Chương 6
Tin tức Tiểu Hà mất tích khiến Tô Vãn Ninh không thể ngồi yên. Cô lập tức đứng dậy, giọng gấp gáp. “Chúng ta phải tìm cô ấy ngay. Nếu chuyện này liên quan đến những gì cô ấy tiết lộ cho em…”
“Bình tĩnh.” Hàn Chí Viễn nắm lấy vai cô, ánh mắt nghiêm nghị nhưng không kém phần trấn an. “Tôi đã cho người rà soát camera an ninh quanh khu vực cô ấy sinh sống và làm việc. Em không nên tự mình lao vào tìm kiếm, quá nguy hiểm.”
“Nhưng cô ấy gặp nguy hiểm là vì đã giúp em.” Tô Vãn Ninh siết chặt tay, cảm giác tội lỗi dâng trào. “Nếu có chuyện gì xảy ra với cô ấy…”
“Sẽ không có chuyện gì cả.” Hắn nói, giọng chắc nịch dù trong mắt cũng thấp thoáng lo lắng. “Đường Vĩ Kiệt không ngu ngốc đến mức ra tay hại người ngay lúc đang bị chú ý cao độ như thế này. Có lẽ hắn chỉ đang tìm cách cô lập và uy hiếp Tiểu Hà, buộc cô ấy im lặng.”
Suốt đêm đó, Tô Vãn Ninh không tài nào chợp mắt, liên tục kiểm tra điện thoại xem có tin tức gì mới không. Đến gần sáng, Hàn Chí Viễn gọi điện báo tin.
“Tìm thấy Tiểu Hà rồi.” Giọng hắn vang lên qua điện thoại, có chút nhẹ nhõm. “Cô ấy đang ở một khách sạn nhỏ ngoại ô, có vẻ như tự ý lánh đi vì sợ hãi chứ không phải bị bắt cóc. Tôi đã cho người đưa cô ấy đến nơi an toàn.”
Tô Vãn Ninh thở phào nhẹ nhõm, nhưng lòng vẫn không thôi lo lắng. “Em có thể gặp cô ấy không?”
“Được, nhưng phải hết sức kín đáo.” Hắn đáp. “Chiều nay, tôi sẽ sắp xếp một cuộc gặp tại nơi an toàn.”
Chiều hôm đó, tại một căn hộ kín đáo do công ty bố trí, Tô Vãn Ninh gặp lại Tiểu Hà. Gương mặt cô ấy hốc hác, đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ.
“Tôi xin lỗi vì đã khiến mọi người lo lắng.” Tiểu Hà nói, giọng run rẩy. “Sau khi tôi gặp cô hôm đó, phó tổng Đường có vẻ nghi ngờ tôi đã tiết lộ điều gì đó. Ông ta bắt đầu hỏi han tôi những câu rất kỳ lạ, tôi sợ quá nên trốn đi.”
“Cô làm đúng rồi.” Tô Vãn Ninh trấn an, nắm lấy tay cô ấy. “Bây giờ cô đã an toàn. Nhưng tôi cần hỏi thêm, cô có nhớ thêm chi tiết gì về Vĩnh Thịnh Truyền Thông hay cuộc điện thoại của phó tổng Đường không?”
Tiểu Hà im lặng một lúc, rồi rút từ trong túi áo ra một chiếc thẻ nhớ nhỏ. “Trước khi trốn đi, tôi đã liều mình sao chép lại một phần dữ liệu từ máy tính của phó tổng Đường vào đêm ông ta không có ở văn phòng. Tôi không dám xem hết vì sợ bị phát hiện, nhưng tôi nghĩ trong này có thông tin quan trọng.”
Tô Vãn Ninh cầm lấy chiếc thẻ nhớ, tay khẽ run vì xúc động. “Cảm ơn cô, Tiểu Hà. Cô thật sự rất dũng cảm.”
“Tôi chỉ không muốn tiếp tục làm việc cho một kẻ xấu xa nữa thôi.” Tiểu Hà đáp, ánh mắt kiên định hơn hẳn lúc mới đến. “Nếu cần, tôi sẵn sàng làm chứng khi thời điểm thích hợp.”
Ngay tối hôm đó, Hàn Chí Viễn và Tô Vãn Ninh cùng nhau kiểm tra nội dung chiếc thẻ nhớ tại văn phòng riêng của hắn, cửa khóa kín, rèm cửa buông xuống.
Dữ liệu trong thẻ nhớ chứa hàng loạt email nội bộ, hợp đồng, và bảng kê chi tiêu được mã hóa một phần. Cả hai dành hàng giờ liền để giải mã và phân tích từng chi tiết nhỏ.
“Đây rồi.” Hàn Chí Viễn bất ngờ dừng lại ở một email, ánh mắt sáng lên. “Vĩnh Thịnh Truyền Thông không chỉ liên quan đến dự án Hoa Nở Ngược Mùa. Nhìn vào lịch sử giao dịch, công ty này đã nhận thanh toán từ ít nhất bốn dự án khác nhau của Kim Dực trong hai năm qua, tổng số tiền lên đến hàng chục triệu.”
Tô Vãn Ninh ghé sát lại nhìn màn hình, tim đập nhanh. “Số tiền lớn như vậy mà không ai phát hiện ra sao?”
“Vì mỗi lần chỉ là một khoản nhỏ, được chia nhỏ và ẩn dưới nhiều hạng mục chi phí khác nhau.” Hắn giải thích, giọng trầm xuống đầy phẫn nộ. “Đây là thủ đoạn biển thủ có tính toán rất kỹ lưỡng, kéo dài trong thời gian dài mà không gây chú ý.”
Đang lúc cả hai tập trung phân tích, ngón tay Tô Vãn Ninh vô tình chạm phải tay Hàn Chí Viễn trên bàn phím. Cả hai đều khựng lại, ánh mắt chạm nhau trong khoảng cách gần đến mức có thể nghe rõ hơi thở của đối phương.
Không khí trong phòng bỗng trở nên khác lạ. Hàn Chí Viễn nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm không rời, bàn tay hắn khẽ siết lấy tay cô trên bàn phím, không có ý định buông ra.
“Tô Vãn Ninh.” Hắn gọi tên cô, giọng trầm khàn khác hẳn ngày thường. “Từ khi nào, tôi bắt đầu để tâm đến em nhiều hơn mức một phó chủ tịch nên để tâm đến nghệ sĩ của mình?”
Tim Tô Vãn Ninh đập loạn nhịp. Cô muốn lùi lại, nhưng cơ thể lại không nghe theo lý trí, chỉ đứng yên nhìn hắn, đôi mắt long lanh dưới ánh đèn bàn dịu nhẹ.
“Anh…” Cô khẽ mở lời, nhưng chưa kịp nói hết câu, điện thoại trên bàn bỗng đổ chuông dồn dập, phá vỡ khoảnh khắc mong manh vừa nhen nhóm.
Hàn Chí Viễn miễn cưỡng buông tay cô ra, nhấc máy nghe. Sắc mặt hắn tức thì biến đổi nghiêm trọng.
“Chuyện gì vậy?” Tô Vãn Ninh hỏi, linh cảm bất an dâng lên.
“Đường Vĩ Kiệt vừa nộp đơn xin nghỉ phép dài hạn với lý do sức khỏe, hiệu lực ngay lập tức.” Hàn Chí Viễn đáp, giọng lạnh băng. “Và toàn bộ email cùng dữ liệu tài chính liên quan đến Vĩnh Thịnh Truyền Thông trên hệ thống công ty vừa bị xóa sạch cách đây mười phút.”
Tô Vãn Ninh đứng bật dậy khỏi ghế, tim đập thình thịch. “Có nghĩa là hắn đã phát hiện ra chúng ta đang điều tra?”
“Rất có thể.” Hàn Chí Viễn nói qua điện thoại, giọng vẫn giữ được sự bình tĩnh cần thiết dù rõ ràng đang căng thẳng tột độ. “Nhưng may mắn là chúng ta đã kịp sao lưu dữ liệu quan trọng từ thẻ nhớ của Tiểu Hà trước khi hắn ra tay xóa dấu vết.”
“Chúng ta phải làm gì tiếp theo?” Cô hỏi, cố giữ đầu óc tỉnh táo giữa cơn hoảng loạn đang dâng lên.
“Trước tiên, không được để lộ ra rằng chúng ta đã có bằng chứng.” Hắn đáp, giọng trầm xuống đầy toan tính. “Nếu Đường Vĩ Kiệt biết chúng ta vẫn nắm giữ dữ liệu quan trọng, hắn có thể sẽ liều lĩnh hành động cực đoan hơn để bịt đầu mối. Tôi sẽ cho người âm thầm theo dõi động thái của hắn, đồng thời tìm cách xác minh thêm tính pháp lý của những bằng chứng đã có.”
Cuộc gọi kết thúc, Tô Vãn Ninh ngồi lặng người trên ghế, ánh mắt nhìn ra khung cửa sổ tối đen. Đêm nay, thành phố vẫn lấp lánh ánh đèn như mọi khi, nhưng lòng cô lại nặng trĩu một dự cảm chẳng lành.
Cô nhớ lại khoảnh khắc bàn tay Hàn Chí Viễn siết lấy tay mình chỉ vài giờ trước, cảm giác ấm áp ấy giờ đây như bị cuốn trôi bởi cơn bão sóng gió sắp ập đến. Cô hiểu rõ, con đường tìm ra sự thật đang bước vào giai đoạn quyết định, và không ai trong số họ có thể lường trước được Đường Vĩ Kiệt sẽ phản kháng đến mức nào khi bị dồn vào đường cùng.
Tin tức Đường Vĩ Kiệt xin nghỉ phép và dữ liệu bị xóa khiến cả căn phòng chìm trong không khí căng thẳng. Tô Vãn Ninh siết chặt tay, ánh mắt kiên định. “Hắn đang chuẩn bị chạy trốn hoặc tiêu hủy chứng cứ.”
“May mắn là chúng ta đã sao chép dữ liệu từ thẻ nhớ của Tiểu Hà.” Hàn Chí Viễn đáp, giọng bình tĩnh trở lại sau cơn giận thoáng qua. “Nhưng chỉ dựa vào email và bảng kê chi tiêu vẫn chưa đủ để buộc tội trước pháp luật. Chúng ta cần bằng chứng xác thực hơn, đặc biệt là chứng minh được chữ ký và con dấu trên các hợp đồng với Vĩnh Thịnh Truyền Thông là giả mạo.”
“Chu Bội.” Tô Vãn Ninh bật thốt lên cái tên. “Anh ấy là kiểm toán viên, chắc chắn có chuyên môn để giám định chữ ký và chứng từ tài chính.”
Ngay sáng hôm sau, cả hai bí mật hẹn gặp Chu Bội tại một quán trà yên tĩnh cách xa trụ sở công ty. Sau khi nghe Tô Vãn Ninh trình bày toàn bộ sự việc và cho xem một phần dữ liệu đã giải mã, Chu Bội trầm ngâm hồi lâu.
“Thật ra, tôi cũng đã nghi ngờ những bất thường này từ lâu.” Ông thở dài, ánh mắt nặng trĩu. “Nhưng mỗi lần tôi định đào sâu kiểm tra, đều bị cấp trên gạt sang những nhiệm vụ khác, hoặc hồ sơ liên quan bỗng dưng biến mất khỏi hệ thống lưu trữ trước khi tôi kịp hoàn thành báo cáo.”
“Chú có thể giúp chúng tôi giám định các chữ ký trong hợp đồng không?” Tô Vãn Ninh hỏi, ánh mắt tha thiết.
Chu Bội gật đầu chậm rãi. “Tôi có quen một chuyên gia giám định chữ viết tay độc lập, không thuộc biên chế công ty nào, kết quả của ông ấy có giá trị pháp lý cao. Nhưng để làm việc này, chúng ta cần mẫu chữ ký gốc để đối chiếu.”
“Em có thể lấy được.” Tô Vãn Ninh nói, trong đầu đã nghĩ ra cách. “Hợp đồng độc quyền của em do chính chủ tịch Vương ký duyệt, trong đó chắc chắn có phần xác nhận ngân sách với chữ ký của phó tổng Đường ở mục phê duyệt ban đầu, trước khi hắn nghỉ phép.”
Ba ngày sau, với sự giúp đỡ âm thầm của Chu Bội, nhóm chuyên gia giám định độc lập đã hoàn thành báo cáo đầu tiên. Kết quả xác nhận, chữ ký của phó tổng Đường Vĩ Kiệt trên ít nhất ba trong số bảy hợp đồng thanh toán cho Vĩnh Thịnh Truyền Thông có dấu hiệu giả mạo, không khớp hoàn toàn với mẫu chữ ký gốc lưu tại phòng nhân sự.
“Có nghĩa là, hắn không tự ký những hợp đồng này.” Hàn Chí Viễn nói, ánh mắt sáng lên vì tìm ra manh mối quan trọng. “Có kẻ khác đã giả mạo chữ ký của hắn để hợp thức hóa các khoản thanh toán, hoặc chính hắn thuê người làm giả để tạo bằng chứng ngoại phạm, phòng trường hợp bị điều tra sẽ đổ lỗi cho cấp dưới.”
“Cả hai khả năng đều chỉ ra một điều.” Tô Vãn Ninh tiếp lời, giọng lạnh lùng quyết đoán. “Đây là một kế hoạch được tính toán kỹ lưỡng, có sự tham gia của nhiều người, không chỉ riêng Đường Vĩ Kiệt hành động đơn độc.”
Đúng lúc đó, Chu Bội mang đến một tin tức bất ngờ khác. “Tôi vừa kiểm tra thêm hồ sơ nhân sự của Vĩnh Thịnh Truyền Thông. Người đại diện pháp luật Lưu Ánh Nguyệt thực chất chỉ là một sinh viên mới ra trường, hiện đang làm việc tại một cửa hàng tiện lợi, hoàn toàn không có kiến thức hay khả năng điều hành một công ty truyền thông. Rất có thể cô ấy chỉ đứng tên hộ để nhận một khoản thù lao nhỏ.”
“Vậy chúng ta cần tìm gặp Lưu Ánh Nguyệt trước khi Đường Vĩ Kiệt kịp bịt miệng cô ấy.” Tô Vãn Ninh nói, giọng gấp gáp.
Nhưng khi cả nhóm cố gắng tìm đến địa chỉ cửa hàng tiện lợi nơi Lưu Ánh Nguyệt làm việc, họ chỉ nhận được tin cô đã nghỉ việc đột ngột từ ba ngày trước, không ai biết cô hiện đang ở đâu.
“Hắn đã ra tay trước một bước.” Hàn Chí Viễn nắm chặt tay, sắc mặt trầm xuống. “Đường Vĩ Kiệt đang dọn dẹp mọi đầu mối có thể liên lụy đến hắn.”
Tô Vãn Ninh nhìn ra khung cửa sổ văn phòng, ánh mắt kiên định. “Vậy chúng ta không còn nhiều thời gian nữa. Phải nhanh chóng tổng hợp toàn bộ bằng chứng đã có, đồng thời tìm cách thuyết phục Chung Nhã hợp tác. Cô ấy chắc chắn biết nhiều hơn những gì đã thể hiện ra ngoài.”
“Chung Nhã?” Hàn Chí Viễn nhíu mày. “Quản lý của Lâm Tiểu Mễ?”
“Đúng vậy.” Tô Vãn Ninh gật đầu. “Em để ý thấy, mỗi lần Lâm Tiểu Mễ có hành động bất thường, phía sau đều thấp thoáng bóng dáng của Chung Nhã. Có lẽ, cô ấy cũng đang bị Đường Vĩ Kiệt khống chế theo cách nào đó, giống như đã từng khống chế Tiểu Hà.”
Chu Bội trầm ngâm một lúc rồi lên tiếng. “Nếu các bạn định tiếp cận Chung Nhã, phải hết sức thận trọng. Cô ta làm việc lâu năm trong ngành, quan hệ phức tạp, biết đâu lại là người trung thành tuyệt đối với Đường Vĩ Kiệt, khi đó mọi kế hoạch của các bạn sẽ bị lộ trước khi kịp thực hiện.”
“Em sẽ cẩn thận.” Tô Vãn Ninh đáp, ánh mắt kiên định. “Nhưng trực giác mách bảo em, Chung Nhã không phải kẻ ác tâm, chỉ là một người đang bị mắc kẹt trong hoàn cảnh bắt buộc mà thôi.”
Hàn Chí Viễn nhìn cô, trong mắt thoáng qua sự lo lắng. “Dù trực giác của em có đúng, tôi vẫn muốn em không hành động một mình. Nếu cần tiếp cận Chung Nhã, hãy để tôi sắp xếp một buổi gặp trong môi trường an toàn, có sự chuẩn bị kỹ lưỡng.”
“Được.” Tô Vãn Ninh gật đầu đồng ý, cô hiểu rằng sau vụ đột nhập và những lời đe dọa liên tục, việc hành động thận trọng là điều cần thiết hơn bao giờ hết.
Buổi họp kết thúc, khi Chu Bội rời khỏi quán trà trước, Hàn Chí Viễn nán lại thêm một lúc cùng Tô Vãn Ninh. “Kết quả giám định chữ ký này là bước đột phá quan trọng, nhưng Đường Vĩ Kiệt là kẻ dày dạn kinh nghiệm, hắn chắc chắn sẽ không ngồi yên chờ chúng ta thu thập đủ bằng chứng.”
“Em biết.” Cô đáp, ánh mắt xa xăm nhìn ra khung cửa sổ quán trà. “Nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác ngoài việc tiếp tục tiến về phía trước. Dừng lại lúc này đồng nghĩa với việc để hắn có thêm thời gian xóa sạch mọi dấu vết.”
Hàn Chí Viễn gật đầu tán thành, tay khẽ nắm lấy tay cô đặt trên bàn, ánh mắt tràn đầy sự động viên. “Dù chuyện gì xảy ra, tôi sẽ luôn ở bên cạnh em.”
Nhưng trước khi kịp hành động để tiếp cận Chung Nhã, một cơn bão bất ngờ ập đến với Tô Vãn Ninh.
Sáng hôm sau, khi cô vừa đến công ty, một nhóm phóng viên đã tụ tập sẵn trước cổng, máy quay và micro chĩa thẳng vào cô ngay khi cô vừa bước xuống xe.
“Tô Vãn Ninh, cô có bình luận gì về cáo buộc trốn thuế thu nhập cá nhân trong năm qua không?” Một phóng viên hét lớn, chen lấn để đưa micro lại gần.
“Có tin đồn cô nhận phong bì trái phép từ đối tác để giành vai diễn, cô có xác nhận điều này không?” Một phóng viên khác nối tiếp, giọng gay gắt.
Tô Vãn Ninh sững người, tim đập thình thịch. Đây rõ ràng là một đòn phản công có tổ chức, đến quá nhanh và quá bất ngờ.
“Xin lỗi, tôi không rõ về những cáo buộc này.” Cô cố giữ bình tĩnh, cố gắng len qua đám đông để vào bên trong tòa nhà. “Tôi sẽ có phản hồi chính thức sau khi tìm hiểu rõ sự việc.”
Vừa vào đến sảnh công ty, Tô Vãn Ninh đã thấy Hàn Chí Viễn đứng chờ sẵn, sắc mặt nặng nề. “Có người đã gửi một bộ hồ sơ giả mạo đến cơ quan thuế và một số tòa soạn báo lớn, tố cáo em trốn thuế và nhận hối lộ. Hồ sơ được làm rất tinh vi, có cả sao kê ngân hàng và biên nhận giả trông như thật.”
“Đường Vĩ Kiệt.” Tô Vãn Ninh nghiến răng, gần như chắc chắn về kẻ đứng sau. “Hắn biết chúng ta đang tiến gần đến sự thật, nên ra tay trước để hủy hoại uy tín của em, khiến mọi lời tố cáo sau này của em trở nên vô giá trị trong mắt công chúng.”
“Đúng vậy.” Hàn Chí Viễn gật đầu, ánh mắt lạnh như băng. “Đây là chiến thuật cổ điển nhưng hiệu quả, tấn công phủ đầu để triệt tiêu uy tín của đối phương trước khi họ kịp lên tiếng tố cáo ngược lại.”
“Vậy bây giờ chúng ta phải làm sao?” Tô Vãn Ninh hỏi, cố giữ bình tĩnh dù trong lòng như lửa đốt.
“Tôi đã liên hệ với luật sư riêng của công ty.” Hắn đáp. “Nhưng vụ việc này liên quan trực tiếp đến em, tôi nghĩ em cần một luật sư riêng để bảo vệ quyền lợi cá nhân, tách biệt hoàn toàn khỏi công ty. Tôi có một người quen rất đáng tin cậy.”
Chiều hôm đó, Tô Vãn Ninh gặp Lý Thư Hàm, một nữ luật sư trẻ nhưng dày dạn kinh nghiệm, từng thắng nhiều vụ kiện phức tạp liên quan đến tội phạm tài chính trong ngành giải trí.
“Tôi đã xem qua bộ hồ sơ tố cáo.” Lý Thư Hàm nói, giọng điềm tĩnh và sắc bén. “Có nhiều điểm sơ hở trong cách làm giả sao kê ngân hàng, con số không khớp với định dạng chuẩn của ngân hàng thật. Đây là bằng chứng cho thấy hồ sơ này hoàn toàn là ngụy tạo, chỉ cần thời gian để chứng minh trước pháp luật.”
“Nhưng trong lúc chờ chứng minh, danh tiếng của tôi đã bị tổn hại nghiêm trọng.” Tô Vãn Ninh nói, giọng có chút bất lực.
“Đúng vậy, đây chính là mục đích của kẻ tố cáo.” Lý Thư Hàm gật đầu. “Nhưng cô đừng lo, tôi sẽ giúp cô nộp đơn phản tố ngay lập tức, đồng thời yêu cầu cơ quan điều tra xác minh nguồn gốc của bộ hồ sơ giả mạo này. Nếu chứng minh được ai đứng sau việc ngụy tạo chứng cứ, người đó sẽ phải chịu trách nhiệm hình sự về tội vu khống và làm giả tài liệu.”
Tô Vãn Ninh gật đầu, cảm thấy an tâm hơn phần nào khi có một luật sư giỏi đứng về phía mình. “Cảm ơn cô đã nhận lời giúp đỡ.”
“Không cần khách sáo.” Lý Thư Hàm mỉm cười nhẹ. “Hàn tiên sinh đã kể sơ qua về vụ việc lớn hơn đứng sau chuyện này. Nếu đúng như những gì tôi nghe được, đây không chỉ là chuyện danh dự cá nhân của cô, mà còn là một vụ án hình sự nghiêm trọng liên quan đến biển thủ công quỹ quy mô lớn. Tôi sẵn sàng đồng hành cùng cô đến cùng.”
Trước đó, ngay khi bộ hồ sơ tố cáo giả mạo xuất hiện trên các mặt báo, Tô Vãn Ninh cùng Lý Thư Hàm đã lập tức triển khai phương án phản công. Buổi họp báo khẩn cấp được tổ chức ngay chiều hôm đó tại trụ sở công ty, với sự có mặt của cả Hàn Chí Viễn và luật sư riêng.
“Chúng tôi đã có kết quả giám định ban đầu từ chuyên gia độc lập, khẳng định các tài liệu sao kê ngân hàng được lan truyền là giả mạo hoàn toàn.” Lý Thư Hàm trình bày trước các phóng viên, giọng điềm tĩnh nhưng đầy sức thuyết phục, tay chỉ vào những điểm sai lệch rõ ràng trên màn hình chiếu.
“Cô Tô Vãn Ninh đã chính thức nộp đơn yêu cầu cơ quan điều tra làm rõ nguồn gốc của bộ hồ sơ vu khống này, đồng thời tiến hành thủ tục khởi kiện dân sự đối với các bên phát tán thông tin sai sự thật.” Cô nói tiếp, ánh mắt quét qua hàng ghế phóng viên đang chăm chú ghi chép.
Buổi họp báo diễn ra suôn sẻ, phần lớn dư luận bắt đầu chuyển hướng nghi ngờ về động cơ thật sự đằng sau bộ hồ sơ giả mạo. Nhưng Tô Vãn Ninh hiểu rõ, đây chỉ là một trận chiến nhỏ trong cuộc chiến lớn hơn nhiều đang chờ đợi phía trước.
Buổi tối hôm đó, khi Tô Vãn Ninh trở về căn hộ, cô nhận được một cuộc gọi bất ngờ từ Chung Nhã.
“Tô Vãn Ninh, tôi cần gặp cô.” Giọng Chung Nhã run rẩy, nghe rõ sự hoảng loạn không thể che giấu. “Tôi không thể tiếp tục im lặng được nữa. Lâm Tiểu Mễ, cô ấy… cô ấy sắp gặp nguy hiểm thật sự rồi.”
