Chương 3
Sau vụ trà độc, Hình bộ vào cuộc điều tra ráo riết. Nhưng kết quả lại không như ta mong đợi.
Cung nữ pha trà bị bắt giam, dưới đòn tra khảo đã khai rằng chính nàng tự ý hạ độc vì oán hận cá nhân với mẫu hậu, hoàn toàn không liên quan đến Tĩnh Nguyệt Hiên. Mọi manh mối dẫn đến Tần Lâm đột nhiên đứt đoạn.
Ta hiểu ngay, đây là tay của ai đó cấp cao hơn đã can thiệp, dập tắt vụ việc trước khi nó lan rộng.
Tệ hơn nữa, chỉ ba ngày sau, một tin đồn bắt đầu lan truyền khắp Đông Cung, rằng chính ta đã tự biên tự diễn vụ trà độc để vu oan cho tỷ tỷ mình, nhằm củng cố vị trí Chánh phi.
Tin đồn lan nhanh như gió, đến tai mẫu hậu, đến tai các quan viên trong triều. Người ta bắt đầu xì xào, một thứ nữ vô danh được sủng ái bất thường, ắt phải có thủ đoạn không tầm thường.
Ta ngồi trong thư phòng, tay siết chặt tách trà đã nguội, lòng dâng lên một cơn tức giận âm ỉ.
“Ai đứng sau chuyện này?”
Xuân Đào lắc đầu, vẻ mặt lo lắng.
“Nô tỳ dò hỏi khắp nơi, nhưng không tìm ra nguồn gốc tin đồn. Có vẻ như được lan truyền rất khéo léo, từ nhiều miệng khác nhau cùng lúc, không thể truy ra một đầu mối duy nhất.”
Ta nhắm mắt, cố gắng bình tĩnh lại. Đây là thủ đoạn của một người am hiểu cách vận hành tin đồn trong cung đình, không phải việc một trắc phi non nớt như Tần Lâm có thể tự mình làm được.
Phải có ai đó đứng sau giật dây nàng.
Đúng lúc ta đang suy nghĩ, Thái tử bất ngờ đến Vân Các, vẻ mặt trầm trọng hiếm thấy.
“Nương nương đã nghe tin đồn chưa?”
“Thần thiếp đã nghe.”
Hắn ngồi xuống đối diện ta, ánh mắt nghiêm túc.
“Ta đã cho người điều tra. Tin đồn này không phải do Tần Lâm hay người của Tĩnh Nguyệt Hiên trực tiếp tung ra. Có dấu vết của phủ Tướng quân Triệu gia, cha của trắc phi Triệu Nguyệt Hoa.”
Ta sững người. Triệu Nguyệt Hoa, vị trắc phi mới được nạp cùng đợt với Tần Lâm, con gái một vị tướng quân quyền thế. Ta vẫn nghĩ nàng ta đứng ngoài cuộc tranh đấu giữa ta và Tần Lâm, không ngờ lại là người chủ mưu thật sự đằng sau hậu trường.
“Vì sao Triệu gia lại nhúng tay vào chuyện này?”
Thái tử trầm ngâm một lúc rồi mới đáp.
“Triệu Tướng quân nắm giữ binh quyền phía Tây Bắc, thế lực không nhỏ trong triều. Ông ta vốn muốn con gái mình trở thành Chánh phi, nhưng phụ vương lại định đoạt khác đi. Triệu gia bất mãn đã lâu, nay thấy Tần Lâm có hiềm khích với nương nương, liền lợi dụng nàng làm con cờ, để vừa hạ uy tín của nương nương, vừa đẩy mâu thuẫn giữa hai chị em nương nương lên cao, từ đó thừa cơ trục lợi.”
Ta hiểu ra mọi chuyện phức tạp hơn ta tưởng rất nhiều. Đây không đơn thuần là mâu thuẫn giữa hai chị em ruột thịt, mà còn là một bàn cờ chính trị lớn, nơi mỗi quân cờ đều có kẻ giật dây phía sau.
“Vậy chúng ta nên làm gì?”
Thái tử nhìn ta, ánh mắt kiên định.
“Ta sẽ tự mình ra mặt, dập tắt tin đồn bằng quyền uy của Đông Cung. Nhưng nương nương cũng cần cẩn trọng hơn. Tần Lâm có thể chỉ là con cờ, nhưng con cờ trong tay người khác, đôi khi còn nguy hiểm hơn chính kẻ chủ mưu.”
Ta gật đầu, trong lòng thầm ghi nhớ lời cảnh báo này. Trận chiến nơi Đông Cung, mới chỉ vừa bắt đầu.
Thái tử quả nhiên ra tay quyết liệt. Hắn cho người điều tra rõ nguồn gốc tin đồn, công khai trước mặt mẫu hậu rằng đây là âm mưu của phủ Triệu Tướng quân nhằm gây chia rẽ nội bộ Đông Cung. Tin đồn nhanh chóng lắng xuống, nhưng dư âm vẫn còn đó, khiến không ít người trong triều bắt đầu dè chừng thế lực Triệu gia.
Tần Lâm, sau vụ việc, dường như đã nhận ra mình chỉ là con cờ bị lợi dụng. Nàng trở nên trầm lặng hẳn, ít khi xuất hiện, thậm chí có tin đồn nàng bị bệnh, nằm liệt giường nhiều ngày liền.
Ta không tin lắm vào tin đồn đó, nhưng cũng không buồn xác minh. Trong cung đình này, mỗi người đều phải tự lo cho chính mình.
Một buổi chiều, Xuân Đào vào báo, mẫu thân ta từ phủ Thừa tướng xin được vào cung diện kiến.
Ta hơi bất ngờ. Từ ngày nhập cung đến nay, mẫu thân chưa từng chủ động xin gặp ta lần nào.
“Cho người vào.”
Mẫu thân bước vào Vân Các, dáng vẻ tiều tụy hơn trước rất nhiều, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ. Bà quỳ xuống trước mặt ta, khiến ta vội vàng đứng dậy đỡ bà lên.
“Mẫu thân, người làm gì vậy. Mau đứng lên.”
Bà không chịu đứng, nước mắt lăn dài trên gương mặt đã có nếp nhăn.
“Vân Nhi, mẫu thân xin con. Lâm Nhi nó… nó thật sự bệnh nặng rồi. Mấy ngày nay nó không ăn không uống, cứ nằm khóc suốt đêm, nói rằng mình sống không bằng chết, là kẻ tội đồ của cả gia tộc.”
Ta im lặng, lòng dấy lên cảm giác phức tạp khó tả. Đây chính là tỷ tỷ từng cười nói “muội là thứ nữ, vào đó cũng chỉ làm lót đường” với ta năm nào. Giờ đây, người quỳ trước mặt ta cầu xin, lại là mẫu thân của nàng.
“Mẫu thân muốn con làm gì?”
“Con… con có thể nói giúp với mẫu hậu, đừng truy cứu thêm chuyện trà độc nữa được không? Lâm Nhi nó thật sự không cố ý làm chuyện đó, chỉ là bị Triệu gia lợi dụng mà thôi.”
Ta nhìn mẫu thân hồi lâu, trong lòng dâng lên nhiều suy nghĩ lẫn lộn. Năm xưa, khi tỷ tỷ cướp đi vị trí của ta, mẫu thân chọn im lặng. Khi ta bị gạt ra khỏi danh sách chọn phi, mẫu thân cũng không một lời bênh vực. Giờ đây, đến lượt con gái ruột của bà gặp khó khăn, bà mới chịu hạ mình quỳ xuống cầu xin.
Nhưng ta cũng hiểu, đây là tình mẫu tử, một thứ tình cảm mà ta không thể trách cứ bà vì nó.
“Mẫu thân đứng lên đi. Chuyện này, không phải con muốn truy cứu hay không truy cứu. Hình bộ đã có kết luận, cung nữ pha trà tự ý hạ độc vì oán hận cá nhân, không liên quan đến tỷ tỷ. Vụ việc coi như đã khép lại từ phía triều đình.”
Mẫu thân ngẩng lên, ánh mắt lóe lên tia hy vọng.
“Vậy… vậy còn tin đồn kia?”
“Tin đồn đã được Thái tử điện hạ dập tắt, làm rõ là do Triệu gia tung ra. Tỷ tỷ giờ chỉ cần dưỡng bệnh cho tốt, không cần lo lắng thêm gì nữa.”
Mẫu thân nghe vậy, không kìm được bật khóc, cúi đầu cảm tạ ta liên tục. Ta đỡ bà đứng dậy, trong lòng thầm thở dài. Dù gì, đó cũng là tỷ tỷ ruột thịt của ta, dù giữa hai người có biết bao oán hờn, ta cũng không nỡ nhìn nàng thật sự gặp họa lớn vì một âm mưu không phải do chính nàng chủ động gây ra.
Nhưng ta cũng hiểu rõ một điều, lòng tốt của ta hôm nay, chưa chắc đã đổi lại được sự thức tỉnh của Tần Lâm. Có những người, càng được khoan dung, lại càng cho rằng đối phương yếu đuối dễ bắt nạt.
Quả nhiên, chuyện sau này chứng minh, suy đoán của ta không sai.
Nửa năm trôi qua, Đông Cung tạm thời yên ổn. Ta dần củng cố vị trí Chánh phi, được mẫu hậu tin tưởng giao cho nhiều việc quan trọng hơn, từ quản lý chi tiêu đến tiếp đón các mệnh phụ trong những dịp lễ lớn.
Tần Lâm, sau khi khỏi bệnh, trở nên thu mình hơn trước. Nàng không còn công khai đối đầu với ta, nhưng ta biết, sự im lặng của nàng chỉ là vỏ bọc cho một cơn bão ngầm đang tích tụ.
Một ngày, ta nhận được tin báo, bà nội từ phủ Thừa tướng xin vào cung thăm ta. Đây là lần đầu tiên kể từ ngày ta nhập cung, bà chủ động đến thăm.
Ta vội vàng ra đón, thấy bà ngồi trên xe ngựa nhỏ, dáng người vẫn thẳng tắp như xưa, ánh mắt vẫn sáng quắc đầy uy nghiêm dù tuổi đã cao.
“Bà nội, người đến sao không báo trước để con ra đón từ cổng cung?”
Bà cười nhẹ, để ta dìu vào trong Vân Các.
“Bà già rồi, đi đâu cũng chậm chạp, báo trước làm gì cho con phải đợi.”
Vào trong, bà ngồi xuống, nhấp một ngụm trà ta dâng lên, rồi mới chậm rãi mở lời.
“Vân Nhi, mấy chuyện xảy ra trong nửa năm qua, bà đều biết cả.”
Ta hơi bất ngờ. Ngay cả khi sống ẩn dật trong phủ, bà nội vẫn nắm rõ mọi việc diễn ra trong cung, điều đó càng chứng tỏ mạng lưới quan hệ của bà sâu rộng đến mức nào.
“Bà nội, con xử lý có ổn không ạ?”
“Ổn. Con xử lý rất tốt, biết nhẫn nhịn đúng lúc, biết phản công đúng lúc. Đó là điều khó nhất mà bà từng dạy con.”
Bà ngừng lại, ánh mắt trở nên sâu xa hơn.
“Nhưng bà đến hôm nay, không chỉ để khen con. Bà muốn nói cho con biết một việc, mà có lẽ đã đến lúc con cần biết.”
Ta ngồi thẳng người, lắng nghe.
“Năm đó, vì sao bà lại sống ẩn dật suốt hai mươi năm, con có từng thắc mắc không?”
“Con có thắc mắc, nhưng chưa từng dám hỏi.”
Bà thở dài nhẹ, ánh mắt nhìn xa xăm như đang hồi tưởng lại chuyện cũ.
“Tiên Đế năm xưa, vốn định lập bà làm Hoàng hậu. Nhưng vì một âm mưu trong triều, phe cánh của thế gia họ Triệu khi đó đã hãm hại vị hôn phu của bà, khiến người ấy chết oan trong ngục, còn bà bị vu cho tội thông đồng mưu phản. Tiên Đế vì bảo vệ bà, đã phải nhượng bộ thế gia họ Triệu, để bà lui về sống ẩn dật, coi như một hình thức lưu đày nhẹ nhàng.”
Ta sững người. Hóa ra, mối thù giữa bà nội và thế gia họ Triệu, đã có từ hai mươi năm trước.
“Vậy Triệu Tướng quân hiện tại…”
“Chính là cháu trai của kẻ năm xưa hãm hại vị hôn phu của bà. Hai mươi năm qua, bà không phải ngồi yên chịu trận. Bà đã âm thầm thu thập đủ bằng chứng về tội ác của thế gia họ Triệu, chỉ chờ thời cơ thích hợp để đưa ra ánh sáng.”
Bà nhìn ta, ánh mắt kiên định.
“Và bây giờ, thời cơ đó đã đến. Triệu gia ngày càng lộng hành, dám tung tin đồn hãm hại ngay cả Chánh phi Đông Cung. Đó chính là dấu hiệu cho thấy chúng đã quá tự tin, quá khinh suất.”
“Bà nội định làm gì?”
Bà mỉm cười, một nụ cười lạnh mà ta hiếm khi thấy ở bà.
“Bà sẽ giao cho con tất cả bằng chứng bà thu thập được trong hai mươi năm qua. Phần còn lại, con và Thái tử điện hạ sẽ tự quyết định thời điểm thích hợp để hành động.”
Ta nhận lấy một hộp gỗ nhỏ từ tay bà, bên trong là tập giấy tờ đã ố vàng theo năm tháng, nhưng từng nét chữ vẫn còn rõ ràng. Trong lòng ta, một kế hoạch lớn bắt đầu thành hình.