Chương 11
Cuộc gặp gỡ trong khu vườn kết thúc mà không đạt được bất kỳ sự thỏa hiệp nào. Lâm Thư Hàng rời đi với vẻ mặt lạnh lùng đã trở lại, không còn chút dấu vết của sự yếu đuối anh ta để lộ ra trước đó.
“Chị nghĩ mọi chuyện sẽ dừng lại ở đây sao?” Anh ta nói trước khi quay lưng bước đi. “Tôi đã chuẩn bị cho tình huống xấu nhất từ rất lâu rồi. Chị sẽ sớm nhận ra, tôi không phải là mối đe dọa duy nhất chị cần lo lắng.”
Câu nói đó khiến tôi bất an suốt nhiều ngày sau đó. Đúng như dự cảm, chỉ ba ngày sau, tôi nhận được thông báo từ bộ phận pháp chế, cho biết Lâm Thư Hàng đã nộp đơn kiện ngược lại tôi, cáo buộc tôi vu khống và cố tình bôi nhọ danh dự, đồng thời yêu cầu tòa án tạm dừng mọi tiến trình liên quan đến cáo buộc hình sự đối với anh ta cho đến khi vụ kiện dân sự được giải quyết.
“Đây là chiến thuật câu giờ kinh điển.” Luật sư Hà Vĩnh Khang nhận định trong cuộc họp khẩn với tôi và Thừa Uyên. “Anh ta hy vọng, càng kéo dài thời gian, dư luận sẽ càng nguội lạnh, đồng thời tạo cơ hội để tẩu tán tài sản hoặc tiêu hủy bằng chứng còn sót lại.”
“Chúng ta không thể để hắn trì hoãn thêm nữa.” Tôi nói, giọng cương quyết. “Nếu hắn muốn chiến đấu bằng con đường pháp lý, chúng ta sẽ đáp trả bằng chính con đường đó, với đầy đủ bằng chứng không thể chối cãi.”
Trong những ngày tiếp theo, đội ngũ pháp lý của tôi làm việc không ngừng nghỉ, củng cố từng chi tiết trong hồ sơ. Nhã Kỳ đồng ý cung cấp lời khai chi tiết trước tòa, kèm theo bằng chứng tin nhắn đe dọa cô nhận được gần đây, đã được cơ quan điều tra xác minh nguồn gốc xuất phát từ một thiết bị đăng ký dưới tên một công ty vỏ bọc khác có liên hệ trực tiếp với Lâm Thư Hàng.
Song song đó, Thừa Uyên cùng đội kiểm toán tiếp tục đào sâu vào mạng lưới tài chính phức tạp, phát hiện thêm một manh mối quan trọng, một tài khoản ngân hàng ở nước ngoài, nơi Lâm Thư Hàng đã chuyển một khoản tiền lớn ngay sau khi biết tin ông nội tôi qua đời, có dấu hiệu chuẩn bị cho việc rời khỏi đất nước nếu tình hình trở nên bất lợi.
“Nếu hắn có ý định bỏ trốn, chúng ta cần hành động ngay lập tức, trước khi hắn kịp thực hiện.” Thừa Uyên nói, giọng gấp gáp trong cuộc họp khẩn.
Tôi lập tức liên hệ với cơ quan điều tra, đề nghị áp dụng biện pháp ngăn chặn xuất cảnh khẩn cấp đối với Lâm Thư Hàng, dựa trên bằng chứng về tài khoản ngân hàng nước ngoài cùng nguy cơ bỏ trốn rõ ràng. Yêu cầu được chấp thuận ngay trong ngày, lệnh cấm xuất cảnh có hiệu lực tức thì.
Nhưng ngay tối hôm đó, khi tôi đang chuẩn bị rời văn phòng, kế mẫu Lục thị bất ngờ xuất hiện, gương mặt bà hoàn toàn khác với vẻ kiêu ngạo thường thấy, thay vào đó là sự hoảng loạn tột độ.
“Con phải giúp ta.” Bà nói, giọng run rẩy, hoàn toàn không còn dáng vẻ đài các thường ngày. “Thư Hàng đe dọa sẽ khai ra toàn bộ vai trò của ta trong việc che giấu sự thật suốt mười năm qua, nếu ta không tìm cách giúp hắn thoát khỏi vụ kiện này.”
Tôi nhìn bà, không giấu được sự ngạc nhiên. “Vậy là bà cũng biết rõ sự thật ngay từ đầu?”
Lục thị cúi đầu, không dám nhìn thẳng vào mắt tôi. “Ta không trực tiếp tham gia vào việc đẩy Nhã Kỳ ngã cầu thang. Nhưng sau khi sự việc xảy ra, Thư Hàng đã tìm đến ta, đe dọa sẽ tiết lộ một bí mật khác của ta, nếu ta không đồng ý giúp hắn đổ tội cho con. Ta đã sai, ta biết mình đã sai, nhưng lúc đó ta quá sợ hãi để nghĩ đến hậu quả sẽ giáng xuống con.”
“Bí mật gì mà bà sợ đến mức sẵn sàng hy sinh con gái ruột của chồng mình để bảo vệ nó?” Tôi hỏi, giọng lạnh băng.
Lục thị im lặng hồi lâu, cuối cùng mới cất lời, giọng đầy tuyệt vọng. “Trước khi kết hôn với cha con, ta đã có một đứa con riêng, gửi nuôi ở một nơi xa, giấu kín danh tính khỏi toàn bộ gia tộc. Thư Hàng phát hiện ra bí mật này thông qua một mối quan hệ tình cờ, và dùng nó để uy hiếp ta suốt mười năm qua.”
Tôi đứng lặng người, không ngờ đằng sau vẻ ngoài kiêu ngạo, tính toán của Lục thị, lại ẩn giấu một bí mật đau lòng đến vậy. Nhưng dù thế nào, điều đó cũng không thể xóa bỏ trách nhiệm của bà trong việc đẩy tôi vào mười năm lưu đày oan ức.
“Bà có sẵn sàng làm chứng công khai về vai trò của Lâm Thư Hàng, kể cả khi điều đó đồng nghĩa với việc bí mật của bà cũng sẽ bị phơi bày?” Tôi hỏi thẳng.
Lục thị nhìn tôi hồi lâu, ánh mắt đầy giằng xé. Cuối cùng, bà gật đầu, giọng nghẹn ngào. “Ta sẵn sàng. Ta đã sống trong sợ hãi và dối trá quá lâu rồi. Đã đến lúc phải chấm dứt tất cả, dù cái giá phải trả là gì.”
