Chương 1

  1. Home
  2. Mười Năm Báo Oán
  3. Chương 1
Next

(FuII) Mười năm trước, Kiều Nhã Trúc bị chính cha ruột đuổi khỏi nhà, ép gả đến vùng biên giới hẻo lánh vì một tội danh bị vu oan. Hôm nay cô trở về dự tang lễ ông nội với thân phận nữ chủ tịch tập đoàn quyền lực, mang theo bằng chứng phơi bày sự thật năm xưa, nhưng bản di chúc được công bố ngay sau đó lại hé lộ một kẻ chủ mưu mà cô chưa từng ngờ tới.

—

Bảo vệ cổng biệt thự họ Kiều chắn ngang trước mặt tôi, giọng khinh khỉnh: “Ở đây không tiếp người lạ mặt, đặc biệt là loại ăn mặc xuề xòa như cô. Đi chỗ khác kiếm ăn.”

Tôi nhìn hắn, khóe môi nhếch lên một nụ cười lạnh. Mười năm trước, cũng chính tại cánh cổng này, tôi bị chính cha ruột dẫn hai gã đàn ông lạ mặt tống lên xe, ép gả sang một vùng biên giới hẻo lánh để bịt miệng dư luận, sau khi bị vu cho tội đẩy em gái cùng cha khác mẹ ngã cầu thang gãy chân. Không ai trong nhà họ Kiều thèm hỏi tôi một câu có oan hay không.

“Tôi là Kiều Nhã Trúc, cháu gái đích tôn của lão gia. Hôm nay tôi về dự tang lễ ông nội.” Tôi nói, giọng bình thản.

Gã bảo vệ bật cười phá lên. “Kiều Nhã Trúc á? Cô ta biến mất mười năm nay rồi, nghe nói chết queo ở biên giới nào đó lâu lắm rồi. Cô giả danh cũng chọn cái tên nghe cho được một chút chứ.”

Tôi không tranh cãi thêm, chỉ lặng lẽ rút điện thoại, bấm một số máy quen thuộc. Chưa đầy ba mươi giây sau, tiếng còi hụ của đoàn xe hộ tống vang lên từ đầu đường, sáu chiếc xe đen bóng loáng rẽ vào, đậu ngay ngắn phía sau tôi. Cửa xe đầu tiên mở ra, một người đàn ông vận vest chỉnh tề cúi đầu cung kính:

“Thưa chủ tịch, mọi thứ đã sẵn sàng theo lệnh của người.”

Gã bảo vệ đứng chết trân, mặt cắt không còn giọt máu.

Mười năm trước, khi bị đẩy đến vùng biên giới hẻo lánh, tôi tưởng cuộc đời mình đã chấm hết. Nhưng chính nơi tưởng chừng là địa ngục ấy lại trở thành bàn đạp cho tôi. Tôi được một vị tướng quân về hưu, người từng chịu ơn mẹ ruột tôi cứu mạng năm xưa, nhận làm đệ tử, huấn luyện tôi từ một cô gái yếu đuối trở thành người có thể tự đứng vững giữa thương trường khốc liệt lẫn những cuộc chơi ngầm đầy nguy hiểm. Từ hai bàn tay trắng, tôi gây dựng nên một tập đoàn đầu tư xuyên quốc gia, đồng thời âm thầm điều tra lại toàn bộ sự thật về vụ tai nạn cầu thang năm xưa.

Suốt mười năm ấy tôi chưa từng một lần khóc trước mặt người khác. Đêm đầu tiên bị bỏ lại giữa vùng biên giới heo hút, không tiền, không giấy tờ tùy thân, không một người quen biết, tôi từng ngồi co ro trong căn nhà trọ rách nát, tự hỏi mình đã làm gì sai để bị cả gia đình ruồng bỏ tàn nhẫn đến vậy. Nhưng đúng đêm đó, tôi cũng tự nhủ với lòng mình một điều duy nhất, sẽ có ngày tôi quay về, không phải để cầu xin sự thương hại, mà để đòi lại từng thứ đã bị cướp đi bằng chính đôi tay mình.

“Xin… xin thứ lỗi, tôi không biết là tiểu thư…” Gã bảo vệ cuống quýt lùi lại, định mở cổng nhưng tay run đến mức không tra nổi chìa khóa.

Tôi bước qua hắn không thèm liếc thêm một cái, sải bước vào sân biệt thự. Khung cảnh vẫn như cũ, khu vườn hoa mộc lan mẹ tôi từng trồng, giờ đã bị thay bằng một hồ cá cảnh sang trọng theo sở thích của người kế mẫu. Từng bước chân tôi đi qua, gia nhân trong nhà lần lượt nhận ra, xì xào bàn tán, có người sợ hãi lùi vào góc tường, có người vội vàng chạy vào trong báo tin.

Đại sảnh nơi đặt linh cữu ông nội đông nghịt người đến viếng. Khi tôi bước vào, cả căn phòng đột nhiên im bặt, chỉ còn tiếng nhạc tang lễ trầm buồn vang lên giữa không gian ngột ngạt.

“Nhã Trúc?” Cha tôi, Kiều Bách Xuyên, đứng bật dậy khỏi ghế, cả người run lên như thấy ma.

Kế mẫu Lục thị đứng cạnh ông, gương mặt thoáng chút hoảng loạn nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, thậm chí còn nở nụ cười giả tạo: “Trời ơi, Nhã Trúc, con còn sống à? Mẹ tìm con bao năm nay, lo lắng đến mất ăn mất ngủ.”

“Tìm con?” Tôi nhìn thẳng vào bà ta, giọng lạnh băng. “Vậy sao suốt mười năm qua, không có nổi một cuộc điện thoại, một lá thư nào gửi đến chỗ tôi bị lưu đày?”

Lục thị cứng họng, ánh mắt liếc nhanh sang chồng cầu cứu.

Em gái cùng cha khác mẹ của tôi, Kiều Nhã Kỳ, lúc này đang đứng dựa vào một người đàn ông lạ mặt, đôi chân vẫn khập khiễng như chứng cứ sống cho tội danh tôi từng bị gán ghép. Thấy tôi, gương mặt cô ta biến sắc, lùi lại một bước theo bản năng.

“Chị… chị về làm gì?” Nhã Kỳ hỏi, giọng run rẩy xen lẫn sợ hãi.

“Về để dự đám tang ông nội, và để đòi lại công bằng cho chính mình.” Tôi đáp, ánh mắt quét qua từng gương mặt quen thuộc trong sảnh, dừng lại ở cha tôi. “Mười năm trước, cha tin lời kế mẫu và Nhã Kỳ, đuổi con gái ruột của mình ra khỏi nhà mà không cần một lời giải thích. Hôm nay, con về, mang theo toàn bộ bằng chứng đã được cất giữ suốt mười năm qua.”

Cha tôi mở miệng định nói gì đó, nhưng cổ họng như nghẹn lại. Tôi còn nhớ rõ ánh mắt ông năm xưa, khi hai gã đàn ông lạ mặt lôi tôi lên xe giữa đêm mưa tầm tã, ông đứng trên bậc thềm, không hề bước xuống can ngăn lấy một câu, chỉ lạnh lùng quay lưng bỏ vào nhà. Suốt mười năm, tôi từng tự hỏi không biết bao nhiêu lần, liệu ông có từng một khắc nào hối hận vì quyết định đó hay không, hay đơn giản chỉ xem tôi như một món nợ đã trả xong.

Cha tôi tái mặt. “Bằng chứng gì?”

Tôi ra hiệu cho trợ lý phía sau mở chiếc cặp da, lấy ra một xấp hồ sơ dày, đặt thẳng lên bàn thờ trước sự chứng kiến của toàn bộ khách khứa đến viếng. “Đoạn video camera an ninh cầu thang ngày hôm đó, mà cảnh sát khu vực từng nói đã bị hỏng không lưu lại được. Thực chất, dữ liệu gốc chưa từng bị xóa, chỉ bị ai đó mua chuộc để giấu đi.”

Cả sảnh đường xôn xao dữ dội. Lục thị lùi lại, tay run bần bật. “Con… con lấy đâu ra thứ đó? Chuyện đã qua mười năm rồi, còn moi lại làm gì…”

“Vì suốt mười năm đó, tôi bị cả thành phố này gọi là kẻ độc ác đẩy em gái tàn tật, bị họ hàng khinh miệt, bị bạn bè xa lánh.” Tôi cắt ngang lời bà ta, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh dù trong lòng đang cuộn trào cơn giận đã kìm nén suốt một thập kỷ. “Người ta có thể tha thứ cho một sai lầm, nhưng không ai có nghĩa vụ phải tha thứ cho một âm mưu được dàn dựng có chủ đích. Và tôi tin, đoạn video này sẽ cho mọi người thấy rõ, ai mới thật sự là người đẩy Nhã Kỳ ngã xuống cầu thang hôm đó.”

Nhã Kỳ đứng chết lặng, gương mặt trắng bệch như tờ giấy. Người đàn ông đứng cạnh cô ta siết chặt tay cô, ánh mắt anh ta lộ rõ vẻ hoang mang không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Vì tôi muốn tất cả những người có mặt ở đây hôm nay, đều biết rõ sự thật, trước khi tôi công bố phần di chúc mà ông nội để lại riêng cho tôi.” Tôi nhìn thẳng vào mắt bà ta, không chút nao núng.

Đúng lúc căng thẳng lên đến đỉnh điểm, luật sư riêng của gia tộc bước vào, tay cầm một phong bì niêm phong đỏ thẫm, giọng trang trọng: “Xin lỗi vì làm gián đoạn, nhưng theo di nguyện của lão gia trước khi qua đời, di chúc phải được công bố ngay trong tang lễ, có mặt đầy đủ tất cả các thành viên trong gia tộc.”

Cha tôi và kế mẫu nhìn nhau, trong mắt cả hai đều lóe lên sự bất an tột độ. Nhã Kỳ đứng nép sau người đàn ông lạ mặt, môi mím chặt, ánh mắt không rời khỏi phong bì đỏ trên tay vị luật sư.

Tôi khẽ nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Suốt mười năm, tôi luôn tin rằng kế mẫu Lục thị chính là đầu mối của mọi bi kịch, tin rằng chỉ cần lật tẩy được bà ta, mọi oan khuất sẽ được hóa giải. Nhưng lời của vị luật sư vừa rồi lại ám chỉ một khả năng hoàn toàn khác, một kẻ chủ mưu vẫn đang ẩn mình ngay trong căn phòng này, mà suốt mười năm qua tôi chưa từng một lần nghi ngờ tới.

Tôi đứng giữa sảnh đường, lòng bình thản lạ thường. Mười năm chờ đợi, mười năm rèn giũa bản thân giữa những nơi tàn khốc nhất, tất cả cũng chỉ để chờ đúng khoảnh khắc này.

Tôi nhớ đến vị tướng quân về hưu, người thầy đã cứu vớt cuộc đời tôi, từng nói với tôi một câu mà tôi khắc cốt ghi tâm suốt những năm tháng khổ luyện: kẻ yếu chỉ biết oán trách số phận, còn kẻ mạnh sẽ biến mọi tổn thương thành vũ khí. Tôi đã dùng đúng mười năm để biến nỗi đau bị ruồng bỏ thành sức mạnh, để hôm nay có thể đường hoàng bước vào chính căn nhà từng đuổi mình đi, không phải với tư cách một đứa con gái đáng thương, mà là người nắm trong tay toàn bộ vận mệnh của gia tộc này.

Vị luật sư xé phong bì, rút ra tờ di chúc, hắng giọng đọc to giữa sự im lặng nghẹt thở của cả căn phòng: “Toàn bộ tài sản, cổ phần tập đoàn Kiều thị, cùng quyền thừa kế danh chính ngôn thuận của gia tộc, tôi để lại toàn bộ cho cháu gái đích tôn duy nhất, Kiều Nhã Trúc, với điều kiện…”

Ông ta bỗng dừng lại, ánh mắt thoáng qua vẻ khó xử khi nhìn về phía tôi.

“Điều kiện gì?” Tôi hỏi, linh cảm bất an bỗng dâng lên trong lòng.

“Với điều kiện, cô phải công khai nhận lại một người, mà lão gia nói rằng mới chính là kẻ chủ mưu thật sự đứng sau toàn bộ bi kịch mười năm trước, hiện đang có mặt trong căn phòng này.”

Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal