Chương 8

  1. Home
  2. Ngày Tôi Bị Sa Thải Trên Sóng Livestream
  3. Chương 8
Prev
Next

Mười tám ngày.

Bích Thuỷ vẽ lên bảng trắng ba ô vuông.

“Muốn chứng minh chị không gửi email đó, có ba đường,” chị nói. “Một: chứng minh chị không ở đó. Hai: chứng minh có người khác ở đó. Ba: chứng minh cái email được tạo bằng cách khác.”

“Đường một thì sao?”

“Chị có vé máy bay, hoá đơn khách sạn Đà Nẵng ngày mười sáu và mười bảy,” Trần Kỳ Nam nói. “Nhưng phe kia sẽ cãi là chị đặt phòng mà không ở.”

“Vô lý.”

“Vô lý nhưng đủ để gieo nghi ngờ. Và trong một cuộc họp cổ đông, gieo nghi ngờ là đủ.”

“Đường hai?”

“Camera tầng chín,” Bích Thuỷ nói. “Nếu có hình ảnh ai đó ngồi ở tầng chín lúc hai giờ mười bốn sáng ngày mười bảy, xong.”

“Camera lưu bao lâu?”

“Ba mươi ngày,” Trần Kỳ Nam nói. “Đã quá bốn mươi mốt ngày.”

“Vậy là mất.”

“Trên hệ thống chính thì mất.” Anh gõ bàn. “Nhưng có một chỗ khác.”

“Chỗ nào?”

“Hệ thống chấm công.”

Tôi ngẩng lên.

“Mỗi lần quẹt thẻ ra vào toà nhà ngoài giờ hành chính, hệ thống ghi lại và lưu hai mươi bốn tháng, vì liên quan tính lương làm thêm giờ.” Trần Kỳ Nam nói. “Đó là hệ thống của phòng nhân sự, không phải phòng công nghệ.”

“Ai quản lý?”

“Trưởng phòng nhân sự. Chị Đoàn Thị Mỹ.”

Tôi thở ra.

“Chị Mỹ là người đọc quyết định sa thải tôi trên livestream.”

***

Đoàn Thị Mỹ bốn mươi lăm tuổi, làm nhân sự ở Khải Corp bốn năm, và trong bốn năm đó chị chưa từng đứng về phía ai.

Chị đồng ý gặp tôi ở một quán cà phê xa công ty, và câu đầu tiên chị nói là:

“Chị nói trước, chị không giúp em được đâu.”

“Em chưa xin gì hết chị.”

“Em định xin dữ liệu chấm công.”

Tôi im.

Chị Mỹ khuấy ly cà phê.

“Em Vũ, chị năm nay bốn mươi lăm. Chị có hai đứa con, một đứa lớp mười một, một đứa lớp bảy. Chồng chị mất năm kia.” Chị nói bình thản. “Chị đi làm để nuôi tụi nó. Chị không phải người xấu, nhưng chị cũng không phải anh hùng.”

“Em hiểu chị.”

“Em hiểu thật à?”

“Em hiểu thật,” tôi nói. “Nên em không tới đây để xin chị làm anh hùng.”

Tôi đặt lên bàn một tờ giấy.

“Cái gì đây?”

“Yêu cầu cung cấp thông tin do luật sư của ban kiểm soát nội bộ ký, gửi phòng nhân sự.” Tôi đẩy sang. “Chị không cần giúp em. Chị chỉ cần làm đúng quy trình. Nhận công văn, chuyển lên cấp trên, chờ chỉ đạo.”

Chị Mỹ nhìn tờ giấy.

“Em ma mãnh thật đó.”

“Em học sáu năm ở cái công ty đó.”

Chị bật cười.

Rồi chị thôi cười.

“Em Vũ, chị nói em nghe cái này.”

“Dạ.”

“Hôm livestream, cái quyết định sa thải em, chị nhận được lúc mười giờ đêm hôm trước.” Chị nói. “Qua tin nhắn. Không có số văn bản. Chị nhắn lại hỏi: anh ơi cái này phải có nghị quyết Hội đồng quản trị chứ ạ.”

“Anh Khải trả lời sao?”

“Không phải anh Khải nhắn cho chị.”

Tôi ngẩng lên.

“Là anh Phong,” chị Mỹ nói. “Và ảnh trả lời chị: cứ làm đi, nghị quyết bổ sung sau.”

“Chị còn giữ tin nhắn đó không?”

Chị Mỹ nhìn tôi rất lâu.

Rồi chị mở túi, lấy điện thoại ra, và đẩy sang.

“Chị giữ từ hôm đó tới giờ,” chị nói. “Bốn năm nay chị không đứng về phía ai. Nhưng chị làm nhân sự, em ạ. Chị biết cái gì đúng quy trình, cái gì không.”

Tôi cầm điện thoại lên, tay hơi run.

“Chị Mỹ.”

“Gì.”

“Chị có sợ không?”

“Sợ.” Chị rút một tờ khăn giấy, lau tay. “Nhưng chị nghĩ vầy. Nếu người ta làm được với em, thì mai mốt người ta cũng làm được với chị. Mà chị thì có hai đứa nhỏ.”

***

Dữ liệu chấm công về sau chín ngày.

Chín ngày đó tôi ngủ trung bình bốn tiếng.

Bích Thuỷ mở file lúc mười một giờ đêm ngày hai mươi bảy, trong phòng họp có bốn người: chị, tôi, Trần Kỳ Nam, và Từ Minh Khải.

“Ngày mười sáu, sau mười tám giờ,” chị đọc. “Ra vào tầng chín.”

Danh sách hiện ra.

Mười tám giờ hai mươi: ra, bảy người.

Mười chín giờ mười: ra, ba người.

Hai mươi giờ bốn mươi hai: ra, một người.

Rồi trống.

“Không ai ở lại,” Từ Minh Khải nói. “Vậy là sao?”

“Đợi.” Bích Thuỷ kéo xuống. “Ngày mười bảy, trước sáu giờ sáng.”

Một dòng duy nhất hiện ra.

Một giờ năm mươi hai phút. Vào. Tầng chín.

Ba giờ không sáu phút. Ra. Tầng chín.

“Thẻ số bao nhiêu?” Tôi hỏi, và giọng tôi không còn là giọng tôi.

Bích Thuỷ kéo sang cột bên phải.

Rồi chị dừng lại.

“Chị Vũ,” chị nói. “Chị ngồi xuống đi.”

“Đọc đi chị.”

“Thẻ số KC không sáu bảy,” Bích Thuỷ đọc. “Cấp cho nhân viên…”

Chị ngẩng lên nhìn tôi.

“Lâm Tư Vũ.”

Cả phòng chết lặng.

Từ Minh Khải bật dậy. “Không thể nào. Chị Vũ đang ở Đà Nẵng.”

“Đúng,” tôi nói.

Tôi nghe giọng mình bình tĩnh đến kỳ lạ.

“Tôi đang ở Đà Nẵng. Và thẻ của tôi đang ở tầng chín.”

Tôi quay sang Trần Kỳ Nam.

“Anh Nam.”

“Dạ.”

“Đây là đường thứ ba,” tôi nói. “Chứng minh cái email được tạo bằng cách khác.”

Anh gật đầu chậm.

“Chị nói tiếp đi.”

“Ngày mười sáu tôi bay Đà Nẵng chuyến sáu giờ sáng. Trước khi ra sân bay tôi ghé công ty lấy hồ sơ. Sáu giờ kém mười lăm.” Tôi nhắm mắt lại, cố nhớ từng chi tiết. “Tôi để túi xách trên bàn phòng họp tầng chín khoảng mười phút vì tôi chạy xuống tầng ba lấy bản in.”

“Ai ở trong phòng họp lúc đó?”

Tôi mở mắt.

“Lê Phong.”

Bích Thuỷ gõ nhanh.

“Vậy hắn có mười phút để rút thẻ của chị ra.”

“Rồi hắn bay chuyến sau ra Đà Nẵng cùng tôi,” tôi nói. “Rồi tối mười sáu hắn quay về, dùng thẻ của tôi vào tầng chín lúc một giờ năm mươi hai, tạo email, gửi lúc hai giờ mười bốn, đi ra lúc ba giờ không sáu.”

“Rồi trả thẻ lại cho chị lúc nào?”

“Sáng mười tám, tại sân bay Đà Nẵng.” Tôi nói. “Hắn đưa cho tôi và nói: chị làm rơi ở quầy check in nè.”

Trong phòng không ai thở.

“Chị Vũ,” Bích Thuỷ nói khẽ. “Nếu chuyện này đúng, thì họ đã chuẩn bị cái email đó từ bốn mươi mốt ngày trước ngày sa thải chị.”

“Đúng.”

“Nghĩa là từ trước khi chị vượt bốn mươi phần trăm.”

Tôi ngẩng lên.

Và tôi hiểu ra điều cuối cùng.

“Nghĩa là kế hoạch này không phải để chặn tôi,” tôi nói chậm. “Kế hoạch này có sẵn từ lâu rồi. Tôi vượt bốn mươi phần trăm chỉ làm nó phải chạy sớm hơn dự kiến.”

Trần Kỳ Nam nhìn tôi.

“Chị Lâm, chị có hiểu chị vừa nói gì không?”

“Tôi hiểu.”

“Nói ra đi.”

Tôi nhìn quanh phòng, nhìn ba con người đang thức cùng tôi lúc mười một giờ đêm.

“Ngay từ đầu,” tôi nói, “họ đã định biến một người trong công ty thành kẻ cắp, để có cớ phá IPO. Nếu không phải tôi, thì sẽ là người khác.”

Từ Minh Khải ngồi phịch xuống ghế.

“Ai?” Hắn hỏi. “Nếu không phải chị Vũ thì họ chọn ai?”

Tôi nhìn hắn.

Rất lâu.

“Anh,” tôi nói.

Ngày ba mươi, Trịnh Diệu tỉnh.

Không phải tỉnh như trong phim. Không có cảnh mở mắt ra rồi gọi tên ai.

Cô bé mở mắt lúc bốn giờ sáng, nhìn trần nhà bốn tiếng, rồi hỏi mẹ một câu.

“Mẹ ơi con có đi làm trễ không?”

Mẹ Diệu gọi tôi lúc chín giờ.

Tôi tới lúc chín giờ bốn mươi, mang theo một hộp cháo và không mang theo một tờ giấy nào.

Diệu nằm nghiêng, tóc cạo một bên đầu, mắt còn đờ.

“Chị Vũ.”

“Ừ.”

“Em xin lỗi chị.”

Tôi phải cắn răng lại.

“Xin lỗi cái gì?”

“Em không lấy được cái USB.”

Tôi ngồi xuống mép giường, nắm tay cô bé.

“Diệu, nghe chị. Từ giờ em không cần nghĩ tới công ty nữa. Em không cần nhớ gì hết. Em chỉ cần ăn với ngủ.”

“Nhưng cái USB…”

“Chị có đủ rồi.”

“Thiệt hả chị?”

“Thiệt.”

Cô bé thở ra một hơi dài, và nhắm mắt lại.

Tôi ngồi đó thêm hai mươi phút, nghe tiếng máy monitor kêu đều.

Lúc tôi đứng dậy, Diệu mở mắt.

“Chị Vũ.”

“Ừ.”

“Cái hôm em chạy xe đi,” cô bé nói, giọng rất chậm, “có một chiếc xe tải nhỏ chạy song song với em từ đường Phan Đăng Lưu.”

Tôi đứng chết trân.

“Em nhớ vì nó chạy chậm quá. Chậm bằng xe máy.” Diệu nhắm mắt lại. “Em còn nghĩ, ủa sao xe tải mà chạy chậm vậy ta.”

“Diệu, em nhớ biển số không?”

“Không chị.” Cô bé lắc đầu yếu ớt. “Nhưng em nhớ trên cửa xe có dán một cái decal. Hình con cá.”

***

Trần Kỳ Nam mất bốn ngày để tìm ra chiếc xe.

Không phải bằng camera. Bằng cách đơn giản hơn.

Anh gửi công văn tới ba mươi hai bãi giữ xe tải trong bán kính năm cây số quanh ngã tư đó, hỏi về xe tải nhỏ có decal hình cá gửi trong ngày xảy ra tai nạn.

Bãi thứ hai mươi mốt trả lời.

Chiếc xe được gửi vào lúc chín giờ bốn mươi hai sáng hôm đó, và chưa từng được lấy ra.

Chủ xe: một công ty vận tải nhỏ ở Bình Dương.

Người thuê xe trong ngày đó, theo sổ giao xe: Lê Hoàng.

“Chị Lâm.” Trần Kỳ Nam đặt bản photo xuống bàn. “Chuyện này vượt quá đại hội cổ đông rồi.”

“Tôi biết.”

“Chị phải chuyển cho cơ quan điều tra ngay.”

“Tôi chuyển.” Tôi nói. “Nhưng anh Nam, tôi không chuyển cho công an phường.”

“Vậy chị chuyển cho ai?”

Tôi mở laptop.

“Cho tất cả cùng một lúc,” tôi nói. “Cơ quan cảnh sát điều tra, Uỷ ban Chứng khoán Nhà nước, và ban kiểm soát nội bộ Khải Corp. Ba nơi, cùng một giờ, cùng một bộ hồ sơ, có số đến.”

“Vì sao phải cùng lúc?”

“Vì nếu tôi gửi một nơi, người ta có thể chặn một nơi.” Tôi ngẩng lên. “Ba nơi thì khó hơn nhiều.”

***

Ngày mùng hai, ba ngày trước đại hội, kết quả xác minh email về.

Nhà cung cấp dịch vụ email xác nhận ba điều.

Một: email được gửi từ địa chỉ IP nội bộ tầng chín trụ sở Khải Corp lúc hai giờ mười bốn phút sáng ngày mười bảy.

Hai: thiết bị gửi có định danh MAC không trùng với bất kỳ thiết bị nào từng được cấp cho nhân viên Lâm Tư Vũ trong sáu năm.

Ba: tài khoản được đăng nhập không phải bằng mật khẩu, mà bằng phiên khôi phục do quản trị viên hệ thống cấp lúc một giờ năm mươi tám phút sáng cùng ngày.

“Quản trị viên nào?” Tôi hỏi.

Trần Kỳ Nam đọc dòng cuối.

“Tài khoản admin cấp cao. Chỉ có ba người trong công ty được cấp.” Anh ngẩng lên. “Trưởng phòng công nghệ, tổng giám đốc, và giám đốc phát triển kinh doanh.”

“Trưởng phòng công nghệ ở đâu đêm đó?”

“Đang ở Nhật. Đi hội thảo. Có hộ chiếu đóng dấu.”

“Tổng giám đốc?”

“Ở bệnh viện Chợ Rẫy với em gái,” anh nói. “Có sổ khám và camera bệnh viện. Từ Minh Khải đã tự nộp cái này sáng nay.”

Tôi ngồi xuống ghế.

“Vậy còn một người.”

“Còn một người,” Trần Kỳ Nam nói.

***

Tối đó, tôi và anh ngồi lại văn phòng đến gần một giờ sáng để rà lại toàn bộ bộ hồ sơ trình đại hội.

Ba trăm bốn mươi hai trang.

Tôi đọc đến trang cuối cùng thì gục xuống bàn.

Tôi tỉnh dậy lúc bốn giờ sáng, thấy có một cái áo khoác đắp trên vai mình, và Trần Kỳ Nam đang ngồi ở ghế đối diện, ngủ gục với cuốn Luật Doanh nghiệp mở trên đùi.

Tôi ngồi im nhìn anh một lúc.

Người đàn ông này, mười hai năm trước, là một cậu sinh viên năm hai đứng ngoài trại tạm giam chờ gặp cha mình.

Bây giờ anh ngồi đây, thức trắng vì một công ty mà anh không có một cổ phần nào.

Anh mở mắt.

“Chị Lâm.”

“Anh Nam.”

“Mấy giờ rồi?”

“Bốn giờ.”

Anh ngồi thẳng dậy, dụi mắt.

“Chị ngủ được không?”

“Được một chút.”

Chúng tôi ngồi im ba mươi giây.

“Anh Nam.”

“Dạ.”

“Nếu ngày mùng năm tôi thua,” tôi nói, “anh có tiếc không?”

Anh nhìn tôi.

“Không.”

“Vì sao?”

“Vì tôi đã đi hết con đường mà ba tôi không đi hết được.” Anh nói khẽ. “Ba tôi thua vì ông ấy đứng một mình. Chị thì không.”

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu hửng.

“Chị Lâm.”

“Gì.”

“Sau ngày mùng năm, dù thắng hay thua,” anh nói, “tôi mời chị đi ăn sáng được không?”

Tôi bật cười.

Tiếng cười đầu tiên trong ba mươi mấy ngày.

“Anh Nam, anh biết anh vừa mời tôi kiểu gì không?”

“Kiểu gì?”

“Kiểu người sợ bị từ chối nên gói nó vào giữa hai chữ thắng thua.”

Tai anh đỏ lên.

Tôi thấy rõ, kể cả trong ánh sáng lờ mờ đó.

“Vậy chị trả lời sao?”

“Tôi trả lời là được,” tôi nói. “Nhưng anh phải mời lại sau ngày mùng năm, đàng hoàng, không kèm điều kiện gì hết.”

Trần Kỳ Nam gật đầu.

“Được.”

Anh đứng dậy, đi rót nước.

Rồi anh quay lại, đặt ly nước trước mặt tôi.

“Chị Lâm.”

“Gì nữa.”

“Nếu chị thắng ngày mùng năm,” anh nói, “chị sẽ thành người quyền lực nhất trong một công ty tám trăm người. Chị đã nghĩ tới chuyện đó chưa?”

“Chưa.”

“Chị nên nghĩ.”

“Vì sao?”

Anh nhìn tôi rất nghiêm túc.

“Vì ông Đỗ Trường Sơn ngày xưa cũng từng là người bị người khác đè,” anh nói.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal