Chương 4
Sau khi nhận được tập hồ sơ từ bà nội, ta dành nhiều đêm liền nghiên cứu kỹ lưỡng từng chi tiết. Hai mươi năm trước, thế gia họ Triệu đã dùng thủ đoạn giả mạo thư từ, vu cho vị hôn phu của bà nội tội thông đồng với ngoại bang, dẫn đến cái chết oan uổng của ông trong ngục tối.
Những bằng chứng bà nội thu thập được, bao gồm lời khai của một viên cai ngục năm xưa nay đã già yếu, cùng với một số thư từ gốc có thể đối chiếu nét chữ giả mạo, đủ sức lật lại toàn bộ vụ án.
Nhưng ta hiểu, chỉ riêng chuyện cũ thôi chưa đủ. Triệu gia hiện tại nắm binh quyền trong tay, nếu chỉ dựa vào một vụ án hai mươi năm trước, rất khó lay chuyển được vị trí của họ trong triều đình.
Ta cần thêm bằng chứng về những việc làm sai trái gần đây của họ.
Ta tìm đến Thái tử, trình bày toàn bộ kế hoạch của mình. Hắn nghe xong, trầm ngâm hồi lâu rồi gật đầu.
“Nương nương nói đúng. Một mình hồ sơ cũ không đủ sức nặng. Ta sẽ cho người điều tra thêm những hoạt động gần đây của Triệu gia, đặc biệt là việc họ đã lợi dụng Tần Lâm để tung tin đồn hãm hại nương nương.”
“Vậy chúng ta cần làm gì với Tần Lâm?”
Thái tử nhìn ta, ánh mắt dò hỏi.
“Nương nương có ý định gì?”
Ta suy nghĩ một lúc, rồi quyết định.
“Tỷ tỷ tuy có những hành động sai trái, nhưng phần lớn là do bị Triệu gia lợi dụng, dẫn dắt bởi lòng đố kỵ và sự thiếu hiểu biết về cung đình. Thiếp muốn cho nàng một cơ hội, để nàng tự nhận ra sai lầm, đứng về phía chính nghĩa trước khi mọi việc đi quá xa.”
Thái tử gật đầu, có vẻ tán thành cách xử lý của ta.
“Vậy nương nương định gặp nàng?”
“Vâng. Thiếp sẽ tự mình đến Tĩnh Nguyệt Hiên.”
Buổi chiều hôm đó, ta đến Tĩnh Nguyệt Hiên, nơi Tần Lâm cư ngụ. Nàng thấy ta đến, có chút bất ngờ, vội vàng đứng dậy hành lễ.
“Chánh phi nương nương giá lâm, thần thiếp thất lễ.”
“Tỷ tỷ không cần đa lễ. Hôm nay muội đến, là muốn nói chuyện riêng với tỷ tỷ, không phải với danh phận Chánh phi và trắc phi.”
Tần Lâm có chút ngỡ ngàng, nhưng vẫn mời ta ngồi xuống. Ta nhìn nàng, gương mặt đã gầy đi nhiều so với ngày mới nhập cung, ánh mắt cũng không còn vẻ tự tin kiêu hãnh như trước.
“Tỷ tỷ, muội biết chuyện trà độc và tin đồn vừa qua, đều do Triệu gia giật dây.”
Tần Lâm cúi đầu, không phủ nhận.
“Tỷ… tỷ cũng đã nhận ra điều đó. Triệu Nguyệt Hoa từng đến gặp tỷ, nói rằng nàng có thể giúp tỷ củng cố vị trí, hạ thấp uy tín của muội. Lúc đó tỷ… tỷ thật sự đã nghe theo, vì lòng đố kỵ và oán hận trong lòng quá lớn.”
Nàng ngẩng lên nhìn ta, mắt đỏ hoe.
“Muội đừng hiểu lầm, vụ trà độc thật sự không phải tỷ ra tay. Tỷ chỉ đồng ý để Triệu Nguyệt Hoa giúp tỷ làm khó muội bằng chuyện sổ sách, nhưng chuyện hạ độc, tỷ thật sự không hề hay biết trước.”
Ta nhìn nàng, cố gắng phân định xem lời nói này có bao nhiêu phần thật.
“Tỷ tỷ, muội tin tỷ. Nhưng tỷ cần hiểu, Triệu gia không coi tỷ là đồng minh thật sự, mà chỉ là một con cờ để họ đạt được mục đích riêng. Hôm nay họ có thể dùng tỷ để hại muội, ngày mai họ cũng có thể dùng người khác để hại tỷ, khi tỷ không còn giá trị lợi dụng nữa.”
Tần Lâm im lặng hồi lâu, rồi gật đầu chậm rãi.
“Tỷ hiểu. Muội muốn tỷ làm gì?”
“Muội muốn tỷ giúp muội một việc, đứng về phía chính nghĩa, đối đầu trực diện với Triệu gia. Đổi lại, muội sẽ đảm bảo tỷ được an toàn, không phải chịu liên đới trong vụ án sắp tới.”
Tần Lâm nhìn ta hồi lâu, ánh mắt dần dần có sự thay đổi, từ nghi ngờ chuyển sang tin tưởng.
“Được. Tỷ sẽ giúp muội.”
Với sự hợp tác của Tần Lâm, kế hoạch của ta tiến triển nhanh hơn dự kiến. Tần Lâm cung cấp cho ta nhiều thông tin quan trọng về cách thức Triệu Nguyệt Hoa liên lạc với phủ Triệu Tướng quân, bao gồm cả những phong thư mật được trao đổi qua một tên thái giám trung gian.
Ta cho người âm thầm theo dõi tên thái giám đó, dần dần lần ra một đường dây liên lạc bí mật giữa Triệu gia và một số đại thần khác trong triều, những người có chung lợi ích muốn lật đổ vị trí của Thái tử hiện tại, ủng hộ một vị hoàng tử khác lên ngôi.
Đây không còn đơn thuần là mâu thuẫn hậu cung nữa, mà đã trở thành một âm mưu chính trị lớn, liên quan đến cả vận mệnh của triều đình.
Ta mang toàn bộ thông tin thu thập được trình lên Thái tử. Hắn nghe xong, sắc mặt trầm trọng hẳn.
“Không ngờ Triệu gia lại có dã tâm lớn đến vậy. Họ không chỉ muốn hại nương nương, mà còn muốn lật đổ cả vị trí của ta.”
“Điện hạ định xử lý thế nào?”
Thái tử trầm ngâm hồi lâu, rồi quyết định.
“Chúng ta cần thêm bằng chứng cụ thể hơn, đủ sức thuyết phục phụ vương ra tay. Chỉ dựa vào lời khai và suy đoán, chưa đủ để lật đổ một thế gia quyền thế như Triệu gia.”
Ta gật đầu, đồng tình với nhận định này.
“Thiếp đã nghĩ đến điều đó. Tỷ tỷ có thể giúp chúng ta, giả vờ tiếp tục hợp tác với Triệu Nguyệt Hoa, dụ nàng ta tiết lộ thêm thông tin và để lại bằng chứng cụ thể hơn.”
“Nguy hiểm cho tỷ tỷ nương nương không?”
“Có nguy hiểm, nhưng tỷ tỷ đã đồng ý. Nàng nói, đây là cách duy nhất để chuộc lại lỗi lầm của mình.”
Kế hoạch được tiến hành cẩn thận trong suốt một tháng tiếp theo. Tần Lâm giả vờ tiếp tục thân thiết với Triệu Nguyệt Hoa, dần dần moi ra được nhiều thông tin quan trọng, bao gồm cả kế hoạch của Triệu gia định ra tay trong dịp lễ mừng thọ sắp tới của Hoàng thượng, khi mà toàn bộ hoàng thất và đại thần đều tập trung tại một nơi.
Họ định lợi dụng dịp này để gây ra một vụ biến loạn nhỏ, đổ tội cho phe cánh của Thái tử, từ đó tạo cớ phế truất hắn, đưa người của họ lên thay thế.
Khi mọi bằng chứng đã đầy đủ, Thái tử quyết định hành động. Hắn bí mật vào cung diện kiến Hoàng thượng, trình bày toàn bộ âm mưu cùng các bằng chứng thu thập được.
Hoàng thượng, sau khi xem xét kỹ lưỡng, sắc mặt giận dữ tột độ. Ông lập tức hạ lệnh cho Cẩm Y Vệ bí mật điều tra thêm, chuẩn bị sẵn sàng để ra tay đúng thời điểm.
Ta và Thái tử, cùng với sự giúp đỡ thầm lặng của Tần Lâm và bà nội, đã dệt nên một mạng lưới đủ sức bẫy gọn Triệu gia trong chính âm mưu của họ.
Nhưng càng đến gần ngày hành động, ta càng cảm nhận được một sự bất an mơ hồ. Kẻ địch này quá tinh ranh, không thể không có phương án dự phòng nào đó, đề phòng trường hợp âm mưu bị bại lộ.
Quả nhiên, linh cảm của ta không sai.
Ba ngày trước lễ mừng thọ của Hoàng thượng, Xuân Đào hớt hải chạy vào Vân Các, mặt cắt không còn giọt máu.
“Nương nương, không xong rồi! Trắc phi nương nương… trắc phi nương nương bị bắt giữ rồi!”
Ta đứng bật dậy, lòng chấn động.
“Ai bắt giữ tỷ tỷ? Vì tội gì?”
“Là người của Triệu phủ phái đến, nói rằng có bằng chứng trắc phi nương nương cấu kết với người ngoài, âm mưu hại Hoàng thượng. Bọn họ đã áp giải trắc phi nương nương đến Đại Lý Tự để thẩm vấn rồi!”
Ta sững người. Đây chính là đòn phản công mà ta lo sợ. Triệu gia đã phát hiện ra Tần Lâm phản bội họ, liền ra tay trước, vu khống ngược lại cho nàng tội danh nghiêm trọng nhất, vừa để diệt khẩu, vừa để đánh lạc hướng sự chú ý.
Ta vội vàng tìm đến Thái tử. Hắn cũng đã nhận được tin, sắc mặt nghiêm trọng không kém.
“Triệu gia ra tay nhanh hơn dự kiến. Họ chắc đã phát hiện ra Tần Lâm cung cấp thông tin cho chúng ta.”
“Chúng ta phải cứu tỷ tỷ. Nếu để Đại Lý Tự thẩm vấn theo kiểu tra tấn ép cung, e rằng tỷ tỷ sẽ bị ép nhận tội oan, liên lụy đến toàn bộ kế hoạch của chúng ta.”
Thái tử gật đầu, ánh mắt kiên quyết.
“Ta sẽ vào cung diện kiến phụ vương ngay bây giờ, trình bày toàn bộ sự việc trước khi Triệu gia kịp xoay chuyển tình thế.”
Đêm đó, Thái tử vào cung gặp Hoàng thượng, mang theo toàn bộ bằng chứng đã thu thập được, bao gồm cả những thông tin Tần Lâm đã cung cấp trong suốt một tháng qua.
Hoàng thượng, sau khi nghe toàn bộ câu chuyện, lập tức hạ chỉ đình chỉ việc thẩm vấn Tần Lâm tại Đại Lý Tự, ra lệnh áp giải nàng về cung để đích thân ông tra hỏi.
Ta đứng ngoài điện chờ tin tức, lòng như lửa đốt. Đêm đó, kinh thành dường như chìm trong một bầu không khí căng thẳng ngột ngạt, như đang chờ đợi một cơn bão lớn sắp ập đến.
Gần sáng, Xuân Đào chạy đến báo tin, Tần Lâm đã được đưa về an toàn, hiện đang được giam lỏng trong một viện riêng để chờ Hoàng thượng xử lý.
Ta thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng vẫn không thể yên tâm hoàn toàn. Triệu gia đã lộ rõ ý đồ phản bội, chắc chắn sẽ không khoanh tay chịu trói. Lễ mừng thọ chỉ còn hai ngày nữa, mọi việc cần phải được giải quyết dứt điểm trước thời điểm đó, nếu không, hậu quả sẽ khôn lường.
Ta trở về Vân Các, ngồi một mình trong đêm tối, tay siết chặt chiếc khăn tay thêu hoa lan mà Thái tử đã trả lại cho ta. Trong lòng ta, một quyết tâm mãnh liệt dần hình thành.
Lần này, ta sẽ không để Triệu gia có cơ hội lật ngược tình thế nữa.