Chương 3
Cuộc họp hội đồng quản trị được dời sang tuần sau theo đề nghị của luật sư Hà Vĩnh Khang, để các bên có thời gian chuẩn bị hồ sơ pháp lý. Tối hôm đó, Thừa Uyên mời tôi đến một quán trà quen thuộc, nơi cả hai từng ngồi suốt những năm tháng còn ở biên giới.
“Cô còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không?” Anh hỏi, rót cho tôi một chén trà nóng.
Tôi khẽ mỉm cười, ký ức mười năm trước ùa về rõ mồn một. “Sao quên được. Lúc đó tôi vừa bị bỏ lại giữa vùng biên giới xa lạ, không tiền, không giấy tờ, ngồi co ro trong góc chợ giữa trời mưa tầm tã. Anh xuất hiện, ném cho tôi một chiếc áo khoác, không nói câu nào.”
“Vì lúc đó tôi không biết phải nói gì với một người xa lạ đang khóc giữa chợ.” Thừa Uyên đáp, khóe môi giãn ra một nụ cười hiếm hoi. “Cha tôi nhận ra cô ngay khi nhìn thấy chiếc vòng cổ mẹ cô để lại, vì cha tôi từng chịu ơn cứu mạng của bà năm xưa, trong một trận dịch bệnh ở vùng biên. Ông nói, đây là cơ duyên trời định, phải nhận cô làm đệ tử, dạy cô cách tự đứng vững giữa đời.”
“Suốt ba năm luyện tập, tôi nhớ anh luôn là người khắt khe nhất.” Tôi nói, giọng pha chút trêu đùa hiếm hoi. “Bắt tôi dậy từ bốn giờ sáng, chạy bộ mười cây số trước khi học bất kỳ điều gì về đầu tư tài chính.”
“Vì tôi biết, thương trường ngoài kia còn khắc nghiệt hơn thế gấp trăm lần.” Anh đáp, ánh mắt trở nên sâu xa. “Tôi không muốn cô quay lại thành phố này với đôi tay trắng và trái tim còn quá nhiều lỗ hổng để người khác lợi dụng.”
Tôi im lặng, nhìn làn khói trà bốc lên mờ ảo giữa không gian tĩnh lặng. “Suốt mười năm qua, tại sao anh chưa từng nói với tôi, rằng anh biết trước một ngày tôi sẽ phải đối mặt với những chuyện như thế này?”
“Vì tôi không muốn cô sống trong nỗi ám ảnh của một cuộc chiến chưa xảy đến.” Thừa Uyên nói, giọng trầm xuống. “Tôi chỉ muốn âm thầm chuẩn bị mọi thứ cần thiết, để khi ngày đó đến, cô sẽ không đơn độc.”
Tôi nhìn anh, lòng dâng lên một cảm xúc khó gọi tên, vừa ấm áp, vừa xót xa. Suốt mười năm dài đằng đẵng, tôi luôn nghĩ mình phải tự mình bước đi trên con đường báo thù cô độc này. Tôi chưa từng nhận ra, có một người vẫn luôn âm thầm dõi theo từng bước chân tôi, chuẩn bị sẵn mọi phương án dự phòng cho ngày tôi cần đến nhất.
“Cảm ơn anh.” Tôi nói, giọng khẽ khàng. “Vì đã không bỏ tôi lại một mình.”
Thừa Uyên nhìn tôi, ánh mắt anh thoáng qua một tia dịu dàng hiếm khi anh để lộ ra trước mặt người khác. “Chuyện đó, cô không cần cảm ơn. Nhưng có một điều tôi muốn cô hiểu rõ, ngay từ bây giờ.”
“Điều gì?”
“Kẻ đứng sau danh tính bí ẩn trong di chúc, dù là ai, dù có mối quan hệ máu mủ thế nào với gia tộc cô, tôi sẽ không để họ một lần nữa làm tổn thương cô.” Giọng anh trở nên cứng rắn khác thường. “Lần này, cô không còn đơn độc như mười năm trước nữa.”
Đêm đó, khi trở về căn hộ riêng, tôi nhận được một cuộc gọi từ số máy lạ. Giọng nói đầu dây bên kia thì thầm, gấp gáp.
“Chị Nhã Trúc, em là Nhã Kỳ. Em cần gặp chị, ngay bây giờ, một mình. Có chuyện em phải nói với chị, về những gì thật sự đã xảy ra mười năm trước.”
Tôi sững người, tim đập nhanh hơn. “Em đang ở đâu?”
“Quán cà phê cũ ở góc đường Lập Thị, chỗ ngày xưa hai chị em từng hay đến.” Nhã Kỳ nói, giọng run rẩy đến mức tôi có thể cảm nhận được nỗi sợ hãi tột cùng trong đó. “Chị đến một mình được không? Nếu có người khác đi cùng, em sẽ không dám nói gì cả. Em sợ, người ta đang theo dõi em.”
Tôi cân nhắc trong tích tắc, cuối cùng vẫn quyết định đến điểm hẹn một mình, chỉ nhắn tin báo cho Thừa Uyên biết vị trí đề phòng bất trắc.
Quán cà phê cũ vắng khách vào giờ tối muộn. Nhã Kỳ ngồi thu mình trong góc khuất nhất, tay run rẩy ôm chặt ly cà phê đã nguội lạnh từ lâu. Gương mặt cô, người em gái từng khiến tôi bị đẩy vào mười năm lưu đày, giờ đây hốc hác, đôi mắt trũng sâu vì mất ngủ.
“Chị ngồi xuống đi.” Nhã Kỳ nói, giọng khàn đặc. “Em không còn nhiều thời gian trước khi có người phát hiện em gặp chị.”
Tôi ngồi xuống đối diện cô, cố giữ vẻ bình thản. “Em muốn nói gì?”
Nhã Kỳ hít một hơi thật sâu, đôi tay siết chặt lấy nhau đến trắng bệch. “Mười năm trước, người đẩy em ngã cầu thang, không phải là tai nạn ngẫu nhiên. Và người đó, cũng không phải là chị.”
Tim tôi thắt lại. “Vậy là ai?”
Nhã Kỳ ngước mắt nhìn tôi, trong ánh mắt cô hiện lên một nỗi sợ hãi tột độ, như thể chỉ cần nhắc đến cái tên đó thôi cũng đủ khiến cô rơi vào nguy hiểm chết người.
“Người đó…”
Đúng lúc cô sắp nói ra cái tên, một bóng người mặc áo khoác đen lặng lẽ bước qua cửa kính quán cà phê, dừng lại đúng ngay tầm mắt Nhã Kỳ. Gương mặt cô lập tức tái mét, toàn thân run lên như tàu lá.
“Em… em xin lỗi chị. Em không thể nói được nữa.” Nhã Kỳ vội vàng đứng dậy, ném lại vài tờ tiền lẻ lên bàn rồi gần như chạy trốn khỏi quán, bỏ mặc tôi ngồi lại một mình với câu hỏi còn dang dở, và bóng người áo đen kia đã biến mất không dấu vết ngay sau đó.
