Chương 6
Ba tháng sau vụ Triệu gia, cuộc sống Đông Cung dần trở lại nhịp điệu bình yên. Ta và Tần Lâm, từ hai kẻ từng đối đầu gay gắt, nay đã trở thành chị em thân thiết, thường xuyên qua lại thăm hỏi nhau, cùng nhau quản lý việc nội chính của Đông Cung.
Mối quan hệ giữa ta và Thái tử cũng ngày càng khăng khít. Hắn không còn giữ vẻ lạnh lùng xa cách như những ngày đầu, mà thường xuyên đến Vân Các, cùng ta bàn luận việc triều chính, đôi khi chỉ đơn giản là ngồi cùng nhau uống trà, ngắm trăng.
Một buổi sáng, ta cảm thấy trong người khó chịu, buồn nôn không rõ nguyên do. Xuân Đào lo lắng mời thái y đến khám.
Sau khi bắt mạch kỹ lưỡng, vị thái y già mỉm cười, cúi đầu chúc mừng.
“Chúc mừng Chánh phi nương nương, người đã có hỷ mạch, ước chừng đã hơn một tháng.”
Ta sững người, tay khẽ đặt lên bụng, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa vui mừng vừa có chút hoang mang.
Tin tức nhanh chóng được báo lên mẫu hậu và Thái tử. Cả Đông Cung tràn ngập không khí vui mừng. Mẫu hậu đích thân đến Vân Các thăm hỏi, dặn dò ta cẩn thận giữ gìn sức khỏe, đồng thời cắt cử thêm nhiều cung nữ, thái y túc trực chăm sóc.
Thái tử, khi nghe tin, vội vàng gác lại công việc triều chính, tức tốc chạy đến Vân Các. Nhìn thấy ta ngồi đó, ánh mắt hắn tràn ngập sự dịu dàng mà ta chưa từng thấy trước đây.
“Nương nương, người có mệt không? Có cần gì cứ nói với ta.”
Ta mỉm cười, nắm lấy tay hắn.
“Thiếp không sao. Chỉ là hơi buồn nôn một chút, thái y nói đó là chuyện bình thường khi mang thai.”
Hắn ngồi xuống bên cạnh ta, bàn tay to lớn nhẹ nhàng đặt lên bụng ta, ánh mắt tràn đầy sự trân trọng và mong đợi.
“Đây sẽ là đứa con đầu lòng của chúng ta. Ta nhất định sẽ bảo vệ cả hai mẹ con thật tốt.”
Ta tựa đầu vào vai hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác an yên hiếm có kể từ ngày nhập cung đến nay. Có lẽ, sau bao sóng gió, cuối cùng ta cũng đã tìm được bến đỗ bình yên thật sự.
Nhưng ta không ngờ, niềm vui này lại trở thành mục tiêu mới cho một âm mưu khác, đến từ những kẻ không cam lòng chấp nhận thất bại của Triệu gia.
Dù Triệu gia đã bị xử lý, nhưng tàn dư thế lực của họ vẫn còn sót lại trong triều đình, đặc biệt là một số quan viên từng nhận ơn huệ từ họ trong quá khứ, nay lo sợ bị liên lụy, âm thầm tìm cách khôi phục lại thanh thế.
Người đứng đầu nhóm tàn dư này, không ai khác chính là em trai của Triệu Tướng quân, hiện đang giữ chức Thị lang Bộ Hộ, tên là Triệu Bá Dương. Ông ta bề ngoài tỏ ra trung thành tuyệt đối với triều đình, nhưng trong lòng vẫn ôm mối hận sâu sắc, luôn tìm cơ hội báo thù.
Khi hay tin ta mang thai, Triệu Bá Dương coi đây là cơ hội cuối cùng để lật ngược tình thế. Nếu ta sinh hạ được một hoàng tôn khỏe mạnh, vị trí của Thái tử và dòng dõi của hắn sẽ càng thêm vững chắc, cơ hội để phe cánh còn lại của Triệu gia ngóc đầu dậy sẽ ngày càng mong manh.
Ông ta bí mật liên lạc với một lang trung trong Thái y viện, người từng chịu ơn của Triệu gia trong quá khứ, âm thầm bàn bạc một kế hoạch vô cùng thâm độc.
Một buổi chiều, khi ta đang dạo bước trong vườn ngự uyển cùng Xuân Đào để hóng gió, một vị lang trung lạ mặt xin được bắt mạch định kỳ cho ta, nói rằng được Thái y viện cắt cử thay ca cho vị thái y quen thuộc đang có việc bận.
Ta không mảy may nghi ngờ, để ông ta bắt mạch như thường lệ. Nhưng ngay khi bàn tay ông ta chạm vào cổ tay ta, một cảm giác tê buốt kỳ lạ thoáng qua, khiến ta khẽ giật mình.
Sau khi lang trung rời đi, Xuân Đào bỗng hoảng hốt kêu lên.
“Nương nương, tay người sao lại có vết đỏ thế này?”
Ta nhìn xuống cổ tay, quả nhiên có một vệt đỏ nhỏ, hơi sưng lên, không giống như vết bắt mạch thông thường.
Ta lập tức cho người gọi thái y quen thuộc đến kiểm tra. Sau khi xem xét kỹ lưỡng, vị thái y già biến sắc.
“Nương nương, đây là dấu vết của một loại kim châm tẩm độc cực kỳ tinh vi, loại độc này không gây hại ngay lập tức cho người mẹ, nhưng sẽ dần dần ảnh hưởng đến thai nhi, khiến thai không thể phát triển bình thường, cuối cùng dẫn đến sảy thai trong vòng một tháng tới.”
Ta nghe xong, tay chân lạnh toát, ôm chặt lấy bụng mình trong nỗi sợ hãi tột độ.
“Có cách nào giải độc không?”
Vị thái y trầm ngâm hồi lâu, rồi đáp.
“Có một phương thuốc quý hiếm có thể giải được loại độc này, nhưng nguyên liệu chính là Huyết Tham, một loại nhân sâm đặc biệt chỉ mọc ở vùng núi Tuyết Sơn phía Bắc, vô cùng hiếm có.”
Ta nắm chặt tay, ánh mắt kiên định.
“Dù khó khăn thế nào, ta cũng phải tìm được nó.”
Tin tức được báo ngay cho Thái tử. Hắn nghe xong, sắc mặt tối sầm lại, lập tức phái người thân tín nhất, cưỡi ngựa nhanh nhất, lên đường đến Tuyết Sơn tìm kiếm Huyết Tham, đồng thời ra lệnh cho Cẩm Y Vệ điều tra ngay lập tức nguồn gốc của vị lang trung lạ mặt kia.
Những ngày sau đó là quãng thời gian căng thẳng nhất kể từ khi ta nhập cung. Mỗi ngày trôi qua, ta đều cảm nhận cơ thể mình yếu đi một chút, những cơn đau âm ỉ ở bụng dưới ngày càng rõ rệt hơn, khiến cả Đông Cung như nín thở chờ đợi tin tức từ đoàn người đi tìm thuốc.
Thái tử gần như không rời khỏi Vân Các nửa bước, đích thân túc trực chăm sóc ta, gương mặt hắn hốc hác hẳn đi vì lo lắng và thiếu ngủ.
Trong khi đó, cuộc điều tra của Cẩm Y Vệ cũng dần có kết quả. Vị lang trung lạ mặt kia, sau khi bị bắt giữ và thẩm vấn, đã khai ra toàn bộ sự thật, xác nhận chính Triệu Bá Dương là kẻ chủ mưu đứng sau âm mưu hạ độc thai nhi của ta.
Hoàng thượng, sau khi nhận được báo cáo, giận dữ đến mức đập vỡ cả chén trà trên bàn.
“Loài tàn dư này, thật sự không biết điều! Đã tha cho một lần, còn dám lộng hành!”
Ông lập tức hạ chỉ, ra lệnh bắt giữ Triệu Bá Dương cùng toàn bộ gia quyến, tịch thu gia sản, xử tội mưu sát hoàng tôn, một trong những trọng tội nghiêm khắc nhất theo luật pháp triều đình.
Nhưng đối với ta lúc này, tin tức về sự trừng phạt của Triệu Bá Dương không quan trọng bằng việc đoàn người đi tìm Huyết Tham có kịp quay về hay không.
Đến ngày thứ mười lăm, khi cơn đau ở bụng ta đã trở nên dữ dội, khiến thái y phải liên tục túc trực bên cạnh, một tin tức mừng rỡ cuối cùng cũng đến.
“Bẩm Chánh phi nương nương, đoàn người đã tìm được Huyết Tham, đang trên đường trở về, ước chừng còn nửa ngày nữa sẽ đến kinh thành!”
Ta nghe tin, nước mắt lăn dài vì xúc động, tay siết chặt lấy tay Thái tử đang ngồi bên cạnh.
Nửa ngày chờ đợi đó, dường như dài như cả một năm trời. Cuối cùng, khi ánh hoàng hôn vừa buông xuống, đoàn người phi ngựa hỏa tốc cũng về đến Đông Cung, mang theo củ Huyết Tham quý giá.
Thái y ngay lập tức bào chế thành thuốc, cho ta uống. Chỉ sau nửa canh giờ, những cơn đau dữ dội dần dần dịu lại, cơ thể ta cũng cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn.
Sau ba ngày dưỡng bệnh, thái y kiểm tra lại mạch tượng, mỉm cười thông báo tin vui.
“Chúc mừng Chánh phi nương nương, thai nhi đã ổn định trở lại, không còn nguy hiểm gì nữa.”
Cả Đông Cung vỡ òa trong niềm vui mừng. Thái tử ôm chặt lấy ta, giọng nói nghẹn ngào hiếm thấy.
“Ta cứ tưởng… ta cứ tưởng sẽ mất cả nàng và con.”
Ta tựa vào lòng hắn, cảm nhận nhịp tim đang đập mạnh mẽ của hắn, lòng dâng lên một sự trân trọng sâu sắc đối với cuộc sống, đối với người đàn ông đang ở bên cạnh mình.
“Chúng ta đã vượt qua rồi. Từ nay, sẽ không còn ai có thể làm hại mẹ con thiếp nữa.”