Chương 5
Xe lăn bánh trên con đường vắng, ánh đèn thành phố lướt qua khung cửa kính. Suốt mấy phút đầu, cả hai đều im lặng, không khí trong xe căng như dây đàn.
“Em định giấu tôi đến bao giờ?” Cuối cùng Hàn Chí Viễn lên tiếng phá vỡ sự im lặng, mắt vẫn nhìn thẳng ra đường.
“Em không giấu anh chuyện gì liên quan đến công việc.” Tô Vãn Ninh đáp, giọng cẩn trọng.
“Vậy chuyện không liên quan đến công việc thì em định giữ riêng cho mình mãi?” Hắn liếc sang cô, ánh mắt sắc bén xuyên qua bóng tối trong xe. “Tôi biết em vừa gặp ai đó ở quán cà phê. Người đó vội vã rời đi trước khi tôi kịp nhìn rõ mặt, nhưng dáng vẻ hoảng loạn của em không giấu được tôi.”
Tô Vãn Ninh cắn môi, cân nhắc trong đầu. Cô không thể nói ra toàn bộ sự thật, nhưng có lẽ đã đến lúc hé lộ một phần, để có được sự trợ giúp cần thiết.
“Em nghi ngờ có bất thường trong ngân sách dự án Hoa Nở Ngược Mùa.” Cuối cùng cô nói, chọn lọc từng từ cẩn thận. “Một công ty tên Vĩnh Thịnh Truyền Thông nhận các khoản thanh toán lớn nhưng lại không có lịch sử hoạt động rõ ràng.”
Xe bất ngờ chậm lại, Hàn Chí Viễn liếc nhìn cô đầy kinh ngạc. “Em lấy thông tin này từ đâu?”
“Em không thể nói rõ nguồn tin, vì đã hứa sẽ bảo vệ người đó.” Tô Vãn Ninh đáp thẳng. “Nhưng em tin thông tin này đáng để điều tra thêm.”
Hàn Chí Viễn im lặng một lúc lâu, tay siết chặt vô lăng. “Vĩnh Thịnh Truyền Thông… cái tên này nghe qua rồi, hình như từng xuất hiện trong một hợp đồng dịch vụ hậu kỳ hai năm trước, dự án phim mà tôi từng phụ trách giám sát.”
Tô Vãn Ninh quay sang nhìn hắn, tim đập nhanh hơn. “Dự án đó thế nào rồi?”
“Bị hủy giữa chừng.” Giọng Hàn Chí Viễn trầm xuống, ánh mắt xa xăm như đang hồi tưởng lại chuyện cũ. “Lúc đó tôi phát hiện một vài khoản chi bất hợp lý, định báo cáo lên hội đồng quản trị. Nhưng trước khi tôi kịp trình bằng chứng đầy đủ, toàn bộ tài liệu liên quan bỗng dưng biến mất khỏi hệ thống lưu trữ công ty. Sau đó dự án bị hủy với lý do thay đổi định hướng kinh doanh, tôi cũng bị điều chuyển sang mảng đào tạo nghệ sĩ, mất quyền tiếp cận trực tiếp vào các dự án sản xuất lớn suốt gần một năm.”
Tô Vãn Ninh nín thở lắng nghe. Đây chính là mảnh ghép cô chưa từng biết đến. Kiếp trước, cô luôn nghĩ Hàn Chí Viễn là kẻ đồng lõa với Lâm Tiểu Mễ trong việc chèn ép cô, đứng về phe quyền lực để dập tắt mọi nghi vấn về cái chết của cô. Nhưng có lẽ, hắn cũng từng là nạn nhân của cùng một thế lực ngầm, chỉ là theo một cách khác.
“Anh có nghi ngờ ai đứng sau chuyện đó không?” Cô hỏi, giọng khẽ run.
Hàn Chí Viễn im lặng một lúc lâu, ánh mắt phức tạp. “Lúc đó tôi không có bằng chứng cụ thể. Nhưng nếu bây giờ Vĩnh Thịnh Truyền Thông lại xuất hiện trong dự án Hoa Nở Ngược Mùa, phụ trách ngân sách lần này lại chính là Đường Vĩ Kiệt, tôi nghĩ mọi thứ đã đủ rõ ràng để đặt nghi vấn.”
Tô Vãn Ninh siết chặt tay trên đùi. Cảm giác vừa nhẹ nhõm vừa nặng nề đan xen trong lòng cô. Nhẹ nhõm vì cuối cùng cô đã tìm được một đồng minh có sức mạnh thật sự để đối đầu với thế lực ngầm này. Nặng nề vì cô nhận ra Hàn Chí Viễn cũng từng chịu tổn thương không kém gì cô, chỉ là theo một cách âm thầm hơn.
“Vậy sao kiếp trước anh lại…” Cô buột miệng nói ra một nửa câu, rồi vội vàng ngậm chặt miệng lại, nhận ra mình vừa suýt để lộ điều tối kỵ nhất.
Hàn Chí Viễn quay sang nhìn cô, ánh mắt sắc bén xoáy thẳng vào gương mặt cô đang tái đi vì lỡ lời. “Em vừa nói gì? Kiếp trước?”
Tô Vãn Ninh tim đập như trống trận, cố gắng chữa cháy. “Ý em là, nếu chuyện này từng xảy ra một lần trước đây, tại sao lần này anh không ngăn chặn sớm hơn.”
Hắn nhìn cô thật lâu, ánh mắt không giấu được sự nghi hoặc, nhưng cuối cùng cũng không truy hỏi thêm, chỉ khẽ thở dài. “Tôi từng cố ngăn chặn, nhưng thất bại. Lần này, tôi sẽ không để lịch sử lặp lại.”
Câu nói ấy vang lên chắc nịch, khiến lòng Tô Vãn Ninh dâng lên một cảm giác ấm áp lạ lùng, xen lẫn cảm giác tội lỗi vì đã nghi ngờ hắn suốt thời gian qua.
“Từ giờ, chúng ta cùng điều tra chuyện này.” Hàn Chí Viễn nói tiếp, giọng dứt khoát. “Em nắm được manh mối từ phía dưới, tôi có quyền truy cập hồ sơ tài chính cấp cao hơn. Kết hợp lại, chúng ta có cơ hội lần ra sự thật nhanh hơn nhiều.”
“Nhưng phải cẩn thận.” Tô Vãn Ninh nhắc nhở. “Đường Vĩ Kiệt đã bắt đầu nghi ngờ và theo dõi em. Nếu hắn phát hiện anh cũng tham gia điều tra, hắn có thể sẽ ra tay quyết liệt hơn.”
“Tôi biết cách hành động kín đáo.” Hắn đáp, khóe môi thoáng nhếch lên một nụ cười tự tin hiếm hoi. “Đây không phải lần đầu tôi đối đầu với hắn.”
Xe dừng lại trước căn hộ an ninh của cô. Trước khi Tô Vãn Ninh mở cửa xuống xe, Hàn Chí Viễn bất ngờ nắm lấy cổ tay cô, ánh mắt nghiêm túc khác thường.
“Tô Vãn Ninh, tôi không biết em đang giấu tôi điều gì, nhưng tôi tin em không phải người xấu.” Hắn nói, giọng trầm và chân thành. “Bất kể em đang mang bí mật gì, khi nào sẵn sàng, tôi vẫn sẵn lòng lắng nghe. Còn bây giờ, ít nhất hãy tin tôi trong chuyện này, chúng ta đứng cùng một phía.”
Tô Vãn Ninh nhìn hắn, lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Cô khẽ gật đầu, không nói thêm lời nào, rồi mở cửa xe bước xuống.
Nhìn theo bóng xe rời đi khuất dạng cuối con phố, cô đứng lặng một lúc lâu dưới ánh đèn đường, trong lòng lần đầu tiên sau khi trọng sinh, cảm nhận được một tia hy vọng ấm áp thật sự.
Cô bước vào căn hộ, khóa cửa cẩn thận, rồi tựa lưng vào cánh cửa, tay đặt lên ngực nơi trái tim vẫn còn đập rộn ràng chưa nguôi. Câu nói của Hàn Chí Viễn lúc nãy cứ vang vọng mãi trong đầu cô, khiến cô vừa bối rối vừa không kìm được nụ cười khẽ nở trên môi.
Nhưng ngay sau đó, cô lại tự trấn tĩnh bản thân. Hiện tại không phải lúc để lún sâu vào cảm xúc cá nhân. Còn quá nhiều việc phải làm, còn quá nhiều bí mật chưa được phơi bày, và trên hết, cô vẫn chưa thể hoàn toàn chắc chắn rằng Hàn Chí Viễn không có toan tính nào khác đằng sau sự quan tâm ấy.
Cô mở laptop, bắt đầu soạn thảo một bản kế hoạch chi tiết, liệt kê từng bước cần thực hiện tiếp theo. Xác minh thông tin công ty Vĩnh Thịnh Truyền Thông qua Chu Bội, tìm cách tiếp cận hồ sơ tài chính cấp cao mà Hàn Chí Viễn có quyền truy cập, đồng thời giữ liên lạc kín đáo với Tiểu Hà để đảm bảo sự an toàn của cô ấy.
Làm việc đến gần nửa đêm, cô mới tắt đèn đi ngủ, nhưng giấc ngủ đến với cô nhẹ nhàng hơn hẳn những đêm trước, có lẽ vì lần đầu tiên sau khi trọng sinh, cô không còn cảm thấy đơn độc trên hành trình đầy chông gai phía trước.
Hai tuần sau, buổi ra mắt chính thức của dự án Hoa Nở Ngược Mùa diễn ra tại trung tâm hội nghị lớn nhất thành phố, quy tụ đông đảo báo chí và người hâm mộ. Đây là sự kiện quan trọng đầu tiên đánh dấu bước ngoặt sự nghiệp của Tô Vãn Ninh.
Cô đứng sau cánh gà, nhìn dòng người chen chúc dưới ánh đèn flash lấp lóa, trong lòng vừa hồi hộp vừa cảnh giác. Từ sau cuộc trò chuyện với Hàn Chí Viễn, cả hai đã âm thầm thu thập thêm nhiều manh mối, nhưng vẫn chưa đủ bằng chứng cụ thể để đối chất trực tiếp với Đường Vĩ Kiệt.
“Cô căng thẳng à?” Một giọng nói vang lên bên cạnh. Tô Vãn Ninh quay sang, thấy Lâm Tiểu Mễ đang đứng đó, trong trang phục lộng lẫy, nở nụ cười tươi tắn quen thuộc.
“Cũng bình thường.” Cô đáp, giữ khoảng cách vừa phải.
“Chúc cô buổi ra mắt thành công.” Tiểu Mễ nói, giọng điệu ngọt ngào không chê vào đâu được, nhưng ánh mắt lại ẩn chứa một tia gì đó khó đoán.
Tô Vãn Ninh gật đầu cảm ơn, không để tâm nhiều, tập trung chuẩn bị tinh thần cho phần lên sân khấu sắp tới. Nhưng cô không biết rằng, ngay lúc đó, ở phía sau hậu trường kỹ thuật, một bàn tay đang âm thầm can thiệp vào hệ thống âm thanh và màn hình trình chiếu.
Buổi lễ bắt đầu, đạo diễn Trương lên sân khấu giới thiệu dự án, sau đó lần lượt các diễn viên chính được mời lên phát biểu. Khi đến lượt Tô Vãn Ninh, cô bước ra sân khấu trong tiếng vỗ tay rộn ràng, ánh đèn chiếu thẳng vào gương mặt cô.
Nhưng ngay khi cô vừa mở lời chào khán giả, màn hình lớn phía sau sân khấu bỗng nhiên chuyển sang một đoạn clip lạ, không phải trailer phim như kịch bản đã định sẵn.
Đoạn clip cắt ghép cảnh Tô Vãn Ninh đang nói chuyện riêng với đạo diễn Trương trong một góc khuất, kèm theo phụ đề bịa đặt ám chỉ cô dùng thủ đoạn không trong sạch để giành vai diễn.
Cả khán phòng xôn xao, tiếng bàn tán rộ lên khắp nơi, ống kính máy quay của báo chí lập tức chĩa về phía cô, chớp liên hồi.
Tô Vãn Ninh đứng chết lặng trên sân khấu trong một giây, tim đập thình thịch. Đây rõ ràng là một màn dàn dựng có chủ đích, nhắm thẳng vào việc hủy hoại danh tiếng của cô ngay tại sự kiện quan trọng nhất.
Nhưng chỉ một giây sau, cô đã lấy lại bình tĩnh. Kiếp trước, cô từng chứng kiến không ít lần đồng nghiệp bị dàn cảnh hãm hại trên sân khấu, và cô hiểu rõ, phản ứng đầu tiên chính là điều quyết định thành bại.
“Xin lỗi khán giả và các nhà báo, có vẻ hệ thống trình chiếu gặp sự cố kỹ thuật.” Cô lên tiếng, giọng vang rõ ràng, bình tĩnh đến kinh ngạc, hoàn toàn không có dấu hiệu hoảng loạn. “Đoạn clip vừa rồi là hình ảnh bị cắt ghép và chú thích sai sự thật. Cảnh quay đó thực chất là buổi tôi trao đổi kịch bản với đạo diễn Trương trước ống kính máy quay hậu trường, có sự chứng kiến của toàn bộ đoàn làm phim.”
Cô quay sang nhìn đạo diễn Trương đang đứng cạnh, ánh mắt cầu cứu kín đáo. Đạo diễn Trương lập tức hiểu ý, bước lên micro xác nhận. “Đúng vậy, cảnh quay đó hoàn toàn là buổi họp kịch bản bình thường, có ghi âm đầy đủ lưu tại văn phòng sản xuất. Tôi sẵn sàng cung cấp bản gốc cho bất kỳ cơ quan báo chí nào muốn xác minh.”
Khán phòng dần lắng xuống, nhưng tiếng xì xào vẫn chưa hoàn toàn dứt. Đúng lúc đó, một giọng nói trầm ấm vang lên từ phía cánh gà.
“Xin phép được bổ sung.” Hàn Chí Viễn bước ra sân khấu, dáng vẻ điềm tĩnh nhưng uy nghiêm. “Với tư cách phó chủ tịch phụ trách quản lý nghệ sĩ của Kim Dực, tôi khẳng định đoạn clip vừa phát là hành vi phá hoại có chủ đích, xâm phạm nghiêm trọng đến hình ảnh nghệ sĩ và uy tín công ty. Chúng tôi sẽ ngay lập tức điều tra nguồn gốc đoạn clip này và sẽ có thông báo chính thức trong thời gian sớm nhất.”
Sự xuất hiện đầy uy lực của hắn khiến cả khán phòng lập tức trật tự trở lại. Báo chí bắt đầu ghi chép, một số phóng viên còn gật đầu tán thành thái độ xử lý dứt khoát của công ty.
Buổi lễ tiếp tục diễn ra suôn sẻ sau đó, nhưng Tô Vãn Ninh biết rõ, đây chỉ là màn dạo đầu. Kẻ đứng sau âm mưu phá hoại này chắc chắn không dễ dàng từ bỏ sau một lần thất bại.
Sau buổi lễ, khi cô cùng Hàn Chí Viễn rút vào phòng chờ riêng, cả hai đều không giấu được vẻ căng thẳng.
“Ai làm chuyện này?” Hắn hỏi, giọng lạnh băng, khác hẳn vẻ điềm tĩnh vừa thể hiện trên sân khấu.
“Em không có bằng chứng trực tiếp.” Tô Vãn Ninh đáp, nhưng ánh mắt đã dừng lại nơi cửa phòng chờ, nơi Lâm Tiểu Mễ vừa lướt qua với vẻ mặt không thể che giấu hết sự thất vọng.
Hàn Chí Viễn cũng nhận ra ánh mắt của cô, khẽ nhíu mày. “Lâm Tiểu Mễ?”
“Em không chắc chắn hoàn toàn, nhưng cô ta có động cơ.” Cô đáp cẩn trọng.
Đúng lúc đó, điện thoại của Hàn Chí Viễn rung lên. Hắn nhìn màn hình, sắc mặt bỗng biến đổi khác lạ. “Bộ phận kỹ thuật vừa báo cáo, họ tìm ra thiết bị lạ được cài vào hệ thống trình chiếu, có dấu vân tay trên đó.”
“Của ai?” Tô Vãn Ninh hồi hộp hỏi.
“Chưa xác định được danh tính cụ thể, nhưng qua đối chiếu sơ bộ, dấu vân tay này không khớp với bất kỳ nhân viên nào của đoàn làm phim hay công ty.” Hắn nhíu mày, ánh mắt đầy suy tư. “Có nghĩa là, kẻ cài đặt thiết bị này là người ngoài, được thuê riêng để thực hiện việc phá hoại.”
Tô Vãn Ninh cắn chặt môi. Nếu đúng là có kẻ được thuê riêng để thực hiện âm mưu, vậy chứng tỏ thế lực đứng sau vụ việc này có tổ chức chặt chẽ và tài chính dồi dào hơn cô tưởng tượng rất nhiều.
Ngay lúc đó, có tiếng gõ cửa vội vã. Trợ lý của Hàn Chí Viễn hớt hải bước vào, gương mặt đầy lo lắng. “Phó chủ tịch, có chuyện gấp. Tiểu Hà, trợ lý của phó tổng Đường, vừa được báo cáo mất tích từ chiều nay, không ai liên lạc được.”
Tô Vãn Ninh chết lặng, cả người lạnh toát. Tiểu Hà, người vừa cung cấp cho cô manh mối quan trọng về Vĩnh Thịnh Truyền Thông, giờ đây đột nhiên mất tích không dấu vết.
