Chương 4
Một tuần sau, tôi nhận được cuộc gọi từ Thu Hà lúc năm giờ sáng, giờ Tokyo.
“Chị Ninh, chị cần bình tĩnh nghe em nói,” giọng cô ấy căng thẳng khác thường.
Tôi ngồi bật dậy trên giường. “Có chuyện gì?”
“Sáng nay, công an kinh tế đã đến niêm phong một phần tài liệu tại nhà cũ của chị, nơi chị từng sống với anh Mục. Họ tìm thấy một ổ cứng di động chứa các tài liệu tài chính của công ty Trình Thịnh, được cất giấu trong ngăn kéo bàn làm việc cũ của chị.”
Tôi lạnh người. “Tôi chưa từng thấy ổ cứng nào như vậy.”
“Em tin chị. Nhưng vấn đề là, luật sư của nhà họ Trình đang dùng việc này để cáo buộc chị đã đánh cắp và cất giấu tài liệu mật của công ty từ trước khi ly hôn, có chủ đích từ lâu để hãm hại chồng.”
Tôi đứng dậy, đi đến cửa sổ, nhìn ra bầu trời Tokyo còn tối, cố gắng giữ đầu óc tỉnh táo.
“Ai có thể đặt ổ cứng đó vào đó? Tôi đã chuyển đi từ ba tháng trước khi ký đơn ly hôn.”
“Chính là điều em đang điều tra. Nhưng chị Ninh, tình hình xấu hơn em tưởng. Họ đã nộp đơn yêu cầu tòa án phát lệnh triệu tập chị về nước để thẩm vấn. Nếu chị không về, họ có thể coi đó là hành vi trốn tránh, khiến vụ việc thêm bất lợi.”
Tôi nhắm mắt, một cơn đau đầu ập đến.
“Nếu tôi về, họ sẽ làm gì?”
“Có thể tạm giữ chị để điều tra, ít nhất trong bảy mươi hai giờ theo luật. Nhưng nếu chị không về, vụ việc có thể kéo dài và ảnh hưởng đến cả visa công tác của chị tại Nhật Bản.”
Tôi ngồi xuống giường, cảm giác toàn bộ nền tảng dưới chân mình đang lung lay.
“Tôi sẽ về,” tôi nói, giọng chắc chắn dù trong lòng đầy lo lắng. “Tôi không có gì phải sợ vì tôi không làm gì sai.”
“Chị Ninh, em sẽ ở đó chờ chị. Chúng ta sẽ chuẩn bị đầy đủ luật sư và bằng chứng.”
Tôi cúp máy, ngồi lặng một lúc lâu trong bóng tối căn phòng, rồi gọi cho giáo sư Vệ.
Ông nghe xong toàn bộ câu chuyện, giọng trầm xuống.
“Tư Ninh, đây rõ ràng là một âm mưu có tính toán. Họ đang cố loại em ra khỏi cuộc điều tra bằng cách biến em thành nghi phạm.”
“Con biết,” tôi đáp. “Nhưng con không thể để họ thắng bằng cách con trốn tránh. Con sẽ về đối mặt.”
“Ta sẽ hỗ trợ em hết sức có thể,” giáo sư Vệ nói. “Ta sẽ viết thư xác nhận về công việc và tư cách của em tại dự án này, gửi cho cơ quan chức năng Việt Nam nếu cần.”
Tôi cảm ơn ông, rồi gọi tiếp cho Tinh Dạ Thần.
Anh nghe điện thoại ngay lập tức, dù còn rất sớm.
“Tôi nghe hết rồi, giáo sư Vệ vừa gọi cho tôi,” anh nói trước khi tôi kịp mở lời. “Cô cần tôi làm gì?”
Tôi ngạc nhiên trước sự sẵn sàng của anh.
“Tôi cần một bản sao toàn bộ dữ liệu phân tích khoa học về chín món cổ vật giả, có chữ ký và con dấu xác nhận của trung tâm nghiên cứu. Nếu vụ việc của tôi liên quan đến đường dây làm giả cổ vật, tôi cần bằng chứng khoa học vững chắc để chứng minh động cơ thật sự đằng sau việc họ vu khống tôi.”
“Tôi sẽ chuẩn bị ngay trong sáng nay,” anh đáp không chút do dự. “Cô Tư Ninh, tôi tin cô. Không chỉ vì bằng chứng, mà vì cách cô làm việc suốt ba tháng qua.”
Tôi cảm thấy một sự ấm áp lan trong lòng, giữa cơn bão đang ập đến.
“Cảm ơn anh.”
“Khi nào cô bay?”
“Chuyến sớm nhất, chiều nay.”
“Tôi đưa cô ra sân bay.”
Tôi định từ chối, nhưng nghĩ lại, gật đầu. “Cảm ơn anh, Dạ Thần.”
Đó là lần đầu tiên tôi gọi tên anh không kèm họ, một sự thân mật nhỏ bé nhưng cả hai đều nhận ra.
Chiều hôm đó, tại sân bay Narita, Tinh Dạ Thần đưa tôi một chiếc USB nhỏ.
“Toàn bộ dữ liệu đã được sao lưu, có chữ ký xác nhận của giáo sư Vệ và tôi. Cô giữ cẩn thận.”
Tôi nhận lấy, cất vào túi áo trong cùng với hộ chiếu.
“Cô về Việt Nam lần này,” anh nói, ánh mắt nghiêm túc, “sẽ đối mặt với rất nhiều áp lực. Nhưng tôi tin cô sẽ vượt qua, giống như cách cô đã ghép lại từng mảnh gốm vỡ suốt tám năm qua.”
Tôi nhìn anh, một cảm giác được tin tưởng tuyệt đối, thứ tôi chưa từng có trong suốt cuộc hôn nhân trước.
“Tôi sẽ quay lại,” tôi nói. “Dự án này chưa xong.”
“Tôi biết.” Anh khẽ mỉm cười. “Tôi sẽ đợi.”
Tôi bước qua cửa an ninh, ngoái đầu lại một lần, thấy anh vẫn đứng đó, dõi theo cho đến khi tôi khuất hẳn.
Máy bay hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất lúc nửa đêm. Thu Hà đã đợi sẵn ở cửa ra, gương mặt đầy lo lắng nhưng cố giữ vẻ bình tĩnh.
“Chị Ninh, có luật sư đồng nghiệp của em đi cùng. Chúng ta cần chuẩn bị tinh thần, ngày mai chị sẽ phải lên trình diện tại cơ quan điều tra.”
Tôi gật đầu, kéo vali bước theo Thu Hà ra bãi đỗ xe.
“Ổ cứng đó,” tôi hỏi, “đã có kết quả giám định pháp y kỹ thuật số chưa?”
“Chưa, nhưng em đã yêu cầu tòa án cho phép một chuyên gia độc lập kiểm tra dấu vết thời gian tạo file, thời gian cắm ổ cứng vào máy tính, và dấu vân tay trên thiết bị.”
“Tốt,” tôi đáp. “Nếu ổ cứng được đặt vào sau khi tôi đã chuyển đi, phải có bằng chứng kỹ thuật số chứng minh điều đó.”
Sáng hôm sau, tôi có mặt tại cơ quan điều tra đúng giờ hẹn, mặc bộ vest xám giản dị, tóc búi gọn, không trang điểm. Tôi muốn xuất hiện với vẻ ngoài của một người chuyên nghiệp, không phải một người phụ nữ đang hoảng loạn.
Phòng thẩm vấn nhỏ, ánh đèn trắng lạnh lẽo. Điều tra viên, một người đàn ông trung niên tên Phạm Đình Khang, ngồi đối diện tôi, hồ sơ dày cộm đặt trên bàn.
“Cô Diệp Tư Ninh, cô có biết vì sao mình được mời đến đây không?”
“Tôi biết,” tôi đáp bình tĩnh. “Vì một ổ cứng chứa tài liệu tài chính của công ty Trình Thịnh được tìm thấy tại nơi tôi từng sinh sống.”
“Cô có thể giải thích ổ cứng đó là của ai không?”
“Không, vì tôi chưa từng thấy nó trước đây, và tôi đã chuyển ra khỏi căn nhà đó ba tháng trước khi ký đơn ly hôn.”
Điều tra viên Khang nhìn tôi, ánh mắt dò xét. “Có nhân chứng nào xác nhận thời điểm cô chuyển đi không?”
Thu Hà, ngồi bên cạnh tôi với tư cách luật sư, lên tiếng.
“Thưa ông, chúng tôi có hợp đồng thuê nhà của căn hộ mới, ký từ ba tháng trước ngày ly hôn chính thức, cùng với hóa đơn điện nước xác nhận thời gian sinh sống thực tế tại đó.”
Cô đưa ra tập hồ sơ. Điều tra viên Khang xem qua, gật đầu ghi chú.
“Vậy tại sao ổ cứng lại được tìm thấy trong ngăn kéo bàn làm việc của cô tại nhà cũ?”
“Tôi không biết,” tôi đáp thẳng. “Nhưng tôi muốn nhấn mạnh một điều, ông Khang. Tôi đang tham gia một dự án điều tra cổ vật giả mạo quy mô lớn tại Tokyo, có liên quan trực tiếp đến công ty Bách Hưng và ông Trình Bách Xuyên. Tôi cũng đã nhận được tin nhắn đe dọa trực tiếp từ ông Trình Bách Xuyên trước khi vụ việc ổ cứng này xảy ra.”
Tôi đưa ra bản in tin nhắn đe dọa, đã được công chứng.
Điều tra viên Khang đọc qua, gương mặt trầm xuống.
“Cô đang gợi ý rằng đây là một âm mưu gài bẫy?”
“Tôi đang trình bày sự thật và để các ông tự đánh giá,” tôi đáp. “Tôi cũng có bằng chứng khoa học về chín món cổ vật giả mạo đã được xác nhận tại Tokyo, có nguồn gốc từ công ty Bách Hưng. Đây là động cơ rõ ràng để họ muốn tôi bị mất uy tín, không thể tiếp tục cuộc điều tra.”
Tôi lấy chiếc USB từ túi áo, đặt lên bàn.
“Đây là toàn bộ dữ liệu phân tích khoa học, có chữ ký xác nhận của giáo sư Vệ Thanh Hòa và chuyên gia Tinh Dạ Thần từ trung tâm nghiên cứu Tokyo. Tôi đề nghị các ông xem xét cùng với vụ việc ổ cứng này, vì tôi tin chúng có liên quan mật thiết với nhau.”
Điều tra viên Khang cầm chiếc USB, nhìn tôi một lúc lâu, rồi gật đầu.
“Chúng tôi sẽ xem xét. Nhưng cô Ninh, theo quy định, chúng tôi cần tạm giữ cô trong bảy mươi hai giờ để tiếp tục điều tra, trong thời gian chờ kết quả giám định ổ cứng.”
Tôi nhìn Thu Hà, cô gật đầu khẽ, ra hiệu tôi nên chấp nhận.
“Tôi đồng ý hợp tác,” tôi nói, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh dù trong lòng có chút hoảng loạn.
Khi bị đưa vào phòng tạm giữ, tôi ngồi một mình trên chiếc ghế cứng, nhìn bốn bức tường trắng, lần đầu tiên trong đời đối diện với cảm giác mất tự do.
Tôi nhớ đến mảnh gốm Lý triều mười bảy mảnh, nhớ đến cách mình đã kiên nhẫn ghép từng đường nứt suốt sáu tháng trời.
Nếu một mảnh gốm vỡ còn có thể được ghép lại hoàn chỉnh, thì một sự thật bị bóp méo cũng sẽ có ngày được minh oan.
Tôi chỉ cần kiên nhẫn, giống như cách tôi đã luôn kiên nhẫn.
Trong phòng tạm giữ, thời gian trôi chậm đến kỳ lạ. Tôi ngồi tính từng giờ, nghĩ lại toàn bộ chuỗi sự kiện đã xảy ra, cố gắng tìm ra kẽ hở trong âm mưu vu khống mình.
Ngày thứ hai, Thu Hà được phép vào gặp tôi, mang theo tin tức.
“Chị Ninh, chuyên gia pháp y kỹ thuật số đã có kết quả sơ bộ.”
Tôi ngồi thẳng dậy. “Nói đi.”
“Ổ cứng đó được định dạng và ghi dữ liệu vào nó chỉ tám ngày trước khi bị phát hiện, tức là sau khi chị đã rời Việt Nam sang Tokyo hơn hai tháng. Điều đó có nghĩa là không thể nào chị là người đặt nó vào ngăn kéo.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm lần đầu tiên sau nhiều ngày.
“Ai có quyền ra vào căn nhà đó sau khi tôi chuyển đi?”
“Theo hợp đồng, Trình Mục vẫn là chủ sở hữu chính thức. Nhưng em đã kiểm tra camera an ninh của khu chung cư, và phát hiện một điều thú vị.”
“Điều gì?”
“Tám ngày trước khi ổ cứng bị phát hiện, có một người phụ nữ lạ mặt ra vào căn hộ đó vào ban đêm, dùng chìa khóa riêng. Camera ghi lại gương mặt, nhưng chưa xác định được danh tính.”
Tôi nhíu mày, cố hình dung. “Có thể là người giúp việc cũ không?”
“Em đã kiểm tra, không phải. Người giúp việc cũ đã nghỉ việc từ khi chị chuyển đi.”
Thu Hà đưa cho tôi xem một bức ảnh chụp màn hình từ camera an ninh, hình ảnh mờ nhưng đủ để nhận ra dáng người và một chi tiết đặc biệt: chiếc vòng tay bạc có mặt đá xanh, kiểu dáng khá đặc trưng.
Tôi nhìn kỹ bức ảnh, một ký ức mờ nhạt chợt hiện lên.
“Chiếc vòng tay này,” tôi nói chậm, “tôi từng thấy nó ở đâu đó.”
“Ở đâu?”
Tôi cố nhớ lại, hình ảnh bữa cơm tất niên năm ngoái hiện về, cảnh Lương Tiểu Yến ngồi cạnh Trình Mục, tay cô ta đeo một chiếc vòng bạc tương tự.
“Lương Tiểu Yến,” tôi nói. “Tôi nghĩ đó là vòng tay của cô ta.”
Thu Hà ghi chú ngay lập tức. “Em sẽ cho người xác minh. Nếu đúng là cô ta, câu hỏi tiếp theo là, ai đã sai cô ta làm việc này?”
Tôi nhớ lại cuộc gọi trước đó với Trình Mục, nhớ lại vẻ sợ hãi của anh khi nói về Trình Bách Xuyên.
“Có thể Lương Tiểu Yến làm theo lệnh của Trình Bách Xuyên, để gài bẫy cả tôi lẫn Trình Mục cùng lúc, đảm bảo cả hai đều mất uy tín và không thể làm chứng chống lại ông ta.”
“Một mũi tên trúng hai đích,” Thu Hà gật đầu. “Nếu đúng vậy, đây là bằng chứng cho thấy có sự thông đồng và cố ý gài bẫy, không chỉ đơn thuần là hiểu lầm.”
Ngày thứ ba, trước khi thời hạn tạm giữ bảy mươi hai giờ kết thúc, tôi được đưa trở lại phòng thẩm vấn.
Điều tra viên Khang ngồi đối diện, gương mặt có phần khác trước, bớt nghi ngờ hơn.
“Cô Ninh, kết quả giám định pháp y kỹ thuật số xác nhận ổ cứng được tạo dữ liệu sau thời điểm cô đã chuyển khỏi căn nhà đó. Chúng tôi cũng đã xác minh được danh tính người phụ nữ trong camera an ninh là cô Lương Tiểu Yến.”
Tôi giữ vẻ bình tĩnh, dù trong lòng đã thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều.
“Cô Lương Tiểu Yến đã được mời lên làm việc,” điều tra viên Khang nói tiếp, “và bước đầu khai nhận đã được ông Trình Bách Xuyên trả tiền để đặt ổ cứng vào căn hộ, với mục đích vu khống cô nhằm cản trở việc cô điều tra vụ cổ vật giả mạo tại Tokyo.”
Tôi nhắm mắt, thở ra một hơi dài, cảm giác như vừa trút bỏ một gánh nặng đã đè lên vai suốt ba ngày qua.
“Vậy tôi có thể về không?”
“Cô được tự do,” điều tra viên Khang đáp, giọng đã ôn hòa hơn nhiều. “Chúng tôi xin lỗi vì những bất tiện đã gây ra. Nhưng tôi cũng muốn nói, sự hợp tác và bằng chứng cô cung cấp đã giúp chúng tôi phá được một phần quan trọng của vụ án.”
Tôi gật đầu, đứng dậy, cảm giác ánh nắng ngoài cửa sổ chưa bao giờ đẹp đến vậy.
Bên ngoài phòng thẩm vấn, Thu Hà đứng chờ, ánh mắt rưng rưng.
“Chị Ninh, chị ổn chứ?”
Tôi ôm lấy cô, lần đầu tiên để cảm xúc của mình bộc lộ ra ngoài sau nhiều ngày kìm nén.
“Ổn rồi,” tôi nói khẽ. “Cảm ơn em, đã luôn ở bên chị.”
