Chương 12
Lời khai của Lục thị, dù muộn màng, đã trở thành mảnh ghép quan trọng cuối cùng trong toàn bộ hồ sơ vụ án. Cùng với lời khai của Nhã Kỳ, bằng chứng tài chính từ đội kiểm toán, và lệnh cấm xuất cảnh đã có hiệu lực, thế trận đã hoàn toàn nghiêng về phía chúng tôi.
Nhưng Lâm Thư Hàng, ngay khi biết tin Lục thị đã quay sang hợp tác với cơ quan điều tra, đã có phản ứng quyết liệt hơn bất kỳ ai có thể lường trước.
Sáng hôm sau, tôi nhận được tin báo khẩn cấp từ đội bảo vệ an ninh của tập đoàn. Toàn bộ hệ thống máy chủ lưu trữ dữ liệu tài chính nội bộ của Tập đoàn Kiều Thị bất ngờ bị tấn công mạng, có dấu hiệu bị xóa hàng loạt tài liệu quan trọng, bao gồm cả những bản sao lưu gốc của các giao dịch đáng ngờ mà đội kiểm toán đã phát hiện trước đó.
“Đây rõ ràng là hành động phá hủy bằng chứng có chủ đích.” Trưởng bộ phận an ninh mạng báo cáo, giọng gấp gáp. “Chúng tôi đã cố gắng ngăn chặn, nhưng kẻ tấn công có trình độ kỹ thuật rất cao, đã xóa được khoảng ba mươi phần trăm dữ liệu trước khi hệ thống được cách ly hoàn toàn.”
May mắn thay, nhờ sự chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước của Thừa Uyên, toàn bộ bằng chứng quan trọng nhất đã được sao lưu độc lập tại một máy chủ bên ngoài không có kết nối với hệ thống nội bộ của tập đoàn, không bị ảnh hưởng bởi cuộc tấn công.
“Hắn đang trở nên liều lĩnh hơn.” Thừa Uyên nhận định trong cuộc họp khẩn ngay sau đó. “Việc thực hiện một cuộc tấn công mạng quy mô lớn như vậy, trong khi đang bị điều tra và cấm xuất cảnh, cho thấy hắn không còn nhiều lựa chọn, và đang cố gắng níu kéo cơ hội cuối cùng bằng mọi giá.”
“Chúng ta cần đẩy nhanh tiến độ, không để hắn có thêm bất kỳ cơ hội nào khác.” Tôi nói, giọng kiên quyết. “Tôi sẽ đề nghị tòa án đưa vụ việc ra xét xử trong thời gian sớm nhất có thể, dựa trên toàn bộ bằng chứng đã được củng cố chắc chắn.”
Trong lúc chờ đợi ngày ra tòa, tôi nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ chính Lâm Thư Hàng, giọng anh ta lần này không còn vẻ điềm tĩnh lạnh lùng thường thấy, mà đầy vẻ cùng quẫn.
“Chị thắng rồi, Nhã Trúc.” Anh ta nói, gọi thẳng tên tôi lần đầu tiên kể từ khi tôi trở về. “Nhưng chị có chắc mình muốn nhìn thấy tôi ngồi tù, để rồi cả gia tộc này phải sống trong sự giày vò vì đã đẩy một đứa con ruột của lão gia vào vòng lao lý hay không?”
“Anh đang cố lay động lòng trắc ẩn của tôi sao?” Tôi hỏi, giọng lạnh lùng.
“Tôi chỉ đang nói ra sự thật.” Anh ta đáp. “Nếu chị đưa tôi ra tòa, câu chuyện sẽ không chỉ dừng lại ở tội danh của tôi, mà còn kéo theo cả bí mật ngoại tình của ông nội chị, sự nhu nhược của cha chị, và cả quá khứ không mấy trong sạch của kế mẫu chị. Gia tộc Kiều thị sẽ trở thành trò cười cho cả giới thượng lưu, uy tín tập đoàn sẽ sụp đổ theo.”
Tôi im lặng một lúc, cân nhắc kỹ lưỡng từng lời anh ta nói. Đây rõ ràng là lời đe dọa cuối cùng, đánh vào nỗi lo sợ về danh dự gia tộc, thứ mà tôi biết rất rõ giá trị của nó trong giới kinh doanh thượng lưu.
“Tôi đã học được một điều quan trọng, kể từ ngày tôi bị chính gia tộc này ruồng bỏ mười năm trước.” Tôi nói, giọng bình thản nhưng đầy sức nặng. “Danh dự thật sự không nằm ở việc che giấu tội lỗi, mà nằm ở việc dám đối mặt và sửa chữa nó. Nếu sự thật khiến gia tộc này sụp đổ, thì đó là một sự sụp đổ xứng đáng, để từ đó, chúng tôi có thể xây dựng lại mọi thứ trên nền tảng trung thực, thay vì tiếp tục sống trong dối trá như suốt mười năm qua.”
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, cuối cùng Lâm Thư Hàng chỉ buông một câu ngắn gọn trước khi cúp máy. “Vậy thì, hẹn gặp lại chị trước tòa.”
Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ văn phòng, lòng bình thản lạ thường. Mười năm chờ đợi, cuối cùng cũng sắp đến hồi kết. Nhưng tôi biết, đây sẽ không phải là một cuộc chiến dễ dàng, khi kẻ đối đầu với tôi đã không còn gì để mất.
Trong hai tuần chuẩn bị trước phiên tòa, tôi dành phần lớn thời gian cùng đội ngũ pháp lý rà soát lại từng chi tiết nhỏ nhất trong hồ sơ, đảm bảo không để lại bất kỳ kẽ hở nào cho Lâm Thư Hàng có thể lợi dụng.
Nhã Kỳ, dù vẫn còn sợ hãi, đã kiên định với quyết định làm chứng của mình. Cô thậm chí còn chủ động cung cấp thêm một manh mối quan trọng, một cuốn nhật ký cô từng viết ngay sau vụ tai nạn mười năm trước, ghi lại chi tiết cảm xúc hoảng loạn và những lời đe dọa cô nhận được từ Lâm Thư Hàng, dù khi đó cô không dám ghi rõ tên anh ta, chỉ gọi bằng một ký hiệu bí mật.
“Chị nghĩ cuốn nhật ký này có giá trị pháp lý không?” Nhã Kỳ hỏi, giọng vẫn còn chút do dự khi đưa cuốn sổ cũ kỹ cho tôi.
“Nó sẽ củng cố thêm tính xác thực cho lời khai của em, đặc biệt là khi thời gian ghi chép trùng khớp với thời điểm xảy ra vụ việc.” Tôi đáp, siết chặt tay em gái mình đầy trân trọng. “Cảm ơn em, vì đã giữ lại bằng chứng quý giá này suốt mười năm qua, dù phải sống trong nỗi sợ hãi.”
Song song với việc củng cố hồ sơ, Thừa Uyên cùng đội an ninh mạng cũng đã truy tìm được kẻ đứng sau cuộc tấn công vào hệ thống máy chủ của tập đoàn, xác định đó chính là một nhóm hacker được Lâm Thư Hàng thuê thông qua một trung gian ẩn danh, với dấu vết giao dịch tiền điện tử không thể xóa bỏ hoàn toàn.
“Đây là bằng chứng bổ sung cho tội danh phá hoại tài sản và cản trở điều tra.” Thừa Uyên nói, đặt bản báo cáo kỹ thuật lên bàn. “Cùng với các tội danh khác, Lâm Thư Hàng đang phải đối mặt với một bản án có thể lên đến hai mươi năm tù giam.”
Tôi gật đầu, nhưng lòng vẫn không tránh khỏi cảm giác nặng nề. Dù biết rõ mọi tội lỗi anh ta gây ra, việc chứng kiến một người có cùng dòng máu với gia tộc mình phải đối mặt với bản án nghiêm khắc như vậy, vẫn khiến tôi không thể hoàn toàn dửng dưng.
“Cô có đang do dự không?” Thừa Uyên hỏi, nhận ra sự trầm ngâm trong ánh mắt tôi.
“Không phải do dự về việc đưa anh ta ra công lý.” Tôi đáp, nhìn ra ngoài cửa sổ. “Chỉ là, tôi cứ nghĩ mãi về lá thư của ông nội, về việc tìm cách để công lý và lòng vị tha cùng tồn tại. Tôi vẫn chưa biết chính xác, con đường đó sẽ trông như thế nào.”
Thừa Uyên im lặng một lúc, rồi nhẹ nhàng nắm lấy tay tôi. “Có lẽ, công lý không nhất thiết phải đối lập với lòng vị tha. Cô có thể để pháp luật trừng phạt đúng người, đúng tội, nhưng vẫn có thể chọn không nuôi dưỡng thù hận trong lòng mình sau khi mọi chuyện kết thúc. Đó không phải là tha thứ cho tội ác, mà là giải thoát cho chính bản thân cô khỏi gánh nặng của quá khứ.”
Tôi nhìn anh, cảm nhận được sự ấm áp lan tỏa từ bàn tay đang nắm chặt lấy tay mình. “Cảm ơn anh, vì đã luôn ở bên cạnh, giúp tôi nhìn mọi việc rõ ràng hơn trong những lúc tôi cảm thấy mông lung nhất.”
“Đó là điều tôi muốn làm, không chỉ vì lời hứa với cha tôi năm xưa, mà vì chính tôi cũng muốn như vậy.” Thừa Uyên nói, ánh mắt anh chan chứa một tình cảm mà cả hai chúng tôi đều ngầm hiểu, dù chưa ai từng nói ra thành lời.
Đêm trước ngày phiên tòa chính thức khai mạc, tôi nhận được một cuộc gọi bất ngờ khác, không phải từ Lâm Thư Hàng, mà từ một số máy tôi không hề quen biết.
“Chủ tịch Nhã Trúc, tôi là luật sư biện hộ mới của ông Lâm Thư Hàng.” Giọng người đàn ông vang lên, lịch sự nhưng đầy toan tính. “Tôi gọi điện để thông báo, thân chủ tôi đã quyết định thay đổi chiến lược biện hộ. Ông ấy sẽ không phủ nhận các cáo buộc liên quan đến vụ tai nạn cầu thang và hành vi uy hiếp, nhưng sẽ đưa ra một yêu cầu đặc biệt trước tòa, liên quan trực tiếp đến quyền thừa kế hợp pháp của mình.”
“Yêu cầu gì?” Tôi hỏi, cảnh giác.
“Ông ấy sẽ yêu cầu tòa án công nhận quyền thừa kế một phần tài sản của lão gia, dựa trên xét nghiệm ADN đã được xác thực, bất kể kết quả của vụ án hình sự ra sao.” Người luật sư đáp. “Theo luật thừa kế hiện hành, quyền thừa kế và trách nhiệm hình sự là hai vấn đề độc lập, tòa án buộc phải xem xét cả hai một cách công bằng.”
Tôi cúp máy, ngồi lặng người suy nghĩ. Lâm Thư Hàng, dù đã chấp nhận thất bại trong việc chối tội, vẫn không từ bỏ việc giành lấy phần tài sản mà anh ta cho rằng thuộc về mình một cách hợp pháp. Đây sẽ là trận chiến pháp lý phức tạp nhất mà tôi từng đối mặt, nơi tình thân, công lý và tài sản đan xen chồng chéo vào nhau, không dễ dàng phân định rạch ròi.
