Chương 13
Phiên tòa xét xử Lâm Thư Hàng thu hút sự chú ý của toàn bộ giới truyền thông và dư luận thành phố. Trước cổng tòa án, hàng chục phóng viên chen chúc chờ đợi để ghi lại từng diễn biến của vụ án được mệnh danh là “vụ bê bối gia tộc chấn động nhất thập kỷ”.
Tôi bước vào phòng xử án cùng Thừa Uyên và luật sư Hà Vĩnh Khang, giữ vững tinh thần dù trong lòng không tránh khỏi những gợn sóng lo lắng. Nhã Kỳ ngồi ở hàng ghế nhân chứng, gương mặt căng thẳng nhưng ánh mắt đã kiên định hơn rất nhiều so với những ngày đầu.
Lâm Thư Hàng xuất hiện trong bộ vest chỉnh tề, thái độ điềm tĩnh đến khó tin dù đang phải đối mặt với hàng loạt cáo buộc nghiêm trọng. Anh ta liếc nhìn tôi một cái, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt khó đoán.
Phiên tòa bắt đầu với phần trình bày cáo trạng từ phía công tố viên, liệt kê chi tiết các tội danh, cố ý gây thương tích dẫn đến thương tật vĩnh viễn, vu khống, biển thủ tài sản có tổ chức, phá hoại tài sản thông qua tấn công mạng, và cản trở hoạt động điều tra.
Khi đến lượt Nhã Kỳ làm chứng, cả phòng xử án im phăng phắc lắng nghe. Cô kể lại toàn bộ sự việc mười năm trước một cách chi tiết, mạch lạc, kèm theo cuốn nhật ký viết tay được trình lên làm bằng chứng bổ sung. Giọng cô run rẩy ở những đoạn xúc động nhất, nhưng không hề dao động hay mâu thuẫn với những gì cô đã khai trước đó với cơ quan điều tra.
“Cô có chắc chắn về những gì mình vừa trình bày không?” Luật sư biện hộ của Lâm Thư Hàng chất vấn, cố gắng tìm kẽ hở trong lời khai của Nhã Kỳ.
“Tôi chắc chắn.” Nhã Kỳ đáp, giọng cứng cỏi hơn bất kỳ ai có thể tưởng tượng về cô trước đây. “Tôi đã sống trong sợ hãi và dối trá suốt mười năm, để bảo vệ một bí mật không phải của mình. Hôm nay, tôi chỉ đang nói ra sự thật mà lẽ ra tôi nên nói từ rất lâu rồi.”
Tiếp theo, Lục thị được triệu tập làm chứng, xác nhận toàn bộ vai trò của mình trong việc che giấu sự thật, cũng như những lời đe dọa bà nhận được từ Lâm Thư Hàng liên quan đến bí mật cá nhân của bà. Lời khai của bà, dù đi kèm với sự xấu hổ và hối hận rõ rệt, đã củng cố thêm tính xác thực cho toàn bộ vụ án.
Đến lượt bằng chứng tài chính được trình bày, đội kiểm toán pháp y của Thừa Uyên lần lượt chỉ ra từng khoản chuyển tiền bất minh, từng công ty vỏ bọc, từng dấu vết giao dịch liên quan trực tiếp đến Lâm Thư Hàng, không để lại bất kỳ khoảng trống nào cho sự chối cãi.
Khi đến lượt Lâm Thư Hàng đối chất, anh ta đứng dậy, giọng nói vang lên đầy tự tin bất chấp áp lực từ hàng loạt bằng chứng bất lợi.
“Tôi thừa nhận, mười năm trước, tôi đã có mặt tại hiện trường khi cô Nhã Kỳ bị ngã.” Anh ta nói, giọng chậm rãi. “Nhưng tôi khẳng định, đó là một tai nạn ngoài ý muốn trong lúc chúng tôi giằng co, không phải hành động cố ý gây thương tích như cáo trạng nêu ra.”
“Vậy tại sao sau đó, ông lại đổ tội cho cô Kiều Nhã Trúc, khiến cô ấy phải chịu oan ức suốt mười năm?” Công tố viên chất vấn.
“Vì lúc đó, tôi hoảng loạn, và tôi thừa nhận mình đã có một quyết định sai lầm, ích kỷ.” Lâm Thư Hàng đáp, giọng có phần chùng xuống. “Nhưng tôi muốn tòa xem xét đến hoàn cảnh của tôi, một đứa trẻ sinh ra không được thừa nhận, phải chứng kiến người chị em cùng huyết thống hưởng trọn mọi vinh hoa phú quý mà lẽ ra tôi cũng xứng đáng có được.”
Tôi đứng dậy, xin phép được phát biểu trước tòa. Vị thẩm phán gật đầu đồng ý.
“Thưa quý tòa, tôi không phủ nhận ông Lâm Thư Hàng đã phải chịu đựng những bất công từ hoàn cảnh xuất thân của mình.” Tôi nói, giọng bình tĩnh nhưng đầy sức nặng. “Nhưng bất công trong quá khứ không thể là lý do biện minh cho việc gây ra bất công còn lớn hơn đối với người khác. Tôi từng mất mười năm tuổi trẻ, sống lưu vong xa gia đình vì một tội danh tôi không hề gây ra. Em gái tôi từng mất khả năng đi lại bình thường suốt phần đời còn lại, đồng thời phải sống trong sợ hãi và im lặng suốt một thập kỷ. Những tổn thất đó, không có bất kỳ hoàn cảnh nào có thể bù đắp hay biện minh được.”
Cả phòng xử án im lặng lắng nghe từng lời tôi nói. Tôi tiếp tục, giọng vẫn giữ nguyên sự điềm tĩnh.
“Tôi đến đây, không phải để đòi hỏi một bản án nặng nề nhất có thể dành cho ông Lâm Thư Hàng, dù ông ấy hoàn toàn xứng đáng phải chịu trách nhiệm đầy đủ trước pháp luật. Tôi đến đây để đòi lại công lý, cho chính tôi, cho em gái tôi, và cho cả những nạn nhân khác đã phải chịu đựng vì hành động của ông ấy suốt mười hai năm qua. Xin quý tòa xét xử công minh, dựa trên bằng chứng và pháp luật, không dựa trên lòng thương hại đối với bất kỳ bên nào.”
Bài phát biểu của tôi kết thúc trong sự im lặng nặng nề của cả phòng xử án. Vị thẩm phán tuyên bố tạm nghỉ để hội đồng xét xử cân nhắc, hẹn công bố phán quyết vào sáng hôm sau.
Đêm trước khi tòa tuyên án, tôi không tài nào chợp mắt được. Tôi ngồi một mình trong phòng làm việc, lật giở lại lá thư của ông nội không biết bao nhiêu lần, cố gắng tìm kiếm sự bình yên trong lòng trước ngày trọng đại sắp tới.
Cha tôi bất ngờ đến tìm tôi vào lúc nửa đêm, gương mặt ông đầy vẻ mệt mỏi và trăn trở.
“Con vẫn còn thức sao?” Ông hỏi, ngồi xuống đối diện tôi.
“Con không ngủ được.” Tôi đáp, gấp lá thư lại cẩn thận. “Cha cũng vậy sao?”
Cha tôi gật đầu, ánh mắt ông nhìn xa xăm. “Cha cứ suy nghĩ mãi về Thư Hàng. Dù biết rõ những gì nó đã gây ra là không thể tha thứ, nhưng cha vẫn không khỏi cảm thấy áy náy, vì đã không đủ can đảm để đối mặt với sự thật sớm hơn, để có thể ngăn chặn mọi chuyện trước khi nó đi quá xa.”
“Cha không phải người duy nhất cảm thấy như vậy.” Tôi nói, nhẹ nhàng đặt tay lên vai ông. “Nhưng chúng ta không thể thay đổi quá khứ, chỉ có thể học cách đối mặt với nó, và cố gắng làm điều đúng đắn nhất có thể trong hiện tại.”
“Con đã quyết định sẽ làm gì, sau khi tòa tuyên án chưa?” Cha tôi hỏi.
Tôi trầm ngâm một lúc, rồi đáp. “Con sẽ để pháp luật quyết định mức án dành cho Thư Hàng. Nhưng về phần tài sản thừa kế, con đã nghĩ đến một phương án, vừa tôn trọng di nguyện của ông nội, vừa đảm bảo công lý cho những gì đã xảy ra.”
“Phương án gì?” Cha tôi hỏi, tò mò.
“Con sẽ công khai thừa nhận quan hệ huyết thống của Thư Hàng với gia tộc, theo đúng điều kiện trong di chúc.” Tôi nói. “Nhưng con sẽ đề nghị thiết lập một quỹ tín thác đặc biệt, trích từ phần tài sản đáng lẽ thuộc về Thư Hàng, để bồi thường trực tiếp cho Nhã Kỳ vì những tổn thương cô ấy phải chịu đựng, đồng thời dùng phần còn lại để thành lập một quỹ hỗ trợ pháp lý miễn phí, giúp đỡ những nạn nhân bị vu oan trong các vụ án gia đình phức tạp, mang tên của ông nội.”
Cha tôi nhìn tôi, ánh mắt ông ánh lên sự ngạc nhiên xen lẫn tự hào. “Đó là một quyết định đầy trí tuệ và nhân văn, con gái à. Cha tin, ông nội con, nếu còn sống, sẽ rất tự hào về con.”
Sáng hôm sau, phòng xử án chật kín người khi tòa chuẩn bị công bố phán quyết. Tôi ngồi cạnh Thừa Uyên, tay siết chặt tay anh dưới gầm bàn, cả hai cùng chờ đợi trong sự căng thẳng tột độ.
Vị thẩm phán bước vào, cả phòng đứng dậy im lặng. Sau khi tuyên bố khai mạc, ông bắt đầu đọc phán quyết.
“Sau khi xem xét toàn bộ bằng chứng, lời khai nhân chứng, cùng các tình tiết liên quan, hội đồng xét xử tuyên bố bị cáo Lâm Thư Hàng phạm các tội danh sau: cố ý gây thương tích dẫn đến thương tật vĩnh viễn, vu khống, biển thủ tài sản có tổ chức với quy mô đặc biệt nghiêm trọng, phá hoại tài sản thông qua hình thức tấn công mạng, và cản trở hoạt động điều tra.”
Cả phòng xử án im phăng phắc lắng nghe tiếp phần tuyên án.
“Xét đến tính chất nghiêm trọng và có tổ chức của các hành vi phạm tội, kéo dài trong suốt mười hai năm, gây tổn hại nghiêm trọng cả về thể chất, tinh thần lẫn tài chính cho các nạn nhân, hội đồng xét xử tuyên phạt bị cáo Lâm Thư Hàng mức án mười tám năm tù giam, đồng thời buộc bồi thường toàn bộ thiệt hại tài chính đã gây ra cho Tập đoàn Kiều Thị và các bên liên quan.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm, nhưng không hề cảm thấy vui sướng hay hả hê như tôi từng tưởng tượng suốt mười năm nung nấu ý định trả thù. Thay vào đó, tôi chỉ cảm thấy một sự nhẹ nhõm sâu sắc, như thể một gánh nặng khổng lồ cuối cùng cũng được trút bỏ khỏi vai mình.
Lâm Thư Hàng đứng lặng người khi nghe tuyên án, gương mặt anh ta không còn vẻ điềm tĩnh lạnh lùng thường thấy, mà trở nên trống rỗng đến đáng thương. Trước khi bị dẫn giải rời khỏi phòng xử án, anh ta quay lại nhìn tôi một lần cuối.
“Chị hài lòng chưa, Nhã Trúc?” Anh ta hỏi, giọng không còn chút cay nghiệt nào, chỉ còn lại sự mệt mỏi tột cùng.
Tôi nhìn anh ta, giọng bình thản. “Tôi không tìm kiếm sự hài lòng từ nỗi đau của anh. Tôi chỉ tìm kiếm công lý cho những gì đã mất. Và hôm nay, công lý đã được thực thi.”
