Chương 8
Tôi lập tức cử đội bảo vệ riêng của mình đến nhà Nhã Kỳ, đồng thời báo cho cảnh sát khu vực về vụ đột nhập. Chưa đầy nửa giờ sau, tôi có mặt tại đó cùng Thừa Uyên.
Nhã Kỳ ngồi co ro trên ghế sofa, hai tay ôm chặt lấy vai, toàn thân run rẩy không ngừng. Khi thấy tôi bước vào, cô bật khóc nức nở.
“Em xin lỗi chị. Em xin lỗi vì mười năm trước đã không đủ can đảm nói ra sự thật, để chị phải chịu oan ức suốt bằng ấy năm trời.” Cô nói, giọng nghẹn ngào trong nước mắt.
Tôi ngồi xuống cạnh cô, dù trong lòng vẫn còn nhiều vết thương cũ chưa lành hẳn, nhưng nhìn thấy em gái mình run rẩy sợ hãi đến vậy, tôi không thể không mềm lòng.
“Bây giờ nói cho chị biết, ai đã đe dọa em?” Tôi hỏi, giọng dịu lại.
“Em không nhìn rõ mặt người đó.” Nhã Kỳ đáp, giọng vẫn còn run. “Nhưng giọng nói, em nhận ra ngay, đó là giọng của chú Lâm, người vẫn hay gọi là chú Lâm Thư Hàng.”
Tôi và Thừa Uyên trao đổi ánh mắt với nhau. Đây là lần đầu tiên có một nhân chứng trực tiếp xác nhận sự liên quan của Lâm Thư Hàng đến việc uy hiếp gia đình tôi.
“Em kể chị nghe toàn bộ sự thật đi.” Tôi nói, nắm lấy tay Nhã Kỳ. “Chị hứa, lần này chị sẽ bảo vệ em, bằng mọi giá.”
Nhã Kỳ hít một hơi thật sâu, như đang cố lấy hết can đảm còn sót lại trong người. “Mười năm trước, đêm hôm đó, em đang đứng ở đầu cầu thang thì nghe thấy tiếng bước chân phía sau. Em quay lại, thấy chú Lâm đứng đó, tay cầm một xấp tài liệu. Chú nói với em rằng, chị đã lấy trộm một số giấy tờ quan trọng của ông nội, và yêu cầu em phải giúp chú lấy lại. Em không đồng ý, định chạy đi báo cho mẹ, nhưng chú giữ tay em lại. Trong lúc giằng co, em ngã xuống cầu thang.”
Tôi siết chặt tay Nhã Kỳ, cảm giác phẫn nộ dâng trào trong lòng. “Vậy tại sao sau đó, chuyện lại đổ hết lên đầu chị?”
“Sau khi em ngã, chú Lâm hoảng loạn, nhưng lại nhanh chóng lấy lại bình tĩnh một cách bất thường.” Nhã Kỳ tiếp tục, giọng run run. “Chú nói với mẹ và với cha rằng, chú nhìn thấy chị đẩy em, rồi bỏ chạy. Lúc đó em vẫn còn tỉnh, nhưng quá đau đớn và hoảng sợ, không đủ sức để phản bác lại. Sau này, mỗi lần em định nói ra sự thật, chú Lâm đều tìm cách nhắc nhở em về những gì có thể xảy ra với mẹ, nếu em dám hé môi. Mẹ khi đó đã vay một khoản nợ lớn từ một công ty tài chính mà sau này em mới biết cũng do chú Lâm đứng sau kiểm soát.”
Tôi nhìn Nhã Kỳ, một phần trong tôi cảm thấy nhẹ nhõm khi cuối cùng cũng biết được sự thật, nhưng một phần khác lại quặn thắt khi nhận ra, suốt mười năm qua, không chỉ tôi là nạn nhân của Lâm Thư Hàng, mà cả em gái tôi cũng đã sống trong nỗi sợ hãi triền miên không kém.
“Em có sẵn sàng làm chứng chính thức trước cơ quan điều tra không?” Thừa Uyên hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng nghiêm túc.
Nhã Kỳ do dự một lúc lâu, rồi gật đầu quả quyết. “Em sẵn sàng. Em không muốn sống trong sợ hãi thêm một ngày nào nữa. Nếu lời khai của em có thể giúp chị lấy lại công bằng, em sẽ làm, dù có phải trả giá thế nào.”
Tôi ôm lấy Nhã Kỳ, lần đầu tiên sau mười năm, hai chị em mới thật sự có một khoảnh khắc gần gũi như vậy. “Cảm ơn em, vì đã đủ can đảm để nói ra sự thật hôm nay.”
Sau khi sắp xếp cho Nhã Kỳ đến một nơi ở an toàn dưới sự bảo vệ nghiêm ngặt, tôi và Thừa Uyên trở về văn phòng để chuẩn bị hồ sơ pháp lý gửi lên cơ quan điều tra.
“Với lời khai của Nhã Kỳ, cùng bằng chứng tài chính đã có, chúng ta đã đủ căn cứ để yêu cầu khởi tố Lâm Thư Hàng về tội cố ý gây thương tích và vu khống.” Thừa Uyên nói, ánh mắt anh ánh lên vẻ nhẹ nhõm hiếm hoi.
“Nhưng vẫn còn một câu hỏi chưa có lời giải.” Tôi nói, nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng, nơi thành phố về đêm vẫn lấp lánh ánh đèn. “Tại sao ông nội lại giấu kín danh tính của Lâm Thư Hàng đến tận khi qua đời, thậm chí còn để lại một điều kiện kỳ lạ, buộc tôi phải công khai thừa nhận anh ta là người thân trong gia tộc?”
Thừa Uyên trầm ngâm một lúc. “Có lẽ, ông nội cô biết trước sự thật về vụ tai nạn cầu thang, nhưng vì một lý do nào đó, ông không thể công khai trừng phạt Lâm Thư Hàng ngay lúc đó. Có thể, đây chính là cách cuối cùng ông chọn để chuộc lỗi, vừa buộc anh ta phải đối mặt với sự thật trước toàn thể gia tộc, vừa trao cho cô quyền quyết định số phận của anh ta, thay vì để mọi chuyện chìm vào bóng tối mãi mãi.”
Tôi gật đầu, nhưng trong lòng vẫn còn một linh cảm bất an. Nếu ông nội đã biết trước sự thật, tại sao ông không hành động sớm hơn, để tránh cho tôi và Nhã Kỳ phải chịu đựng suốt mười năm dài đằng đẵng?
Câu hỏi đó, tôi biết mình sẽ sớm tìm ra câu trả lời, khi phong bì thứ hai của di chúc được mở ra.
