bàn tay đang cầm điện thoại. “Chưa từng.”
“Anh biết.” Dịch Thần nhẹ nhàng lấy lại điện thoại, nắm lấy tay cô. “Bây giờ anh biết. Nhưng năm đó anh không đủ tỉnh táo để nghi ngờ. Anh chỉ nghĩ, nếu em thật sự muốn dứt khoát như vậy, anh cũng nên tôn trọng quyết định của em, dù đau đến mức nào.”
“Vậy còn tám năm sau đó?” Tiểu Nam hỏi, giọng nghẹn ngào. “Anh không tìm cách xác minh lại sao?”
“Anh có tìm.” Anh đáp, ánh mắt xa xăm. “Anh nhờ người tìm số điện thoại mới của em, tìm địa chỉ trường em học ở nước ngoài. Nhưng lần nào cũng chỉ nhận lại thông tin sai lệch, hoặc bị chặn ngay từ đầu mối liên lạc. Sau này anh mới hiểu, có người đã cố tình chặn hết mọi ngả đường để hai đứa mình không thể tìm lại nhau.”
Câu nói đó khiến Tiểu Nam rùng mình. “Anh nghĩ Thanh Vy đứng sau tất cả những chuyện này?”
“Anh không dám khẳng định hết,” Dịch Thần trầm giọng, “nhưng có nhiều dấu hiệu cho thấy cô ấy không hành động một mình.”
Ngoài cửa sổ, ánh đèn đường vàng vọt hắt vào tiệm bánh, kéo dài bóng hai người thành một khối trên nền gạch. Tiểu Nam ngồi lặng, cố sắp xếp lại tám năm ký ức vừa bị đảo lộn hoàn toàn.
“Tiểu Nam,” Dịch Thần khẽ gọi, giọng anh chợt tha thiết lạ thường, “anh biết xin lỗi lúc này là quá muộn. Nhưng anh muốn em biết, suốt tám năm qua, chưa một ngày nào anh ngừng nghĩ về em. Anh học y, chọn ngành phẫu thuật tim, một phần vì em từng nói ước mơ của em là mở được một tiệm bánh nhỏ để nuôi sống cha đang bị bệnh tim. Anh muốn nếu sau này gặp lại em, anh có thể tự tay chữa cho cha em khỏe mạnh.”
Tiểu Nam ngẩng phắt đầu lên. “Anh nói gì cơ?”
“Ba em vẫn khỏe chứ?” Anh hỏi, ánh mắt lo lắng thành thật.
Nước mắt Tiểu Nam lăn dài không kìm được. “Ba em mất năm ngoái. Bệnh tim tái phát, không kịp cứu.”
Gương mặt Dịch Thần trắng bệch. Anh nắm chặt tay cô hơn, giọng anh nghẹn lại vì hối hận. “Anh xin lỗi. Anh xin lỗi vì đã không có mặt bên cạnh em lúc đó.”
Hai người ngồi lặng trong tiệm bánh tối om, chỉ còn ánh đèn đường hắt vào, chia sẻ nỗi đau đã bị chôn giấu suốt tám năm. Tiểu Nam không rút tay lại. Lần đầu tiên sau rất lâu, cô cho phép mình yếu đuối trước mặt một người khác.
“Anh sẽ tìm ra sự thật.” Dịch Thần nói, giọng kiên quyết. “Anh sẽ tìm ra ai đã chia cắt chúng ta, và tại sao. Em tin anh một lần nữa được không?”
Tiểu Nam nhìn anh thật lâu. Trái tim cô, thứ đã đóng băng suốt tám năm, khẽ rạn một đường mỏng manh.
“Em không hứa sẽ tin ngay.” Cô nói khẽ. “Nhưng em sẽ cho anh một cơ hội để chứng minh.”
Ngay lúc đó, điện thoại của Tiểu Nam đổ chuông. Là số lạ. Cô bắt máy, giọng một người phụ nữ vang lên đầu dây bên kia, lạnh lùng và đầy hàm ý.
“Lâm Tiểu Nam phải không? Tôi là Diệp Thanh Vy. Nghe nói cậu vừa gặp lại Dịch Thần. Chúng ta nên gặp nhau nói chuyện, cậu không muốn có thêm hiểu lầm nào nữa đâu.”
Tiểu Nam siết chặt điện thoại, ánh mắt nhìn sang Dịch Thần đang ngồi đối diện, không hiểu nổi vì sao người bạn thân biến mất tám năm bỗng dưng biết chính xác cô vừa gặp lại ai.
Quán cà phê hẹn gặp nằm khuất trong con hẻm nhỏ gần bệnh viện trung tâm, nơi Diệp Thanh Vy chọn vì tiện đường sau ca trực. Tiểu Nam đến trước năm phút, ngồi ở góc bàn cuối cùng, tim đập không đều.
Thanh Vy xuất hiện trong bộ váy công sở đắt tiền, tóc búi cao gọn gàng, phong thái hoàn toàn khác cô bạn học sinh nghèo năm nào từng mượn tiền Tiểu Nam mua vé xe buýt. Cô ta ngồi xuống, gọi một ly cà phê đen, không chút do dự.
“Lâu quá không gặp, Tiểu Nam.” Thanh Vy mở lời, giọng ngọt nhạt. “Cậu vẫn xinh như xưa.”
“Chúng ta không cần khách sáo.” Tiểu Nam nhìn thẳng vào mắt cô ta. “Sao cậu lại nói dối với Dịch Thần tám năm trước, rằng tôi không muốn gặp anh ấy nữa?”
Nụ cười trên môi Thanh Vy hơi cứng lại, nhưng cô ta nhanh chóng lấy lại vẻ điềm tĩnh. “Cậu đang nói chuyện gì vậy? Tôi không hiểu.”
“Đừng giả vờ.” Tiểu Nam đặt điện thoại lên bàn, mở ảnh chụp lại đoạn tin nhắn Dịch Thần đưa cô xem tối qua. “Cậu tự tay nhắn cho anh ấy, giả danh lời của tôi. Cậu nghĩ tôi sẽ không bao giờ biết sao?”
Thanh Vy liếc nhìn màn hình, gương mặt thoáng biến sắc, nhưng cô ta lập tức lấy lại bình tĩnh, khoanh tay trước ngực. “Được rồi, tôi thừa nhận, năm đó tôi có nhắn tin đó. Nhưng cậu nên cảm ơn tôi mới đúng.”
“Cảm ơn?” Tiểu Nam bật cười chua chát. “Cậu chia cắt tôi với người tôi yêu suốt tám năm, và cậu muốn tôi cảm ơn?”
“Cậu không hiểu gì cả.” Thanh Vy hạ giọng, ánh mắt sắc lạnh hẳn lên. “Năm đó nhà cậu nợ nần chồng chất, ba cậu vay tiền làm ăn thua lỗ, còn nợ cả nhà họ Hạ một khoản không nhỏ. Bà Chu, mẹ của Dịch Thần, đã tìm đến tôi, nhờ tôi nói với anh ấy rằng cậu chủ động rút lui. Bà ấy sợ nếu hai đứa cậu tiếp tục dính líu, món nợ sẽ trở thành chuyện thị phi ầm ĩ, ảnh hưởng tới danh tiếng gia tộc họ Hạ.”
Tiểu Nam sững sờ. “Ba tôi nợ tiền nhà họ Hạ? Sao tôi chưa từng nghe qua chuyện này?”
“Vì ba cậu giấu cậu.” Thanh Vy nhún vai. “Ông ấy sợ cậu biết chuyện sẽ suy sụp, sẽ không dám đi du học nữa. Bà Chu cũng không muốn chuyện này lan ra ngoài, sợ ảnh hưởng thanh danh làm ăn của công ty dược nhà họ.”
“Vậy tại sao cậu lại đồng ý làm chuyện đó?” Tiểu Nam siết chặt tay, cố kìm cơn giận đang dâng lên. “Cậu là bạn thân của tôi.”
Thanh Vy im lặng một lúc, rồi cười nhạt. “Vì bà Chu hứa sẽ tài trợ toàn bộ học phí cho tôi đi du học Anh, đúng chuyên ngành tôi mơ ước. Nhà tôi khi đó cũng nghèo, cậu còn nhớ chứ? Tôi không có lựa chọn nào tốt hơn.”
Câu trả lời thẳng thắn đến tàn nhẫn khiến Tiểu Nam lạnh cả người. Người bạn thân nhất của cô, chỉ vì một suất học bổng, đã sẵn sàng phá hủy cả tương lai của cô.
“Còn bây giờ?” Tiểu Nam hỏi, giọng run lên vì phẫn nộ. “Sao hôm qua cậu biết ngay tôi vừa gặp lại Dịch Thần? Cậu vẫn đang theo dõi chúng tôi?”
Thanh Vy nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt lảng tránh trong tích tắc rồi quay lại nhìn thẳng Tiểu Nam. “Tôi hiện đang làm trợ lý giám đốc phát triển tại tập đoàn dược phẩm Hạ Thị. Đúng vậy, công ty của gia đình Dịch Thần. Bà Chu vẫn tin tưởng tôi, coi tôi như con gái nuôi từ tám năm nay. Tôi biết mọi động thái trong gia đình họ, kể cả chuyện Dịch Thần đến tiệm bánh của cậu sáng qua.”
“Vậy cậu muốn gì ở tôi lúc này?” Tiểu Nam hỏi thẳng.
Thanh Vy đặt tách cà phê xuống, ánh mắt trở nên nghiêm túc lạ thường. “Tôi khuyên cậu, đừng cố quay lại với Dịch Thần. Bà Chu đã sắp xếp cho anh ấy đính hôn với con gái một đối tác lớn vào cuối năm nay. Nếu chuyện giữa cậu và anh ấy vỡ lở, người thiệt thòi nhất không phải Dịch Thần, mà là cậu và cái tiệm bánh nhỏ bé kia.”
“Cậu đang đe dọa tôi?” Tiểu Nam nhìn thẳng vào mắt cô ta, không chút nao núng.
“Tôi đang cảnh báo cậu.” Thanh Vy đứng dậy, khoác túi lên vai. “Nhà họ Hạ không phải hạng người cậu có thể đối đầu. Coi như là lời khuyên của một người bạn cũ, tránh xa Dịch Thần ra, để tiệm bánh của cậu được yên ổn làm ăn.”
Cô ta bước đi, để lại Tiểu Nam ngồi lặng giữa quán cà phê, cốc nước trước mặt đã nguội lạnh tự lúc nào. Trong lòng cô, sự thật vừa được hé lộ còn tàn nhẫn hơn cả những gì cô từng tưởng tượng. Không chỉ có một Thanh Vy phản bội, mà còn có bàn tay của cả một gia tộc giàu có đứng phía sau, sẵn sàng dùng tiền bạc để bẻ cong số phận của những người thấp cổ bé họng như cha con cô.
Cô rút điện thoại, nhắn cho Dịch Thần một dòng tin ngắn gọn: “Em vừa gặp Thanh Vy. Tối nay mình nói chuyện.”
Chỉ vài giây sau, điện thoại rung lên. Không phải tin nhắn trả lời, mà là một cuộc gọi từ số lạ, đầu số cố định của một công ty. Tiểu Nam do dự rồi bắt máy.
“Xin chào, đây có phải chủ tiệm bánh Sweet Nam không ạ?” Giọng một người phụ nữ lịch sự vang lên. “Chúng tôi gọi từ phòng quản lý tòa nhà, thông báo về việc chấm dứt hợp đồng thuê mặt bằng của chị.”
Tiểu Nam sững người. “Chấm dứt hợp đồng? Tôi mới ký hợp đồng ba năm cách đây một tháng, sao có thể chấm dứt đột ngột như vậy?”
“Chủ mới của tòa nhà có yêu cầu thay đổi, mong chị thông cảm.” Giọng nói đầu dây bên kia đều đều, không chút cảm xúc. “Chị có ba mươi ngày để thu dọn.”
Điện thoại tắt máy. Tiểu Nam ngồi chết lặng giữa quán cà phê, bàn tay run rẩy siết chặt lấy thành ghế. Cô vừa mới bắt đầu tin rằng có thể lấy lại được một phần hạnh phúc đã mất, thì cơn bão đầu tiên đã ập tới, đánh thẳng vào thứ cô trân quý nhất, tiệm bánh mang cả giấc mơ đời cô.
