Chương 10
Tôi cầm phong thư trong tay, cảm nhận được sức nặng của nó không nằm ở chất liệu giấy, mà ở những gì nó chứa đựng. Tôi mở ra, nét chữ quen thuộc của ông nội hiện lên trước mắt, run rẩy nhưng vẫn cố gắng giữ nét ngay ngắn.
“Nhã Trúc, cháu gái yêu quý của ông.
Nếu cháu đang đọc lá thư này, nghĩa là cháu đã biết được sự thật về Thư Hàng, và có lẽ cũng đã hiểu phần nào những gì nó gây ra cho cháu và Nhã Kỳ. Ông xin lỗi cháu, vì đã không đủ can đảm và thời gian để tự tay sửa chữa sai lầm của mình khi còn sống.
Ông đặt ra điều kiện buộc cháu phải công khai thừa nhận Thư Hàng, không phải để bảo vệ nó khỏi tội lỗi đã gây ra, mà để cháu, bằng chính đôi tay và trí tuệ của mình, quyết định số phận của nó một cách công bằng nhất, thay vì để ông, một người đã khuất, áp đặt bất kỳ điều gì lên cháu từ trong bóng tối.
Ông tin rằng, cháu đủ bản lĩnh để phân biệt giữa lòng vị tha và sự dung túng cho tội ác. Thư Hàng là máu mủ của gia tộc này, đó là sự thật không thể chối bỏ. Nhưng nó cũng đã gây ra tội ác không thể tha thứ đối với hai đứa cháu gái ông yêu thương nhất. Ông không mong cháu phải chọn giữa tình thân và công lý, ông chỉ mong cháu sẽ tìm ra cách để cả hai điều đó cùng tồn tại, theo cách của riêng cháu.
Hãy để pháp luật phán xét tội lỗi của nó. Nhưng đừng để lòng hận thù chiếm trọn trái tim cháu, như cách nó đã từng chiếm trọn trái tim của một đứa trẻ bị ruồng bỏ suốt bao năm.
Ông yêu cháu, mãi mãi.
Kiều Chấn Đường.”
Tôi đọc đi đọc lại lá thư không biết bao nhiêu lần, nước mắt lăn dài trên má mà không hề hay biết. Suốt mười năm qua, tôi luôn oán trách ông nội vì đã không đứng ra bảo vệ tôi khi tôi bị đẩy khỏi nhà. Giờ đây, tôi mới hiểu, ông đã dành những năm tháng cuối đời để cố gắng chuộc lại lỗi lầm, dù không kịp hoàn thành trọn vẹn tâm nguyện của mình.
“Con ổn chứ?” Cha tôi hỏi, giọng lo lắng khi thấy tôi lặng người sau khi đọc xong lá thư.
“Con ổn.” Tôi đáp, lau vội nước mắt. “Con chỉ cần thời gian để suy nghĩ thấu đáo về những gì mình sẽ làm tiếp theo.”
Tối hôm đó, tôi ngồi một mình trong văn phòng rất lâu, cân nhắc từng phương án. Lâm Thư Hàng là nạn nhân của một sự ruồng bỏ bất công từ quá khứ, điều đó không thể phủ nhận. Nhưng anh ta cũng đã biến nỗi đau của mình thành vũ khí để hãm hại những người vô tội, bao gồm cả tôi và Nhã Kỳ. Lời dạy của ông nội vọng lại trong đầu tôi, hãy để pháp luật phán xét tội lỗi, nhưng đừng để lòng hận thù chiếm trọn trái tim.
Tôi gọi cho Thừa Uyên, trình bày toàn bộ suy nghĩ của mình. “Tôi sẽ công khai thừa nhận quan hệ huyết thống của Thư Hàng với gia tộc, theo đúng di nguyện của ông nội. Nhưng đồng thời, tôi sẽ để cho pháp luật xử lý nghiêm minh mọi tội danh anh ta đã gây ra, không có bất kỳ sự khoan hồng nào dựa trên quan hệ máu mủ.”
“Đó là một quyết định khôn ngoan và công bằng.” Thừa Uyên đáp, giọng anh ẩn chứa sự tán thưởng. “Nhưng cô cần chuẩn bị tinh thần, Thư Hàng chắc chắn sẽ không dễ dàng chấp nhận việc bị đối xử như một tội phạm bình thường, một khi thân phận thật sự của anh ta được công khai.”
Đúng như dự đoán, ngay sáng hôm sau, Lâm Thư Hàng chủ động liên hệ, yêu cầu gặp tôi trực tiếp tại một địa điểm trung lập, không có sự hiện diện của luật sư hay bất kỳ ai khác.
Tôi đồng ý, nhưng vẫn bố trí đội bảo vệ đứng canh gác từ xa, đề phòng bất trắc.
Chúng tôi gặp nhau tại một khu vườn yên tĩnh phía sau tòa nhà tập đoàn, nơi ông nội từng thường xuyên đến ngồi thiền mỗi buổi sáng khi còn sống. Lâm Thư Hàng đứng đợi tôi dưới gốc cây cổ thụ, gương mặt anh ta lần đầu tiên để lộ một vẻ mệt mỏi và cô đơn sâu sắc, khác hẳn thái độ điềm tĩnh lạnh lùng thường thấy.
“Chị đến rồi.” Anh ta nói, giọng nhẹ nhàng bất thường. “Tôi cứ nghĩ chị sẽ từ chối gặp tôi sau tất cả những gì đã xảy ra.”
“Tôi muốn nghe anh nói, trước khi mọi thứ được đưa ra ánh sáng công khai.” Tôi đáp, giữ khoảng cách nhất định.
Lâm Thư Hàng nhìn xa xăm về phía khu vườn, nơi những cánh hoa mộc lan đang rụng lả tả theo cơn gió nhẹ. “Chị có biết cảm giác lớn lên mà không được thừa nhận, phải nhìn cha ruột của mình sống sung túc trong ngôi nhà lớn, còn mẹ mình phải chật vật kiếm sống từng ngày, chịu đựng những ánh mắt khinh miệt của người đời, là như thế nào không?”
“Tôi không phủ nhận anh đã chịu nhiều bất công trong quá khứ.” Tôi nói, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh. “Nhưng điều đó không cho anh quyền đẩy một đứa trẻ vô tội ngã xuống cầu thang, rồi đổ tội cho người khác, khiến người đó phải chịu oan ức suốt mười năm trời.”
Gương mặt Lâm Thư Hàng thoáng chút đau đớn, nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng quen thuộc. “Đêm đó, tôi chỉ định nói chuyện với Nhã Kỳ, thuyết phục cô ấy giúp tôi tìm hiểu xem ông nội có thật sự để lại di chúc công nhận tôi hay không. Tôi không cố ý đẩy cô ấy ngã. Nhưng khi sự việc xảy ra, tôi hoảng loạn, và trong khoảnh khắc yếu đuối nhất, tôi đã chọn cách đổ lỗi cho chị, người mà lúc đó tôi cho rằng đã có đầy đủ mọi thứ mà tôi khao khát cả đời, gia đình, danh phận, tình yêu thương của ông nội.”
“Vậy nên anh nghĩ, việc hủy hoại cuộc đời tôi là cách công bằng để bù đắp cho những gì anh không có?” Tôi hỏi, giọng lạnh băng.
Lâm Thư Hàng im lặng hồi lâu, không trả lời được câu hỏi đó. Cuối cùng, anh ta chỉ khẽ nói, giọng gần như thì thầm. “Tôi biết, không có lời giải thích nào đủ để bù đắp cho những gì tôi đã gây ra. Nhưng tôi mong chị hiểu, tôi chưa từng thật sự căm ghét chị. Tôi chỉ căm ghét số phận đã đối xử bất công với mình.”
“Số phận không đối xử bất công với anh, thưa anh Lâm Thư Hàng.” Tôi đáp, nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Chính những lựa chọn của anh mới là thứ hủy hoại cuộc đời anh, cũng như suýt nữa hủy hoại cả cuộc đời tôi và em gái tôi.”
