Chương 2

  1. Home
  2. Mười Năm Báo Oán
  3. Chương 2
Prev
Next

Luật sư Hà Vĩnh Khang gấp tờ di chúc lại, không đọc tiếp ngay mà đưa mắt nhìn quanh sảnh đường một lượt, như đang cân nhắc xem có nên nói tiếp hay không.

“Ông cứ đọc.” Tôi lên tiếng, giọng bình thản dù trong lòng đang dậy sóng.

“Theo di nguyện của lão gia, danh tính người này sẽ không được công bố ngay hôm nay.” Ông Hà nói chậm rãi. “Lão gia để lại một phong bì thứ hai, chỉ mở khi cô Nhã Trúc chính thức tiếp quản chức vụ chủ tịch hội đồng quản trị Tập đoàn Kiều Thị, trong vòng ba mươi ngày kể từ hôm nay. Nếu quá thời hạn mà cô chưa tiếp quản, toàn bộ tài sản sẽ được chuyển giao theo phương án dự phòng, cho một người thừa kế khác.”

Cả sảnh đường xôn xao. Kế mẫu Lục thị đứng phắt dậy. “Vô lý! Chuyện thừa kế phải minh bạch ngay từ đầu, sao có thể để treo lơ lửng như vậy?”

“Đây là di nguyện cuối cùng của lão gia, thưa bà Lục.” Ông Hà đáp, giọng vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh nghề nghiệp. “Tôi chỉ là người thực thi, không có quyền thay đổi.”

Tôi nhìn ông Hà, ánh mắt dò xét. “Ông biết người đó là ai.”

Đó không phải câu hỏi, mà là khẳng định. Ông Hà khẽ cúi đầu, tránh ánh nhìn của tôi. “Tôi có biết. Nhưng lão gia dặn dò rất kỹ, tôi không được tiết lộ trước thời hạn, dù là với chính cô.”

Tôi siết chặt tay, cảm giác như đang bị đẩy vào một ván cờ mà người chơi đã khuất đặt sẵn từng nước đi, còn tôi chỉ có thể dò dẫm từng bước một trong bóng tối.

Cha tôi đứng lặng người từ nãy đến giờ, gương mặt trắng bệch. Ông nhìn tôi, môi mấp máy như muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng lại im lặng, quay đi chỗ khác.

“Cha có biết người đó là ai không?” Tôi hỏi thẳng.

“Cha… cha không biết.” Ông đáp, giọng run rẩy, nhưng ánh mắt né tránh của ông khiến tôi không tin trọn vẹn câu trả lời ấy.

Buổi tang lễ kết thúc trong không khí nặng nề chưa từng có. Khách khứa lần lượt ra về, bàn tán xôn xao về bản di chúc kỳ lạ. Tôi đứng ở hiên nhà, nhìn dòng xe rời đi, lòng ngổn ngang trăm mối.

“Cần tôi giúp gì không?”

Giọng nói trầm ấm quen thuộc vang lên phía sau khiến tôi quay phắt lại. Đường Thừa Uyên đứng đó, khoác áo vest đen giản dị, ánh mắt điềm tĩnh như mọi khi.

“Anh đến từ bao giờ?” Tôi hỏi, có chút bất ngờ.

“Từ đầu buổi lễ. Tôi đứng ở hàng ghế sau, không muốn làm phiền cô lúc đối mặt với gia đình.” Anh đáp, đưa cho tôi một ly nước ấm. “Ba mươi ngày không phải ít, nhưng cũng không nhiều nếu cô muốn điều tra ra người đứng sau bản di chúc thứ hai trước khi buộc phải công khai danh tính họ.”

Tôi nhận lấy ly nước, hơi ấm lan qua lòng bàn tay lạnh cóng. “Anh nghĩ tôi nên điều tra trước, thay vì cứ để mọi chuyện diễn ra theo ý ông nội sắp đặt?”

“Ông nội cô là người cẩn trọng cả đời. Việc ông giấu danh tính người này đến phút cuối, chắc chắn không phải ngẫu nhiên.” Thừa Uyên nói, ánh mắt sâu xa. “Có thể ông muốn bảo vệ cô khỏi việc hành động nông nổi khi biết sự thật quá sớm. Cũng có thể, ông muốn để cô tự mình tìm ra, như một phép thử cuối cùng.”

Tôi im lặng, nhìn về phía cánh cổng biệt thự nơi Lục thị và Nhã Kỳ vừa lên xe rời đi, không quên ném lại một ánh mắt đầy cảnh giác về phía tôi.

“Công ty kiểm toán pháp y của anh, có thể giúp tôi rà lại toàn bộ hồ sơ tài chính của Tập đoàn Kiều Thị mười năm qua không?” Tôi hỏi.

“Tôi đã chờ cô hỏi câu này.” Thừa Uyên khẽ nhếch môi cười, lần đầu tiên trong ngày hôm đó tôi thấy một chút ấm áp thực sự trong ánh mắt anh. “Tôi đã chuẩn bị đội ngũ từ tuần trước, ngay khi nghe tin lão gia qua đời.”

Tôi nhìn anh, có chút ngạc nhiên. “Sao anh biết mọi chuyện sẽ phức tạp đến thế?”

“Vì suốt mười năm qua, tôi chưa từng ngừng theo dõi tình hình tài chính của gia tộc cô, kể từ ngày cha tôi nhận cô làm đệ tử.” Anh đáp thẳng thắn, không né tránh. “Tôi biết rõ, một ngày nào đó cô sẽ quay về đòi lại công bằng. Tôi chỉ không ngờ ngày đó lại đến cùng với một quả bom hẹn giờ mang tên di chúc thứ hai.”

Tối hôm đó, sau khi tiễn khách khứa cuối cùng, tôi ở lại thư phòng của ông nội một mình, lục tìm trong đống hồ sơ cũ mà ông để lại. Căn phòng vẫn giữ nguyên mùi gỗ đàn hương ông thường dùng, mùi hương gợi lại cả tuổi thơ tôi từng lớn lên trong ngôi nhà này, trước khi mọi thứ sụp đổ.

Trong ngăn kéo cuối cùng của chiếc bàn làm việc, tôi tìm thấy một cuốn sổ tay cũ, bìa da đã sờn màu theo thời gian. Những trang đầu ghi chép về các khoản đầu tư, những trang giữa là danh sách nhân sự cấp cao của tập đoàn qua nhiều năm. Nhưng đến những trang cuối, nét chữ của ông nội bỗng trở nên run rẩy, khác hẳn phong cách ngay ngắn thường thấy.

“Ta nợ người đó một lời xin lỗi, đã giữ im lặng quá lâu. Nhưng nếu công khai quá sớm, e rằng sẽ đẩy Nhã Trúc vào nguy hiểm còn lớn hơn nữa.”

Tôi đọc đi đọc lại dòng chữ ấy không biết bao nhiêu lần. Nguy hiểm lớn hơn nữa là gì? Người mà ông nội nhắc đến, phải chăng chính là người đứng sau bản di chúc thứ hai?

Có tiếng gõ cửa nhẹ. Trợ lý riêng của tôi bước vào, gương mặt căng thẳng. “Thưa chủ tịch, có người vừa gửi một gói tài liệu đến văn phòng công ty, ghi rõ chỉ đích danh chị nhận. Không có tên người gửi.”

Tôi mở gói tài liệu ngay tại chỗ. Bên trong là một xấp ảnh chụp cũ, ố vàng theo năm tháng, chụp cảnh một người phụ nữ trẻ bế một đứa bé trai trước cổng biệt thự họ Kiều, phía sau tấm ảnh là dòng chữ viết tay mờ nhạt.

“Con trai của lão gia, sinh năm con không hề biết đến sự tồn tại.”

Tay tôi run lên. Vậy ra, bí mật động trời mà ông nội giấu kín suốt bao năm, người mà di chúc buộc tôi phải công khai thừa nhận, rất có thể chính là đứa trẻ trong tấm ảnh này, giờ đã trưởng thành và đang ẩn mình đâu đó ngay trong chính tập đoàn của gia tộc tôi.

Tôi không ngủ được đêm đó. Tấm ảnh cũ và dòng chữ viết tay của ông nội cứ ám ảnh trong đầu tôi, xoay vần không dứt.

Sáng hôm sau, tôi gọi Thừa Uyên đến văn phòng sớm hơn thường lệ. Anh nhìn tấm ảnh tôi đưa, gương mặt trầm ngâm hồi lâu.

“Người phụ nữ trong ảnh, tôi có thể cho người xác minh danh tính.” Anh nói, cẩn thận đặt tấm ảnh vào một túi bảo quản chuyên dụng. “Nhưng cô cần chuẩn bị tâm lý, nếu đây thật sự là con trai ngoài giá thú của ông nội, người đó rất có thể đang giữ một vị trí không hề tầm thường trong tập đoàn. Không ai ẩn mình kín kẽ suốt vài chục năm mà không có thế lực chống lưng.”

“Tôi hiểu.” Tôi đáp, giọng cứng cỏi hơn cảm giác thật sự trong lòng. “Nhưng tôi cần biết sự thật trước khi bị đẩy vào thế bị động, buộc phải công khai thừa nhận một người tôi còn chưa hiểu rõ họ là ai, họ đã làm gì.”

Trong lúc chờ đội kiểm toán pháp y của Thừa Uyên rà soát hồ sơ nhân sự cấp cao suốt ba mươi năm của Tập đoàn Kiều Thị, tôi quyết định đến gặp cha.

Căn biệt thự phụ nơi cha và Lục thị sinh sống sau khi giao lại quyền điều hành cho ông nội trước đây giờ vắng lặng khác thường. Cha ngồi một mình trong phòng khách, ly rượu đã cạn quá nửa dù mới sáng sớm.

“Con đến làm gì?” Ông hỏi, không nhìn tôi, giọng có phần mệt mỏi.

“Con muốn hỏi cha một câu, và con cần cha trả lời thật lòng.” Tôi ngồi xuống đối diện ông. “Cha có biết ông nội từng có một người con trai khác, không phải với bà nội con, không phải là cha?”

Ly rượu trong tay ông khẽ run lên, một chút rượu sóng sánh tràn ra ngoài miệng ly.

“Con… con nghe ai nói vậy?” Ông hỏi, giọng lạc đi.

“Vậy là cha biết.” Tôi nhìn thẳng vào ông, không để ông có cơ hội né tránh thêm lần nào nữa. “Mười năm trước, khi con bị đẩy khỏi nhà, có phải vì người đó không? Có phải cha đã biết chuyện, nhưng chọn cách im lặng, hy sinh con để bảo vệ bí mật của gia tộc?”

Cha tôi đặt mạnh ly rượu xuống bàn, hai tay ôm lấy đầu. “Cha không biết rõ mọi chuyện như con nghĩ. Cha chỉ biết, năm đó ông nội con từng nói, có một món nợ ân tình cha con phải trả, liên quan đến một người phụ nữ đã mất từ lâu. Ông không bao giờ nói rõ chi tiết, chỉ dặn cha phải bảo vệ danh dự gia tộc bằng mọi giá.”

“Bằng mọi giá, kể cả đẩy con gái ruột của mình vào chỗ chết?” Tôi hỏi, giọng nghẹn lại vì phẫn uất dồn nén suốt mười năm.

Cha tôi không trả lời, chỉ cúi gằm mặt, đôi vai gầy guộc của ông run lên từng chặp. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy người cha từng uy nghiêm, lạnh lùng của mình trở nên yếu đuối đến vậy.

“Cha xin lỗi.” Ông nói, giọng vỡ vụn. “Cha đã sai, sai suốt mười năm qua. Nhưng cha thật sự không biết, ông nội con giấu bí mật lớn đến mức nào.”

Tôi đứng dậy, không muốn kéo dài thêm cuộc đối thoại nặng nề này. “Con sẽ tự tìm ra sự thật. Nhưng lần này, con sẽ không để ai một lần nữa quyết định thay số phận con.”

Trên đường rời khỏi biệt thự phụ, điện thoại tôi reo lên, là cuộc gọi từ đội kiểm toán của Thừa Uyên.

“Chủ tịch Nhã Trúc, chúng tôi tìm thấy một điều bất thường.” Trưởng nhóm kiểm toán báo cáo, giọng gấp gáp. “Mười lăm năm trước, có một khoản chi bí mật trị giá năm triệu đô la, được chuyển từ tài khoản cá nhân của lão gia đến một quỹ tín thác đứng tên một cá nhân, danh tính đã bị xóa khỏi hồ sơ chính thức. Nhưng chúng tôi tìm thấy dấu vết trong bản sao lưu cũ.”

“Tên người thụ hưởng quỹ tín thác đó là gì?” Tôi hỏi, tim đập dồn dập.

“Lâm Thư Hàng.” Người trưởng nhóm đáp. “Hiện đang giữ chức Giám đốc mảng đầu tư chiến lược của Tập đoàn Kiều Thị, báo cáo trực tiếp cho bà Lục Uyển Thanh.”

Tôi sững người. Lâm Thư Hàng, cái tên đó không hề xa lạ với tôi. Suốt những buổi họp hội đồng quản trị gần đây, anh ta luôn là người đứng cạnh kế mẫu, ánh mắt sắc bén và thái độ điềm tĩnh khác thường so với tuổi tác. Tôi từng nghĩ anh ta chỉ là một nhân sự tài năng được Lục thị đề bạt, chưa từng một lần nghi ngờ có mối liên hệ máu mủ nào với gia tộc mình.

“Cho tôi xem toàn bộ hồ sơ nhân sự của Lâm Thư Hàng ngay lập tức.” Tôi ra lệnh, giọng lạnh băng.

Buổi chiều hôm đó, khi tôi bước vào văn phòng tập đoàn để chuẩn bị cho cuộc họp hội đồng quản trị đầu tiên trên cương vị mới, tôi chạm mặt Lâm Thư Hàng ngay tại hành lang. Anh ta mỉm cười lịch sự, cúi đầu chào tôi như một nhân viên cấp dưới bình thường.

“Chào chủ tịch Nhã Trúc. Rất hân hạnh được làm việc dưới sự lãnh đạo của chị.”

Tôi nhìn anh ta, cố gắng giữ vẻ mặt bình thản nhất có thể, dù trong lòng đang cuộn trào hàng trăm câu hỏi. “Anh Lâm Thư Hàng, đúng không? Tôi nghe nói anh làm việc ở đây đã lâu.”

“Đã mười hai năm, thưa chị.” Anh ta đáp, ánh mắt thoáng qua một tia gì đó khó đoán, nhanh đến mức tôi không kịp nắm bắt rõ ràng. “Tôi luôn xem tập đoàn này như gia đình thứ hai của mình.”

Câu nói ấy, không hiểu sao lại khiến sống lưng tôi lạnh toát.

Prev
Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal