Chương 5

  1. Home
  2. Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
  3. Chương 5
Prev
Next

Ngày lễ mừng thọ của Hoàng thượng diễn ra trong không khí trang trọng bậc nhất kinh thành. Toàn bộ hoàng thất, văn võ bá quan đều tề tựu tại điện Càn Nguyên, kính chúc Hoàng thượng vạn thọ vô cương.

Ta ngồi ở vị trí Chánh phi Đông Cung, bên cạnh Thái tử, ánh mắt thỉnh thoảng liếc nhìn về phía Triệu Tướng quân đang đứng nghiêm trang trong hàng ngũ võ quan, vẻ mặt không lộ chút bất thường nào.

Tần Lâm, sau khi được minh oan một phần, cũng được phép tham dự buổi lễ, dù vẫn còn bị giám sát chặt chẽ. Nàng ngồi cách ta không xa, ánh mắt thỉnh thoảng trao đổi với ta một cái nhìn ngầm hiểu ý.

Buổi lễ diễn ra suôn sẻ qua phần nghi thức chúc thọ, dâng lễ vật. Đến phần tiệc rượu, không khí trở nên thoải mái hơn, các quan viên bắt đầu chúc tụng qua lại.

Đúng lúc này, một viên thái giám hớt hải chạy vào, quỳ xuống trước mặt Hoàng thượng, báo tin có biến loạn xảy ra ở khu vực hậu cung, một nhóm thích khách lạ mặt đột nhập, hiện đang giao chiến với thị vệ.

Cả điện Càn Nguyên náo loạn. Triệu Tướng quân lập tức đứng dậy, đề nghị được dẫn quân vào dẹp loạn, bảo vệ Hoàng thượng.

Nhưng Hoàng thượng, với ánh mắt sắc bén, lại khoát tay ngăn lại.

“Khoan đã. Trẫm muốn hỏi, vì sao thích khách lại có thể đột nhập vào hậu cung vào đúng thời điểm lễ mừng thọ diễn ra, khi mà cấm vệ quân đã được tăng cường gấp ba lần bình thường?”

Triệu Tướng quân khựng lại, không ngờ Hoàng thượng lại nghi vấn ngay lúc này.

“Bẩm Hoàng thượng, chuyện này thần cũng không rõ, có lẽ là kẻ gian lợi dụng lúc đông người hỗn loạn để ra tay.”

Hoàng thượng gật đầu, nhưng ánh mắt vẫn không rời khỏi Triệu Tướng quân.

“Vậy để Cẩm Y Vệ tự xử lý vụ thích khách này. Ái khanh cứ an tâm ngồi đây dự tiệc cùng trẫm.”

Triệu Tướng quân không còn cách nào khác, đành phải ngồi xuống, nhưng sắc mặt đã có chút biến đổi khó che giấu.

Ta nhìn sang Thái tử, khẽ trao đổi một ánh mắt. Đây chính là lúc kế hoạch của chúng ta bắt đầu phát huy tác dụng. Vụ thích khách này, thực chất là một phần trong âm mưu của Triệu gia, định lợi dụng lúc hỗn loạn để ám sát Thái tử, đổ tội cho phe cánh đối lập.

Nhưng nhờ những thông tin Tần Lâm thu thập được trước đó, Thái tử đã sớm bố trí lực lượng mai phục, sẵn sàng đối phó.

Không lâu sau, một viên tướng Cẩm Y Vệ bước vào, quỳ bẩm báo.

“Bẩm Hoàng thượng, đã bắt giữ được toàn bộ nhóm thích khách. Qua thẩm vấn sơ bộ, chúng khai nhận được phái đến bởi một người trong phủ Triệu Tướng quân.”

Cả điện Càn Nguyên chấn động. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía Triệu Tướng quân.

Ông ta đứng bật dậy, mặt trắng bệch.

“Hoàng thượng, đây chắc chắn là vu khống! Thần trung thành với triều đình, sao có thể làm chuyện tày trời như vậy!”

Hoàng thượng nhìn ông ta hồi lâu, ánh mắt lạnh như băng.

“Vậy để xem, ngươi có thật sự trung thành hay không.”

 

Hoàng thượng ra lệnh cho Cẩm Y Vệ áp giải toàn bộ nhóm thích khách cùng các bằng chứng đến ngay giữa điện Càn Nguyên để thẩm vấn công khai trước mặt văn võ bá quan.

Tên đầu lĩnh nhóm thích khách, sau khi bị tra hỏi, khai ra toàn bộ sự thật, rằng hắn được một quản gia của phủ Triệu Tướng quân thuê mướn, với nhiệm vụ tạo ra biến loạn, thừa cơ ám sát Thái tử, sau đó đổ tội cho phe cánh ủng hộ một vị hoàng tử khác.

Không chỉ vậy, Thái tử còn cho trình lên Hoàng thượng toàn bộ hồ sơ điều tra trong suốt thời gian qua, bao gồm cả vụ án oan hai mươi năm trước của Thái Hòa quận chúa, cùng những bằng chứng về việc Triệu gia đã liên tục cấu kết với một số đại thần khác, âm mưu thao túng triều chính.

Khi nhắc đến vụ án của Thái Hòa quận chúa, bà nội, người vốn ngồi lặng lẽ ở một góc điện với tư cách khách mời đặc biệt do quan hệ hoàng thất, đột nhiên đứng dậy.

Bà bước ra giữa điện, dáng người tuy đã già nhưng vẫn toát lên khí chất uy nghiêm của một bậc quận chúa từng được Tiên Đế sủng ái.

“Hoàng thượng, lão thân có vài lời muốn nói.”

Hoàng thượng vội vàng đứng dậy, đích thân bước xuống đỡ bà.

“Quận chúa cô mẫu, người cứ nói, trẫm xin lắng nghe.”

Bà nội đứng giữa điện, giọng nói tuy nhẹ nhàng nhưng từng chữ đều mang sức nặng của hai mươi năm chờ đợi.

“Hai mươi năm trước, vị hôn phu của lão thân, tướng quân Lý Bách Xuyên, bị thế gia họ Triệu vu cho tội thông đồng ngoại bang, chết oan trong ngục tối. Lão thân vì đại cục triều đình, đã chấp nhận lui về sống ẩn dật, không một lời oán than.”

“Nhưng hai mươi năm qua, lão thân chưa từng một ngày ngừng tìm kiếm sự thật. Hôm nay, nhân dịp đại lễ mừng thọ của Hoàng thượng, lão thân xin được trình lên toàn bộ bằng chứng, để minh oan cho vị hôn phu đã khuất của mình, và cũng để vạch trần bộ mặt thật của thế gia họ Triệu, một gia tộc đã hai đời liên tiếp âm mưu hãm hại trung thần, thao túng triều chính.”

Bà ra hiệu cho người hầu mang lên một chiếc hộp gỗ cũ kỹ, bên trong là toàn bộ hồ sơ, thư từ, lời khai mà bà đã âm thầm thu thập suốt hai mươi năm qua.

Hoàng thượng đích thân xem xét từng tài liệu, sắc mặt mỗi lúc một trầm trọng hơn. Cuối cùng, ông đặt tập hồ sơ xuống, ánh mắt đầy phẫn nộ nhìn về phía Triệu Tướng quân, lúc này đã quỳ sụp xuống đất, run rẩy không nói nên lời.

“Họ Triệu các ngươi, hai đời liên tiếp lừa dối trẫm, hãm hại trung lương, âm mưu soán đoạt triều cương. Tội này, không thể dung tha!”

Hoàng thượng đứng dậy, giọng nói vang vọng khắp điện Càn Nguyên.

“Truyền chỉ, bắt giữ toàn bộ phủ Triệu Tướng quân, tịch thu gia sản, chờ Hình bộ và Đại Lý Tự cùng thẩm tra, xét xử nghiêm minh theo luật pháp triều đình. Triệu Nguyệt Hoa, vì tội đồng mưu hãm hại Chánh phi Đông Cung và cấu kết phản loạn, phế truất danh phận trắc phi, giam vào lãnh cung chờ xét xử.”

Cả điện Càn Nguyên im phăng phắc, không ai dám lên tiếng phản đối. Triệu Tướng quân bị thị vệ áp giải ra ngoài, gương mặt tuyệt vọng không còn chút uy phong nào như lúc đầu buổi lễ.

Ta nhìn cảnh tượng đó, lòng vừa nhẹ nhõm vừa có chút bồi hồi khó tả. Hai mươi năm oan khuất của bà nội, cuối cùng cũng đã được rửa sạch.

 

Sau vụ Triệu gia, triều đình trải qua một đợt chấn động lớn. Hàng loạt quan viên có liên quan bị xử lý, một số bị cách chức, một số bị lưu đày, đặc biệt nghiêm trọng thì bị xử tử để răn đe.

Hoàng thượng, để bù đắp cho oan khuất hai mươi năm của Thái Hòa quận chúa, đã ban chỉ phong tặng lại danh hiệu, ban thêm bổng lộc, đồng thời truy phong cho vị hôn phu đã khuất của bà làm Trung Liệt Hầu, cho phép lập miếu thờ, hưởng hương khói đời đời.

Bà nội đứng giữa điện nhận chỉ, tuy gương mặt vẫn giữ vẻ điềm tĩnh quen thuộc, nhưng ta thấy rõ khóe mắt bà đã ngấn lệ. Hai mươi năm chờ đợi, cuối cùng cũng có một kết cục trọn vẹn.

Riêng phần ta, vì có công lớn trong việc phát hiện và phối hợp điều tra âm mưu của Triệu gia, Hoàng thượng đặc biệt khen ngợi trước toàn thể triều thần, ban thêm nhiều lễ vật quý giá, đồng thời chính thức công nhận vị trí Chánh phi của ta một cách vững chắc, không ai còn dám bàn tán nghi ngờ như trước.

Tần Lâm, vì đã hợp tác cung cấp thông tin quan trọng giúp phá án, dù trước đó có dính líu đến âm mưu của Triệu gia nhưng với mức độ nhẹ và đã lập công chuộc tội, được Hoàng thượng khoan hồng, không những không bị trừng phạt mà còn được khôi phục lại danh phận trắc phi, không phải chịu liên đới gì thêm.

Sau buổi lễ, ta tìm đến gặp Tần Lâm. Nàng đang đứng một mình trong sân Tĩnh Nguyệt Hiên, ánh mắt nhìn xa xăm về phía bầu trời chiều nhuốm sắc cam.

“Tỷ tỷ.”

Nàng quay lại nhìn ta, khẽ mỉm cười, một nụ cười khác hẳn với vẻ kiêu hãnh ngày trước, giờ đây có phần chân thành và nhẹ nhõm hơn rất nhiều.

“Muội đến rồi.”

Ta bước đến đứng cạnh nàng, cùng nhìn về phía hoàng hôn.

“Tỷ tỷ, sau chuyện này, tỷ có hối hận vì những gì đã làm với muội năm xưa không?”

Tần Lâm im lặng một lúc lâu, rồi mới chậm rãi đáp.

“Tỷ hối hận. Năm đó, vì lòng đố kỵ và ích kỷ, tỷ đã cướp đi cơ hội của muội, còn buông lời cay nghiệt làm tổn thương muội. Tỷ cứ nghĩ rằng vị trí Đông Cung là vinh hoa phú quý, nhưng đến khi thật sự bước vào, tỷ mới hiểu, đó cũng là một chiến trường không kém phần khốc liệt, nơi mà nếu không đủ trí tuệ và bản lĩnh, sẽ rất dễ trở thành con cờ cho kẻ khác lợi dụng, như tỷ đã từng.”

Nàng quay sang nhìn ta, ánh mắt chân thành.

“Muội, cảm ơn muội đã cho tỷ cơ hội chuộc lỗi. Nếu không có muội đứng ra bảo vệ, có lẽ tỷ đã không còn đứng đây hôm nay nữa.”

Ta mỉm cười, nắm lấy tay nàng.

“Chúng ta là chị em ruột thịt, dù có bao nhiêu hiềm khích, cuối cùng máu mủ vẫn là máu mủ. Từ nay về sau, mong tỷ tỷ và muội có thể thật lòng đối đãi với nhau, không còn tranh đấu hơn thua nữa.”

Tần Lâm gật đầu, siết chặt tay ta, hai hàng nước mắt lăn dài trên gương mặt, nhưng lần này, đó là giọt nước mắt của sự nhẹ nhõm và chân thành, không còn oán hận hay đố kỵ như trước.

Hoàng hôn buông xuống Đông Cung, nhuộm cả bầu trời một màu cam rực rỡ. Sau bao sóng gió, cuối cùng, mọi oán hờn giữa hai chị em cũng dần được hóa giải.

Prev
Next
CỔ TRANG
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
gemini generated image ekf8xcekf8xcekf8
Ngày Tỷ Tỷ Ta Lên Kiệu Hoa, Thánh Chỉ Phong Ta Làm Mẫu Nghi Thiên Hạ
June 29, 2026
HIỆN ĐẠI
737819365 954386320942325 8431132609854498902 n
Người Đàn Bà Mặc Tạp Dề Ngồi Ở Bàn Chủ Tịch
July 5, 2026
738396274 953784264335864 7701976455737089565 n
Thứ Tôi Đến Thu Hồi Không Phải Là Đồ Vật
July 5, 2026
12
Sau Ly Hôn, Tôi Mới Là Chủ Tịch Thật Sự
July 4, 2026
XUYÊN KHÔNG
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
715464108 930093526704938 3194177163397491325 n
Tôi Xuyên Không Thành Nô Tì Của Tiểu Thư Tướng Phủ
June 13, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK ĐỂ MỞ KHÓA TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!