Chương 7
Tô Vãn Ninh lập tức hẹn gặp Chung Nhã tại một địa điểm kín đáo, có sự tháp tùng bí mật của Hàn Chí Viễn để đảm bảo an toàn. Khi gặp mặt, Chung Nhã trông tiều tụy hẳn so với vẻ chỉn chu thường thấy, đôi mắt thâm quầng vì mất ngủ nhiều đêm.
“Tôi xin lỗi vì đã tham gia vào những chuyện không hay với cô.” Chung Nhã mở lời, giọng nghẹn ngào. “Nhưng tôi thật sự không còn lựa chọn nào khác.”
“Cô có thể kể rõ mọi chuyện được không?” Tô Vãn Ninh hỏi, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên định.
Chung Nhã hít một hơi thật sâu, bắt đầu kể lại. “Ba năm trước, con trai tôi mắc bệnh hiểm nghèo, cần một khoản tiền phẫu thuật rất lớn mà tôi không thể xoay xở nổi. Đúng lúc đó, phó tổng Đường tìm đến tôi, đề nghị cho tôi vay một khoản tiền lớn không lãi suất, đổi lại tôi phải giúp ông ta theo dõi và định hướng một vài nghệ sĩ tiềm năng theo ý ông ta muốn.”
“Lâm Tiểu Mễ chính là một trong số đó?” Tô Vãn Ninh hỏi, dù trong lòng đã đoán được phần nào câu trả lời.
“Đúng vậy.” Chung Nhã gật đầu, nước mắt lăn dài. “Ban đầu tôi nghĩ chỉ đơn giản là giúp cô ấy có được nhiều cơ hội tốt hơn trong nghề, đổi lại tôi báo cáo tình hình cho phó tổng Đường. Nhưng dần dần, ông ta bắt đầu yêu cầu những việc quá giới hạn, như việc tung tin đồn thất thiệt để hạ bệ đối thủ của Tiểu Mễ, hay gần đây nhất là việc dàn dựng đoạn clip cắt ghép tại buổi ra mắt phim.”
Tô Vãn Ninh siết chặt tay. Vậy chính Chung Nhã và Lâm Tiểu Mễ là những người đứng sau vụ phá hoại tại sự kiện.
“Còn bộ hồ sơ tố cáo tôi trốn thuế gần đây?” Cô hỏi tiếp, giọng lạnh hơn.
“Cái đó tôi không tham gia trực tiếp.” Chung Nhã lắc đầu quả quyết. “Tôi nghĩ đó là do chính phó tổng Đường tự mình thực hiện, hoặc thuê người ngoài chuyên nghiệp làm giả tài liệu. Việc đó vượt quá khả năng của tôi và Tiểu Mễ.”
“Vậy tại sao bây giờ cô lại quyết định kể hết cho tôi?” Tô Vãn Ninh hỏi thẳng, ánh mắt dò xét.
Chung Nhã im lặng một lúc, rồi rút điện thoại đưa cho cô xem một đoạn tin nhắn. “Tối qua, phó tổng Đường gửi tin nhắn này cho tôi. Ông ta nói, nếu vụ việc bị bại lộ, ông ta sẽ đẩy toàn bộ trách nhiệm cho tôi và Tiểu Mễ, nói rằng chúng tôi hành động tự phát vì đố kỵ cá nhân, hoàn toàn không liên quan đến ông ta. Tôi nhận ra, con trai tôi đã phẫu thuật thành công từ hai năm trước, nhưng tôi vẫn tiếp tục làm việc xấu vì sợ hãi những lời đe dọa mơ hồ của ông ta. Đã đến lúc tôi phải dừng lại, trước khi kéo cả Tiểu Mễ xuống vực cùng mình.”
Tô Vãn Ninh đọc đoạn tin nhắn, trong lòng dấy lên một tia thương cảm xen lẫn phẫn nộ. Đường Vĩ Kiệt không chỉ lợi dụng lòng tham và sự đố kỵ của người khác, mà còn biến những người yếu thế thành công cụ, sẵn sàng vứt bỏ họ khi không còn giá trị lợi dụng.
“Cô sẵn sàng làm chứng chống lại ông ta không?” Tô Vãn Ninh hỏi thẳng, đây là câu hỏi quan trọng nhất.
Chung Nhã do dự một lúc lâu, rồi gật đầu quả quyết. “Tôi sẵn sàng. Nhưng tôi lo cho Tiểu Mễ. Dù cô ấy đã làm những chuyện sai trái, nhưng cô ấy cũng chỉ là nạn nhân bị lợi dụng, giống như tôi vậy.”
“Vậy hãy để tôi nói chuyện trực tiếp với Lâm Tiểu Mễ.” Tô Vãn Ninh nói, giọng trầm xuống nhưng kiên định. “Đã đến lúc cô ấy phải tự lựa chọn đứng về phía nào.”
Ngày hôm sau, Tô Vãn Ninh hẹn gặp Lâm Tiểu Mễ tại một quán cà phê vắng người. Khi Tiểu Mễ xuất hiện, gương mặt cô ta đầy cảnh giác, nhưng cũng không giấu nổi vẻ lo lắng.
“Cô muốn nói chuyện gì?” Tiểu Mễ hỏi, giọng gượng gạo giữ vẻ bình thường.
“Tôi biết hết rồi.” Tô Vãn Ninh nói thẳng, không vòng vo. “Về Đường Vĩ Kiệt, về Chung Nhã, về những gì các người đã làm sau lưng tôi.”
Sắc mặt Tiểu Mễ tức thì trắng bệch, đôi tay run rẩy siết chặt tách cà phê. “Cô… cô định làm gì?”
“Tôi cho cô một cơ hội cuối cùng.” Tô Vãn Ninh nhìn thẳng vào mắt cô ta, giọng không chút do dự. “Hợp tác với chúng tôi, khai báo toàn bộ sự thật về vai trò của Đường Vĩ Kiệt trong vụ biển thủ và những âm mưu hãm hại tôi. Đổi lại, tôi sẽ đề nghị luật sư giúp cô giảm nhẹ trách nhiệm pháp lý tối đa có thể. Nếu cô tiếp tục im lặng bảo vệ hắn, khi sự thật phơi bày, cô sẽ phải một mình gánh chịu mọi hậu quả.”
Lâm Tiểu Mễ ngồi lặng người, những giọt nước mắt bắt đầu lăn dài trên gương mặt. “Cô có biết, ban đầu tôi không hề muốn làm những chuyện này không? Nhưng sau khi thấy cô được chủ tịch Vương và phó chủ tịch Hàn ưu ái ngay từ đầu, trong khi tôi cố gắng bao nhiêu năm vẫn chỉ giậm chân tại chỗ, tôi không kìm được lòng đố kỵ. Đường Vĩ Kiệt tìm đến tôi đúng lúc tôi yếu lòng nhất, hứa hẹn sẽ giúp tôi có được vai chính đầu tiên nếu tôi chịu hợp tác.”
“Vậy bây giờ, cô chọn tiếp tục làm con rối cho hắn, hay chọn tự cứu lấy chính mình?” Tô Vãn Ninh hỏi, giọng không còn gay gắt như trước, mà mang theo một chút thấu hiểu lẫn cảnh báo.
Lâm Tiểu Mễ cúi đầu, vai run lên từng đợt. Một lúc lâu sau, cô ta ngẩng lên, ánh mắt đã có phần kiên định hơn. “Cho tôi thời gian suy nghĩ. Chỉ một ngày thôi.”
Tô Vãn Ninh gật đầu, đứng dậy rời khỏi quán cà phê. Nhưng cô không biết rằng, cuộc trò chuyện của họ đã bị một đôi tai khác lặng lẽ nghe lén từ chiếc bàn phía sau.
Trên đường về, cô gọi điện báo lại cho Hàn Chí Viễn toàn bộ nội dung cuộc gặp với Chung Nhã và Lâm Tiểu Mễ. Hắn lắng nghe chăm chú, thi thoảng chen vào vài câu hỏi sắc bén để làm rõ chi tiết.
“Nếu Lâm Tiểu Mễ đồng ý hợp tác, chúng ta sẽ có đủ ba nhân chứng quan trọng, Tiểu Hà, Chung Nhã và cô ta.” Hắn phân tích qua điện thoại. “Kết hợp với bằng chứng tài liệu đã thu thập được, đây sẽ là một bộ hồ sơ đủ sức nặng để đưa Đường Vĩ Kiệt ra ánh sáng pháp luật.”
“Nhưng em vẫn lo lắng.” Tô Vãn Ninh nói, giọng trầm xuống. “Nếu Đường Vĩ Kiệt phát hiện Lâm Tiểu Mễ đang dao động, hắn có thể ra tay trước để bịt miệng cô ấy, giống như đã cố gắng với Tiểu Hà.”
“Tôi sẽ cho người kín đáo bảo vệ Lâm Tiểu Mễ từ xa, dù cô ta chưa chính thức đưa ra quyết định.” Hàn Chí Viễn đáp. “Dù gì, an toàn của một nhân chứng tiềm năng cũng quan trọng không kém việc thu thập bằng chứng.”
Đêm đó, Tô Vãn Ninh trằn trọc không ngủ được, trong đầu liên tục hiện lên hình ảnh gương mặt đầy nước mắt của Lâm Tiểu Mễ lúc chiều. Dù biết rõ cô ta từng là kẻ trực tiếp đẩy mình xuống vực trong kiếp trước, Tô Vãn Ninh vẫn không khỏi chạnh lòng khi nhìn thấy một người từng thân thiết giờ đây rơi vào cảnh khốn cùng vì bị kẻ khác lợi dụng.
Cô tự nhủ, dù kết quả cuối cùng thế nào, ít nhất cô đã cho Lâm Tiểu Mễ một cơ hội để lựa chọn con đường đúng đắn hơn, điều mà kiếp trước cô chưa từng có được.
Sáng hôm sau, khi Tô Vãn Ninh vừa thức dậy, cô nhận được cuộc gọi khẩn cấp từ Hàn Chí Viễn. “Lâm Tiểu Mễ vừa liên hệ với văn phòng chủ tịch Vương, xin được gặp trực tiếp để trình bày một vụ việc nghiêm trọng liên quan đến tài chính công ty.”
Tim Tô Vãn Ninh đập nhanh. “Cô ấy quyết định hợp tác rồi.”
“Đúng vậy, nhưng có một vấn đề.” Giọng Hàn Chí Viễn trầm xuống. “Đường Vĩ Kiệt cũng vừa nhận được tin này, có lẽ là do ai đó trong nội bộ báo lại. Hắn đã yêu cầu triệu tập một cuộc họp hội đồng quản trị khẩn cấp ngay chiều nay, với lý do giải quyết khủng hoảng truyền thông liên quan đến em.”
“Hắn muốn dùng cuộc họp đó để phản công trước khi Tiểu Mễ kịp trình bằng chứng.” Tô Vãn Ninh nhận ra ngay dụng ý của Đường Vĩ Kiệt.
“Chính xác.” Hắn đáp. “Nhưng đây cũng có thể là cơ hội tốt để chúng ta công khai toàn bộ bằng chứng ngay tại cuộc họp, trước sự chứng kiến của toàn bộ hội đồng quản trị, tránh việc hắn có thời gian dàn xếp thêm.”
Chiều hôm đó, phòng họp hội đồng quản trị Kim Dực chật kín người. Chủ tịch Vương Lệ Hoa ngồi ở vị trí trung tâm, gương mặt nghiêm nghị. Đường Vĩ Kiệt ngồi phía đối diện, vẻ ngoài vẫn giữ được sự bình tĩnh giả tạo, nhưng ánh mắt thoáng qua đã lộ ra vài phần lo lắng.
“Thưa chủ tịch và các thành viên hội đồng.” Đường Vĩ Kiệt mở lời trước, giọng điệu chuyên nghiệp. “Gần đây có nhiều tin đồn thất thiệt liên quan đến việc quản lý tài chính của tôi, cùng với vụ việc nghệ sĩ Tô Vãn Ninh bị tố cáo trốn thuế đang gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến hình ảnh công ty. Tôi đề nghị hội đồng xem xét tạm đình chỉ hoạt động của cô Tô để tránh khủng hoảng leo thang, đồng thời cho phép tôi được minh oan trước những cáo buộc vô căn cứ nhắm vào tôi.”
Trước khi bất kỳ ai kịp lên tiếng, cửa phòng họp bật mở, Tô Vãn Ninh cùng Hàn Chí Viễn và luật sư Lý Thư Hàm bước vào, theo sau là Chu Bội và Lâm Tiểu Mễ.
Cả phòng họp xôn xao. Đường Vĩ Kiệt sững người nhìn Lâm Tiểu Mễ xuất hiện, sắc mặt lập tức biến đổi.
“Xin phép chủ tịch cho tôi được trình bày.” Tô Vãn Ninh bước tới trước, giọng vang rõ ràng, không chút run sợ. “Tôi có bằng chứng cho thấy phó tổng giám đốc Đường Vĩ Kiệt đã lợi dụng chức vụ, thông qua công ty vỏ bọc Vĩnh Thịnh Truyền Thông, biển thủ hàng chục triệu đồng từ ngân sách của ít nhất bốn dự án phim trong hai năm qua.”
Cô ra hiệu cho Lý Thư Hàm, người lập tức trình chiếu lên màn hình lớn toàn bộ bằng chứng đã thu thập được, từ email nội bộ, bảng kê chi tiêu bất thường, cho đến kết quả giám định chữ ký giả mạo.
“Đây hoàn toàn là vu khống.” Đường Vĩ Kiệt đứng bật dậy, giọng gằn lên đầy tức giận. “Những tài liệu này có thể bị ngụy tạo, làm sao chứng minh được tính xác thực?”
“Vậy mời anh giải thích, tại sao ngay sau khi thông tin về Vĩnh Thịnh Truyền Thông được nhắc đến, anh lại vội vàng xin nghỉ phép, đồng thời toàn bộ dữ liệu liên quan trên hệ thống công ty lại bị xóa sạch chỉ trong vòng mười phút?” Hàn Chí Viễn lên tiếng, giọng lạnh băng đầy uy lực.
Đường Vĩ Kiệt á khẩu trong giây lát, nhưng nhanh chóng lấy lại bình tĩnh. “Đó chỉ là trùng hợp. Việc xóa dữ liệu có thể do lỗi hệ thống.”
“Vậy còn tôi thì sao?” Lâm Tiểu Mễ bất ngờ lên tiếng, giọng run rẩy nhưng kiên quyết. “Tôi có thể làm chứng, chính anh Đường đã đưa tiền và chỉ đạo tôi cùng chị Chung Nhã thực hiện hàng loạt hành vi phá hoại nhắm vào Tô Vãn Ninh, bao gồm cả việc dàn dựng đoạn clip cắt ghép tại buổi ra mắt phim.”
Cả phòng họp chấn động. Vương Lệ Hoa đập tay xuống bàn, sắc mặt giận dữ chưa từng thấy. “Đường Vĩ Kiệt, anh còn gì để nói không?”
Đường Vĩ Kiệt đứng chết lặng một lúc, gương mặt dần biến sắc từ trắng bệch sang tái xanh. Nhưng ngay khi mọi người tưởng hắn đã cùng đường, hắn bất ngờ bật cười lạnh, ánh mắt hiểm độc quét qua cả phòng họp.
“Được, nếu các người muốn chơi vậy thì cứ chơi.” Hắn nói, giọng đầy thách thức. “Nhưng đừng quên, tôi vẫn còn giữ những thứ có thể khiến không ít người trong phòng họp này phải ngồi tù chung với tôi. Bao gồm cả những dự án mà chính chủ tịch Vương từng nhắm mắt làm ngơ cho tôi thực hiện.”
Vương Lệ Hoa khẽ cau mày, nhưng ánh mắt không hề dao động. “Anh đang cố gắng đe dọa tôi ngay tại đây sao, Đường Vĩ Kiệt?”
“Tôi chỉ đang nhắc nhở, mọi thứ đều có cái giá của nó.” Hắn cười nhạt, rồi bất ngờ đứng dậy, xoay người bước nhanh về phía cửa. “Cuộc họp này không còn ý nghĩa gì với tôi nữa.”
“Chặn hắn lại!” Hàn Chí Viễn hét lớn, nhưng đã quá muộn.
Đường Vĩ Kiệt lao ra khỏi phòng họp, tiếng bước chân vội vã vang dội trong hành lang. Tô Vãn Ninh nhìn theo bóng lưng hắn, linh cảm bất an dâng lên dữ dội. Kẻ cùng đường như hắn, rất có thể sẽ làm ra những hành động liều lĩnh không lường trước được.
Cả phòng họp rơi vào im lặng nặng nề trong giây lát trước khi tiếng bàn tán rộ lên khắp nơi. Vương Lệ Hoa đứng dậy, giọng đanh thép ra lệnh cho trưởng phòng an ninh. “Lập tức niêm phong toàn bộ văn phòng và máy tính của Đường Vĩ Kiệt, không cho bất kỳ ai tiếp cận cho đến khi cơ quan điều tra vào cuộc.”
“Tôi cũng sẽ đi ngay bây giờ.” Hàn Chí Viễn nói, quay sang nhìn Tô Vãn Ninh, ánh mắt đầy lo lắng xen lẫn kiên quyết. “Em ở lại đây, đảm bảo an toàn cho Lâm Tiểu Mễ và Chung Nhã. Tôi sẽ liên lạc ngay khi có tin tức.”
“Em muốn đi cùng anh.” Tô Vãn Ninh nắm lấy tay hắn, ánh mắt kiên định không chịu lùi bước.
Hàn Chí Viễn nhìn cô một lúc, cuối cùng gật đầu. “Được, nhưng em phải đứng sau tôi, tuyệt đối không được xông lên phía trước.”
Cả hai cùng lao ra khỏi phòng họp, theo sau là hai nhân viên bảo vệ được Vương Lệ Hoa cử đi hộ tống. Hành lang công ty vắng lặng khác thường vào giờ này, chỉ có tiếng bước chân vội vã của họ vang vọng giữa không gian tĩnh mịch.
Khi họ chạy đến khu vực thang máy, một nhân viên lễ tân hớt hải chạy tới báo tin. “Phó chủ tịch, phó tổng Đường vừa lấy xe rời khỏi bãi đỗ xe tầng hầm B2 chưa đầy hai phút trước!”
“Chặn hết các lối ra của tòa nhà ngay lập tức, báo cho đội bảo vệ tại cổng chính và cổng phụ.” Hàn Chí Viễn ra lệnh dứt khoát, đồng thời rút điện thoại gọi cho số liên lạc đặc biệt mà hắn đã chuẩn bị sẵn từ trước phòng khi tình huống xấu nhất xảy ra.
Tô Vãn Ninh chạy theo sau hắn về phía cầu thang bộ dẫn xuống tầng hầm, tim đập dồn dập theo từng bước chân. Cô biết, đây có thể là khoảnh khắc quyết định, ranh giới mong manh giữa việc đưa kẻ thủ ác ra ánh sáng công lý hay để hắn một lần nữa trốn thoát khỏi mọi trách nhiệm.
Đường Vĩ Kiệt lao thẳng xuống tầng hầm đỗ xe, tay run rẩy tìm chìa khóa. Kế hoạch tẩu thoát hắn đã chuẩn bị sẵn từ trước phòng khi mọi việc bại lộ, một tài khoản ở nước ngoài, một tấm hộ chiếu giả, tất cả đã sẵn sàng trong cốp xe.
Nhưng khi hắn vừa mở cửa xe, một giọng nói lạnh lùng vang lên phía sau. “Đường Vĩ Kiệt, anh nghĩ mình có thể chạy thoát dễ dàng vậy sao?”
Hắn quay phắt lại, thấy Hàn Chí Viễn cùng hai nhân viên bảo vệ đứng chặn đường ra, phía xa hơn là bóng dáng của cảnh sát kinh tế đang tiến đến.
“Các người…” Đường Vĩ Kiệt lùi lại, ánh mắt hoảng loạn quét quanh tìm đường thoát.
“Tôi đã báo cho cơ quan điều tra kinh tế ngay khi anh rời khỏi phòng họp.” Hàn Chí Viễn nói, giọng bình tĩnh nhưng đầy uy lực. “Anh nghĩ mình có thể chuẩn bị trước, nhưng chúng tôi cũng đã chuẩn bị không kém.”
Đường Vĩ Kiệt nhìn quanh, nhận ra mình đã hoàn toàn bị bao vây, không còn đường thoát. Hắn bất ngờ rút ra một chiếc USB nhỏ từ túi áo, giơ cao lên như một con bài mặc cả cuối cùng. “Trong này có bằng chứng liên quan đến nhiều lãnh đạo cấp cao khác của công ty, không chỉ riêng tôi. Nếu các người muốn tôi giao nộp, hãy để tôi đi trong yên bình.”
“Anh nghĩ mình còn tư cách để mặc cả sao?” Một giọng nói vang lên từ phía sau đám cảnh sát. Vương Lệ Hoa bước tới, ánh mắt lạnh lùng nhìn thẳng vào Đường Vĩ Kiệt. “Nếu trong đó thật sự có bằng chứng liên quan đến bất kỳ ai làm sai, tôi sẽ để pháp luật xử lý công bằng, không có ngoại lệ, kể cả bản thân tôi nếu có liên đới.”
Đường Vĩ Kiệt nhìn Vương Lệ Hoa, trong mắt lóe lên vẻ không tin nổi. Hắn vẫn nghĩ rằng, đến phút cuối cùng, quyền lợi cá nhân sẽ khiến người ta chùn bước. Nhưng ánh mắt kiên định của người phụ nữ trước mặt cho hắn biết, ván bài cuối cùng của hắn đã thất bại hoàn toàn.
“Đường Vĩ Kiệt, anh bị bắt giữ vì tội biển thủ công quỹ, làm giả tài liệu và vu khống.” Viên cảnh sát kinh tế bước tới, đọc lệnh bắt giữ, còng tay tra vào cổ tay hắn.
Trong khoảnh khắc bị còng tay, ánh mắt Đường Vĩ Kiệt bất ngờ chuyển sang nhìn Tô Vãn Ninh, người vừa chạy đến kịp lúc chứng kiến toàn bộ sự việc. Trong ánh mắt hắn, sự cay đắng và oán hận đan xen với một tia gì đó khó gọi tên.
“Cô thật sự khác thường, Tô Vãn Ninh.” Hắn nói, giọng khàn đặc. “Từ ngày đầu tiên gặp cô, tôi đã có linh cảm cô không đơn giản như vẻ ngoài. Chỉ tiếc là, tôi đã đánh giá thấp cô quá nhiều.”
Tô Vãn Ninh nhìn thẳng vào mắt hắn, không chút nao núng. “Anh không đánh giá thấp tôi. Anh chỉ đánh giá thấp công lý mà thôi.”
Cảnh sát áp giải Đường Vĩ Kiệt lên xe, cánh cửa xe đóng sập lại, kết thúc chuỗi ngày dài âm mưu và lừa dối. Tô Vãn Ninh đứng lặng nhìn chiếc xe khuất dần, cảm giác nhẹ nhõm xen lẫn một nỗi trống rỗng khó tả dâng lên trong lòng.
Kiếp trước, cô chết trong oan ức, không một ai đứng ra minh oan. Kiếp này, cuối cùng công lý cũng đã được thực thi, dù con đường đi đến đó đầy chông gai và nguy hiểm.
“Xong rồi.” Hàn Chí Viễn bước tới bên cạnh cô, giọng nhẹ nhõm hẳn. “Mọi chuyện cuối cùng cũng kết thúc.”
“Chưa hẳn.” Tô Vãn Ninh lắc đầu, ánh mắt vẫn còn trĩu nặng suy tư. “Còn Lâm Tiểu Mễ và Chung Nhã, họ vẫn phải đối mặt với trách nhiệm của mình. Và chiếc USB kia, không biết còn ẩn chứa những bí mật gì nữa.”
Hàn Chí Viễn nhìn cô, trong mắt hiện lên sự trân trọng sâu sắc. “Dù kết quả thế nào, em đã làm được điều mà không phải ai cũng đủ dũng khí để làm. Đối mặt với sự thật, dù nó có đau đớn đến đâu.”
Tô Vãn Ninh khẽ mỉm cười, lần đầu tiên sau rất nhiều ngày căng thẳng, cô cảm nhận được một khoảng lặng bình yên hiếm hoi.
Nhưng khoảnh khắc bình yên ấy không kéo dài được lâu. Ba ngày sau, khi vụ án đang trong quá trình điều tra mở rộng, một tin tức chấn động khác lại ập đến.
Chiếc USB mà Đường Vĩ Kiệt định dùng để mặc cả đã được cơ quan điều tra giải mã, và trong đó chứa thông tin về một khoản đầu tư bí mật liên quan trực tiếp đến một thành viên khác trong hội đồng quản trị Kim Dực, người có mối quan hệ thân thiết với chính chủ tịch Vương Lệ Hoa.
Tin tức này khiến toàn bộ ban lãnh đạo công ty một phen chấn động. Nhiều người bắt đầu hoài nghi, liệu vụ việc của Đường Vĩ Kiệt chỉ là phần nổi của một tảng băng chìm lớn hơn nhiều, hay đây chỉ là đòn phản công cuối cùng của một kẻ cùng đường nhằm kéo theo càng nhiều người càng tốt.
Tô Vãn Ninh được cơ quan điều tra mời đến để cung cấp thêm lời khai bổ sung, xác nhận lại toàn bộ quá trình cô phát hiện và thu thập bằng chứng. Ngồi trong phòng thẩm vấn, cô kể lại một cách bình tĩnh, mạch lạc, không bỏ sót bất kỳ chi tiết quan trọng nào.
“Cô có biết rằng, hành động thu thập bằng chứng tự phát như vậy có thể gây nguy hiểm đến tính mạng của bản thân cô không?” Vị điều tra viên hỏi, ánh mắt vừa nghiêm khắc vừa có phần cảm thông.
“Tôi biết.” Tô Vãn Ninh đáp, giọng chắc nịch. “Nhưng nếu tôi không hành động, có lẽ những sai phạm này sẽ tiếp tục kéo dài, gây thiệt hại lớn hơn nữa cho công ty và những người vô tội khác.”
Sau buổi lấy lời khai, khi cô bước ra khỏi trụ sở cơ quan điều tra, Hàn Chí Viễn đã đứng chờ sẵn bên ngoài, tay cầm một ly trà ấm.
“Mệt không?” Hắn hỏi, đưa ly trà cho cô.
“Có chút, nhưng cảm giác nhẹ nhõm nhiều hơn.” Cô đáp, nhận lấy ly trà, hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay khiến cô cảm thấy dễ chịu hẳn. “Cuối cùng, sự thật cũng đã bắt đầu được phơi bày ra ánh sáng.”
Hai người sóng bước bên nhau rời khỏi tòa nhà, ánh nắng chiều nhuộm vàng cả con đường phía trước. Dù phía trước vẫn còn nhiều thủ tục pháp lý phức tạp cần giải quyết, Tô Vãn Ninh cảm nhận được rõ ràng, gánh nặng đè lên vai cô suốt những tháng ngày qua đã vơi bớt đi phần nào.
