Chương 9
Ba ngày sau khi lời khai của Nhã Kỳ được chính thức ghi nhận tại cơ quan điều tra, tôi nhận được cuộc gọi từ luật sư Hà Vĩnh Khang, thông báo về một diễn biến bất ngờ.
“Lâm Thư Hàng vừa nộp đơn yêu cầu tòa án tạm hoãn mọi thủ tục điều tra liên quan đến mình, với lý do anh ta có quyền lợi hợp pháp cần được xác nhận trước, theo đúng nội dung phong bì thứ hai trong di chúc của lão gia.” Ông Hà nói qua điện thoại, giọng có phần căng thẳng. “Anh ta tuyên bố mình chính là người được nhắc đến trong di chúc, và yêu cầu được công nhận quyền thừa kế hợp pháp trước khi bất kỳ thủ tục pháp lý nào khác được tiến hành.”
Tôi sững người. “Anh ta tự nhận mình là con trai của ông nội?”
“Đúng vậy.” Ông Hà xác nhận. “Và đáng tiếc, xét nghiệm ADN sơ bộ do chính anh ta cung cấp cho tòa án, cho thấy khả năng huyết thống trực hệ với lão gia lên đến chín mươi chín phẩy chín phần trăm.”
Tôi ngồi lặng người trong văn phòng, hai tay siết chặt lấy thành ghế. Vậy là những gì tôi nghi ngờ suốt thời gian qua đã được xác nhận. Lâm Thư Hàng, kẻ đã âm mưu hãm hại tôi và em gái tôi suốt mười năm, chính là con trai ruột của ông nội, người mà di chúc buộc tôi phải công khai thừa nhận.
Thừa Uyên đến văn phòng ngay sau khi nghe tin, gương mặt anh nghiêm trọng khác thường. “Đây là một nước cờ khôn ngoan của hắn. Bằng cách công khai thân phận trước, hắn đang cố tình biến vụ án hình sự thành một vấn đề thừa kế phức tạp, kéo dài thời gian và tạo áp lực dư luận có lợi cho mình.”
“Nhưng việc anh ta là con trai ông nội, không có nghĩa anh ta vô tội với những gì đã gây ra cho tôi và Nhã Kỳ.” Tôi nói, giọng cứng rắn.
“Đúng vậy, về mặt pháp lý, hai vấn đề hoàn toàn tách biệt.” Thừa Uyên đáp. “Nhưng về mặt dư luận và tâm lý gia tộc, hắn đang cố tạo ra một câu chuyện đầy bi kịch, về một đứa con bị ruồng bỏ cả đời, chỉ muốn tìm lại vị trí đáng lẽ thuộc về mình. Nếu hắn thành công trong việc lay động dư luận, áp lực sẽ dồn lên cô, buộc cô phải khoan hồng, thậm chí rút lại đơn kiện.”
Tôi hiểu rõ toan tính của Lâm Thư Hàng. Đây chính là ván cờ tâm lý cuối cùng anh ta tung ra, biến bản thân từ kẻ chủ mưu thành nạn nhân trong mắt công chúng.
“Vậy chúng ta sẽ để sự thật lên tiếng.” Tôi nói, đứng dậy với quyết tâm mới. “Tôi sẽ tổ chức một cuộc họp báo, công bố toàn bộ câu chuyện, không giấu diếm bất kỳ điều gì, kể cả thân phận thật sự của Lâm Thư Hàng. Nhưng tôi sẽ làm điều đó theo cách của tôi, dựa trên bằng chứng và sự thật, không phải cảm xúc nhất thời.”
Trước khi tổ chức họp báo, tôi quyết định đến gặp cha một lần nữa. Lần này, tôi cần ông xác nhận toàn bộ những gì ông biết về mối quan hệ giữa ông nội và người phụ nữ trong tấm ảnh cũ.
Cha tôi đón tôi trong phòng làm việc riêng, gương mặt ông hốc hác hẳn đi sau vài ngày căng thẳng liên tiếp.
“Con đã biết sự thật rồi phải không?” Ông hỏi, giọng mệt mỏi.
“Con cần cha kể cho con nghe toàn bộ câu chuyện, từ đầu đến cuối.” Tôi nói, ngồi xuống đối diện ông.
Cha tôi thở dài, ánh mắt nhìn xa xăm như đang hồi tưởng lại một quá khứ đã chôn vùi từ lâu. “Người phụ nữ trong ảnh, tên là Lâm Nguyệt Hoa, từng là người giúp việc trong nhà chúng ta hơn ba mươi năm trước. Bà ấy và ông nội con có một mối quan hệ ngoài ý muốn, kéo dài trong một khoảng thời gian ngắn khi bà nội con lâm bệnh nặng phải điều trị dài ngày ở nước ngoài. Sau khi phát hiện bà ấy mang thai, ông nội con đã sắp xếp để bà ấy rời khỏi nhà, cấp cho một khoản tiền lớn để nuôi con một mình, với điều kiện không bao giờ được tiết lộ danh tính đứa trẻ.”
“Vậy Lâm Thư Hàng lớn lên mà không hề biết cha ruột mình là ai?” Tôi hỏi.
“Bà Lâm Nguyệt Hoa mất khi Thư Hàng mới mười lăm tuổi, vì bệnh tật.” Cha tôi tiếp tục, giọng trầm xuống. “Trước khi mất, bà ấy đã kể cho con trai mình toàn bộ sự thật về thân thế. Thư Hàng, khi đó còn là một thiếu niên, đã ôm mối hận trong lòng suốt nhiều năm, cho đến khi trưởng thành, tìm cách xin vào làm việc tại tập đoàn dưới một danh tính khác, âm thầm tiếp cận gia tộc chúng ta.”
Tôi im lặng, cảm giác vừa phẫn nộ vừa xót xa lẫn lộn. Lâm Thư Hàng, dù là nạn nhân của một sự ruồng bỏ bất công từ quá khứ, cũng không thể vì thế mà biện minh cho những gì anh ta đã gây ra cho tôi và Nhã Kỳ.
“Ông nội có biết Thư Hàng đã vào làm việc trong tập đoàn không?” Tôi hỏi.
“Ông biết, nhưng chỉ phát hiện ra sự thật cách đây khoảng ba năm, khi tuổi đã cao và sức khỏe suy yếu dần.” Cha tôi đáp. “Ông từng định công khai nhận Thư Hàng làm con, chuộc lại lỗi lầm năm xưa. Nhưng ngay sau khi ông bắt đầu điều tra sâu hơn về Thư Hàng, ông phát hiện ra những dấu hiệu bất thường liên quan đến vụ tai nạn cầu thang của Nhã Kỳ nhiều năm trước. Ông sốc đến mức không dám tin, dành thời gian còn lại của cuộc đời để âm thầm điều tra, thu thập bằng chứng, nhưng chưa kịp hoàn thành thì đã qua đời.”
Tôi hiểu ra tất cả. Ông nội, người từng bị tôi oán trách vì đã không bảo vệ tôi khỏi bị đẩy đi mười năm trước, hóa ra đã dành những năm tháng cuối đời để âm thầm tìm kiếm sự thật, chỉ tiếc rằng ông đã không kịp hoàn thành tâm nguyện ấy trước khi nhắm mắt xuôi tay.
“Cha, con cần biết một điều cuối cùng.” Tôi nói, nhìn thẳng vào mắt ông. “Ông nội để lại điều kiện buộc con phải công khai thừa nhận Thư Hàng, mục đích thật sự của ông là gì?”
Cha tôi rút từ ngăn kéo bàn làm việc ra một phong thư nhỏ, đã cũ kỹ theo thời gian. “Ông để lại cho cha lá thư này, dặn chỉ được đưa cho con khi con đã biết toàn bộ sự thật về Thư Hàng. Cha nghĩ, đã đến lúc con nên tự mình đọc nó.”
