Chương 4
Tôi ngồi lại một mình trong quán cà phê thêm mười phút nữa, đầu óc quay cuồng với câu nói dang dở của Nhã Kỳ. Người đó. Ai mới thật sự là kẻ đã đẩy em gái tôi ngã cầu thang mười năm trước, rồi đổ hết tội lỗi lên đầu tôi?
Thừa Uyên đến ngay sau đó chưa đầy mười lăm phút, gương mặt căng thẳng khi nghe tôi thuật lại toàn bộ sự việc.
“Bóng người áo đen đó, có thể đã theo dõi Nhã Kỳ từ trước.” Anh nói, ánh mắt sắc bén quét quanh con phố vắng. “Cô ấy sợ hãi đến mức không dám nói hết câu, nghĩa là kẻ đứng sau có đủ quyền lực để khiến một người trong chính gia tộc phải im lặng suốt mười năm.”
“Lâm Thư Hàng.” Tôi buột miệng, cái tên cứ luẩn quẩn trong đầu tôi từ chiều nay.
“Chưa có bằng chứng trực tiếp nào liên kết anh ta với vụ tai nạn cầu thang năm đó.” Thừa Uyên nhắc nhở, giọng thận trọng. “Nhưng khoản tiền năm triệu đô la bí mật, cùng với việc anh ta luôn xuất hiện cạnh kế mẫu của cô trong mọi quyết định quan trọng suốt mười hai năm qua, đủ để chúng ta đặt anh ta vào danh sách nghi vấn hàng đầu.”
Tôi gật đầu, cố nén cơn giận đang sôi sục. “Chúng ta cần tìm ra mối liên hệ giữa Lâm Thư Hàng và Nhã Kỳ. Nếu anh ta là người uy hiếp em ấy suốt mười năm qua, chắc chắn phải để lại dấu vết nào đó, tin nhắn, cuộc gọi, giao dịch chuyển khoản bất thường.”
Sáng hôm sau, tôi triệu tập một cuộc họp nội bộ khẩn cấp với đội kiểm toán pháp y của Thừa Uyên. Trưởng nhóm kiểm toán trải một chồng tài liệu dày lên bàn.
“Chúng tôi đã rà soát lại lịch sử giao dịch của công ty vỏ bọc đứng tên quỹ tín thác Lâm Thư Hàng thụ hưởng.” Anh ta nói, giọng nghiêm trọng. “Trong mười hai năm qua, có tổng cộng ba mươi bảy khoản chuyển tiền định kỳ từ tài khoản cá nhân của bà Lục Uyển Thanh đến công ty này, tổng giá trị lên đến hơn hai mươi triệu đô la. Đáng chú ý nhất, có một khoản chuyển đặc biệt trị giá năm trăm nghìn đô la, được thực hiện đúng một tuần sau ngày xảy ra vụ tai nạn cầu thang của cô Nhã Kỳ mười năm trước.”
Tôi siết chặt tay, cảm giác như từng mảnh ghép của bức tranh tối tăm suốt mười năm qua đang dần hiện rõ. “Vậy nghĩa là, kế mẫu và Lâm Thư Hàng có liên hệ tài chính mật thiết từ trước khi vụ việc xảy ra, không phải là hai kẻ tình cờ hợp tác sau này.”
“Chính xác.” Thừa Uyên gật đầu, ánh mắt anh trở nên lạnh lùng khác thường. “Và điều đáng lo ngại hơn, là số tiền chuyển đi ngay sau vụ tai nạn, giống như một khoản chi trả cho việc thực hiện thành công một kế hoạch nào đó.”
Buổi chiều hôm đó, tôi quyết định đến gặp trực tiếp Lâm Thư Hàng tại văn phòng riêng của anh ta trong tòa nhà tập đoàn. Anh ta đón tôi với thái độ lịch sự thường thấy, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một sự cảnh giác tinh vi mà chỉ người từng trải qua nhiều năm thương trường mới có thể nhận ra.
“Chủ tịch Nhã Trúc đích thân đến tìm tôi, thật là vinh hạnh.” Anh ta nói, mời tôi ngồi xuống ghế đối diện bàn làm việc bóng loáng.
“Tôi muốn hỏi anh một chuyện đơn giản.” Tôi nói thẳng, không vòng vo. “Mười năm trước, anh có quen biết Nhã Kỳ không?”
Lâm Thư Hàng khẽ nhướng mày, gương mặt vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh hoàn hảo. “Tôi vào làm việc tại tập đoàn từ mười hai năm trước, tất nhiên có quen biết cô Nhã Kỳ như một nhân viên bình thường quen biết con gái của chủ tịch danh dự.”
“Chỉ vậy thôi sao?” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, cố tìm kiếm bất kỳ sơ hở nào trong biểu cảm. “Vậy anh giải thích thế nào về khoản tiền năm trăm nghìn đô la được chuyển vào quỹ tín thác của anh, đúng một tuần sau vụ tai nạn cầu thang của Nhã Kỳ?”
Có một khoảnh khắc rất ngắn, gương mặt Lâm Thư Hàng thoáng sững lại, nhưng anh ta nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, khóe môi nhếch lên một nụ cười nhàn nhạt.
“Chủ tịch Nhã Trúc quả nhiên xứng đáng với danh tiếng sắc sảo trên thương trường.” Anh ta nói, giọng vẫn điềm nhiên đến rợn người. “Nhưng tôi e rằng, chị đang đi sai hướng trong cuộc điều tra của mình. Có những bí mật, một khi bị khơi ra ánh sáng quá sớm, sẽ không mang lại công bằng cho ai cả, mà chỉ khiến tất cả những người liên quan đều phải trả giá, kể cả chị.”
“Đó là lời đe dọa sao?” Tôi hỏi, giọng lạnh băng.
“Đó là một lời khuyên chân thành.” Lâm Thư Hàng đứng dậy, tiễn tôi ra cửa với thái độ lịch sự không đổi. “Chủ tịch nên nhớ, ba mươi ngày trôi qua rất nhanh. Và không phải sự thật nào được phơi bày cũng khiến người phơi bày nó cảm thấy nhẹ nhõm hơn.”
Tôi rời khỏi văn phòng anh ta với một cảm giác bất an sâu sắc chưa từng có. Ngay khi bước ra khỏi tòa nhà, điện thoại tôi rung lên một tin nhắn từ số máy lạ.
“Cẩn thận với những gì cô sắp đào lên. Có những ngôi mộ, một khi bị khai quật, sẽ kéo theo cả những người cô yêu thương nhất xuống vực sâu cùng.”
