Chương 4
Tô Vãn Ninh đứng chôn chân trước cửa, tim đập dồn dập. Cô không dám xông vào ngay, mà lùi lại vài bước, rút điện thoại gọi cho bộ phận an ninh công ty theo đúng lời dặn của Hàn Chí Viễn.
Chưa đầy mười phút sau, hai nhân viên bảo vệ cùng Hàn Chí Viễn đích thân có mặt. Hắn đến nhanh đến mức Tô Vãn Ninh nghi ngờ không biết hắn đang ở gần đây từ trước, hay đơn giản chỉ vì lo lắng mà phóng xe đến ngay khi nhận được tin báo.
“Đứng sau lưng tôi.” Hắn ra lệnh ngắn gọn, đẩy cửa bước vào trước, dáng vẻ cảnh giác cao độ.
Căn hộ trống không, kẻ đột nhập đã rời đi từ trước. Nhưng đồ đạc trong phòng đã bị lục soát, ngăn kéo bàn học mở toang, giấy tờ vương vãi khắp sàn. Tô Vãn Ninh nhìn quanh, phát hiện thứ duy nhất bị lấy đi chính là cuốn sổ tay cô dùng để ghi chú những chi tiết nhỏ về kiếp trước, viết bằng ký hiệu riêng chỉ mình cô hiểu được.
“Mất gì không?” Hàn Chí Viễn hỏi, ánh mắt quét khắp phòng.
“Một cuốn sổ tay cá nhân.” Cô đáp, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng đang dậy sóng. May mắn là cô viết bằng ký hiệu riêng, kẻ trộm dù có lấy được cũng khó lòng hiểu nổi nội dung.
“Sổ tay ghi gì mà đáng để kẻ trộm mạo hiểm đột nhập vào nhà một nghệ sĩ mới, không có tài sản giá trị gì?” Hắn quay sang nhìn cô, ánh mắt sắc bén như dao.
Tô Vãn Ninh cụp mắt, tránh né câu hỏi. “Chỉ là ghi chú công việc và vài dòng nhật ký cá nhân thôi.”
Hàn Chí Viễn không truy hỏi thêm, nhưng ánh mắt hắn dừng lại trên gương mặt cô một lúc lâu, như đang cố gắng ghép nối những mảnh thông tin rời rạc. “Tô Vãn Ninh, tôi không thích bị người khác giấu diếm chuyện quan trọng, đặc biệt là chuyện liên quan đến an toàn của chính họ.”
“Em không giấu gì cả.” Cô đáp, giọng cứng rắn hơn dự tính.
“Vậy sao?” Hắn nhặt lên một tờ giấy nhàu nát rơi dưới gầm bàn, chính là mảnh giấy đe dọa cô nhận được tối hôm trước. Ánh mắt hắn lướt qua dòng chữ, sắc mặt tức thì trầm xuống. “Đừng dính vào chuyện của Hoa Nở Ngược Mùa, nếu không muốn kết cục giống lần trước. Đây là gì?”
Tô Vãn Ninh chết lặng, không kịp giấu đi mảnh giấy đó. Cô cắn môi, biết mình không thể tiếp tục né tránh. “Em nhận được tối hôm qua, nhét dưới khe cửa.”
“Vậy mà sáng nay tôi hỏi em có gặp chuyện bất thường không, em lại nói không có gì?” Giọng Hàn Chí Viễn lạnh xuống rõ rệt, có chút giận dữ khó che giấu.
“Em không muốn làm to chuyện khi chưa có bằng chứng rõ ràng.” Cô đáp, ánh mắt không né tránh. “Anh là phó chủ tịch công ty, nếu em cứ báo cáo mọi nghi ngờ mơ hồ, liệu anh có thật sự tin em, hay chỉ nghĩ em đang làm trò gây chú ý?”
Câu hỏi ngược khiến Hàn Chí Viễn khựng lại. Hắn nhìn cô thật lâu, ánh mắt phức tạp khó đoán. “Vậy bây giờ em nói cho tôi biết, kết cục lần trước mà mảnh giấy này nhắc đến là gì?”
Tô Vãn Ninh im lặng. Đây chính là câu hỏi cô sợ nhất, câu hỏi mà cô không thể trả lời thành thật mà không tiết lộ bí mật trọng sinh.
“Em không biết.” Cuối cùng cô đáp, giọng khẽ run. “Có lẽ chỉ là ai đó muốn dọa em, cố tình viết ra để em hoảng sợ mà từ bỏ dự án.”
Hàn Chí Viễn nhìn cô, ánh mắt như muốn xuyên thấu mọi lớp phòng bị. Nhưng cuối cùng hắn không truy vấn thêm, chỉ gấp mảnh giấy lại cất vào túi trong. “Được. Tôi sẽ cho người điều tra vụ đột nhập này. Từ nay em chuyển sang ở căn hộ an ninh cao hơn của công ty, không thảo luận.”
“Em không cần…”
“Không thảo luận.” Hắn cắt ngang, giọng dứt khoát không chừa đường lùi. “Đây không phải đề nghị, Tô Vãn Ninh.”
Tô Vãn Ninh nhìn hắn, trong lòng dấy lên cảm giác lạ lẫm. Kiếp trước, chưa từng có ai bảo vệ cô quyết liệt đến vậy, kể cả người bạn thân mà cô từng tin tưởng nhất. Sự lo lắng thật lòng trong ánh mắt Hàn Chí Viễn khiến cô hoang mang, không biết nên tin tưởng hay tiếp tục đề phòng người đàn ông đầy bí ẩn này.
Hai nhân viên bảo vệ nhanh chóng thu dọn hiện trường, chụp ảnh lại từng góc phòng để làm bằng chứng. Hàn Chí Viễn đứng cạnh cửa sổ, gọi điện chỉ đạo bộ phận an ninh rà soát toàn bộ camera khu vực xung quanh tòa nhà trong bán kính năm trăm mét.
“Camera hành lang tầng này bị che khuất bởi một vật cản lạ suốt bốn mươi phút, đúng khoảng thời gian trước khi em về đến nhà.” Hắn nói, giọng trầm xuống sau khi nghe báo cáo qua điện thoại. “Kẻ này hành động rất chuyên nghiệp, không phải trộm vặt thông thường.”
“Nhưng nếu là chuyên nghiệp, tại sao chỉ lấy đi mỗi cuốn sổ tay mà không động đến tiền bạc hay đồ điện tử có giá trị?” Tô Vãn Ninh hỏi, dù trong lòng đã lờ mờ đoán được câu trả lời.
“Có nghĩa là mục tiêu của kẻ đột nhập không phải tài sản, mà là thông tin.” Hàn Chí Viễn nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm dò xét. “Và thông tin đó, chỉ có thể nằm trong cuốn sổ tay em vừa mất.”
Tô Vãn Ninh im lặng, tim đập thình thịch. May mắn thay, cô viết sổ tay bằng ký hiệu riêng tự sáng chế, ngay cả khi kẻ trộm có đọc được cũng khó lòng giải mã trong thời gian ngắn. Nhưng việc bị lộ ra rằng cô có ghi chép những điều bất thường cũng đủ khiến đối phương cảnh giác hơn với cô.
Sau khi hai nhân viên bảo vệ rời đi, căn phòng chỉ còn lại Tô Vãn Ninh và Hàn Chí Viễn. Không khí trở nên yên tĩnh lạ thường, chỉ còn tiếng đồng hồ treo tường tích tắc đều đặn.
“Em có muốn ăn gì không?” Hắn bất ngờ hỏi, giọng dịu đi hẳn so với vẻ nghiêm nghị lúc trước. “Trông em có vẻ chưa ăn tối.”
Tô Vãn Ninh hơi bất ngờ trước sự quan tâm đột ngột này, nhưng bụng cô cũng đang cồn cào vì đói. “Em… cũng chưa kịp ăn gì.”
Hàn Chí Viễn gật đầu, rút điện thoại gọi đặt một phần cháo nóng từ quán quen gần đó. Trong lúc chờ đợi, hắn ngồi xuống chiếc ghế đối diện, ánh mắt quan sát cô không rời.
“Tô Vãn Ninh, tôi muốn hỏi thật lòng một câu.” Hắn nói, giọng trầm thấp. “Em có đang gặp nguy hiểm gì lớn hơn những gì em cho tôi biết không? Nếu có, tôi mong em đừng một mình gánh chịu tất cả.”
Cô nhìn hắn, trong lòng dâng lên một cảm giác ấm áp xen lẫn chua xót. Kiếp trước, cô từng khao khát có một người hỏi cô câu này, nhưng chưa từng có ai làm vậy cho đến khi cô đã chết.
“Em không biết phải bắt đầu từ đâu.” Cô đáp, giọng khẽ run. “Nhưng em hứa, khi thời điểm thích hợp, em sẽ nói cho anh biết mọi chuyện.”
Hàn Chí Viễn gật đầu, không ép cô thêm. “Được. Tôi sẽ chờ. Nhưng trong lúc chờ đợi, tôi sẽ làm mọi cách để bảo vệ em an toàn.”
***
Ba ngày sau, Tô Vãn Ninh chuyển đến căn hộ an ninh cao mới, nơi có bảo vệ trực hai mươi bốn trên hai mươi bốn giờ. Buổi tối hôm ấy, khi cô đang xem lại kịch bản, điện thoại reo lên số lạ.
“Alo?” Cô nhấc máy, giọng cảnh giác.
“Tô Vãn Ninh, tôi là Tiểu Hà, trợ lý của phó tổng Đường.” Giọng nói bên kia đầu dây run rẩy, đầy vẻ sợ hãi. “Tôi… tôi có chuyện muốn nói với cô, nhưng không dám nói qua điện thoại. Cô có thể gặp tôi được không?”
Tim Tô Vãn Ninh nảy lên một nhịp mạnh. “Chuyện gì vậy?”
“Không tiện nói qua điện thoại.” Giọng Tiểu Hà càng lúc càng run. “Liên quan đến dự án phim cô đang tham gia. Tôi… tôi sợ lắm, nhưng lương tâm không cho phép tôi im lặng mãi.”
“Được, tôi sẽ gặp cô. Ở đâu và khi nào?” Tô Vãn Ninh đáp ngay, cố giữ giọng bình tĩnh dù trong lòng đang dâng trào phấn khích lẫn lo lắng.
“Ngày mai, sáu giờ chiều, quán cà phê góc đường Lập Xuân, gần công ty.” Tiểu Hà nói nhanh. “Xin cô đừng nói với ai về cuộc gọi này, kể cả phó chủ tịch Hàn. Tôi không biết ai có thể tin được nữa.”
Cuộc gọi kết thúc đột ngột. Tô Vãn Ninh ngồi lặng người trên ghế, trong lòng vừa mừng vừa lo. Đây có thể là đầu mối quan trọng nhất giúp cô lần ra sự thật, nhưng cũng có thể là một cái bẫy được giăng sẵn.
Cô nhìn ra khung cửa sổ, ánh đèn thành phố lấp lánh xa xa. Ngày mai, dù là cơ hội hay hiểm nguy, cô cũng phải đối mặt.
Suốt buổi tối còn lại, cô không tài nào tập trung đọc kịch bản như dự định. Đầu óc cứ quẩn quanh với cuộc gọi bất ngờ từ Tiểu Hà, cùng với hàng loạt câu hỏi chưa có lời giải đáp.
Tại sao một trợ lý bình thường lại dám liều lĩnh tiết lộ thông tin nội bộ cho một nghệ sĩ mới vào nghề như cô? Điều gì đã khiến cô ấy sợ hãi đến mức phải dặn đi dặn lại đừng nói với ai, kể cả Hàn Chí Viễn?
Cô mở cuốn sổ tay mới thay thế cuốn đã mất, cẩn thận ghi lại toàn bộ nội dung cuộc gọi bằng ký hiệu riêng. Rồi cô lật lại những trang trước, ôn lại từng chi tiết đã thu thập được cho đến lúc này, cố gắng tìm ra mối liên kết giữa các mảnh ghép rời rạc.
Đường Vĩ Kiệt, Vĩnh Thịnh Truyền Thông, dự án Hoa Nở Ngược Mùa, Lâm Tiểu Mễ, Chung Nhã. Từng cái tên hiện lên trong đầu cô như những quân cờ trên một bàn cờ lớn mà cô vẫn chưa nhìn thấy hết toàn cảnh.
Đêm đó cô ngủ không yên giấc, liên tục tỉnh giấc giữa chừng vì những âm thanh nhỏ nhất trong căn hộ an ninh mới. Dù đã có bảo vệ trực gác bên ngoài, nỗi bất an vẫn không nguôi trong lòng cô.
Sáng hôm sau, cô dậy sớm hơn thường lệ, chuẩn bị tinh thần cho cuộc hẹn quan trọng chiều nay. Trước khi rời khỏi căn hộ, cô cẩn thận kiểm tra lại mọi ngóc ngách, đảm bảo không ai có thể theo dõi được lịch trình của mình.
Sáu giờ chiều hôm sau, Tô Vãn Ninh có mặt tại quán cà phê góc đường Lập Xuân theo đúng hẹn. Cô chọn bàn trong góc khuất, mắt không ngừng quan sát cửa ra vào.
Mười lăm phút trôi qua, Tiểu Hà vẫn chưa xuất hiện. Tô Vãn Ninh bắt đầu cảm thấy bất an, định rút điện thoại gọi thử thì một bóng người vội vã bước vào quán, dáng vẻ hớt hải nhìn quanh.
Là Tiểu Hà, nhưng gương mặt cô ấy tái mét, tay chân run rẩy rõ rệt.
“Xin lỗi, tôi đến muộn.” Tiểu Hà ngồi xuống đối diện, giọng nói vẫn còn hổn hển. “Tôi phải đi vòng mấy con đường để chắc chắn không ai theo dõi.”
“Cô ổn chứ?” Tô Vãn Ninh hỏi, ánh mắt đầy quan tâm thật lòng.
“Không ổn.” Tiểu Hà lắc đầu, hai tay siết chặt tách trà trước mặt. “Tôi làm trợ lý cho phó tổng Đường được hai năm. Ban đầu tôi không để ý gì bất thường, nhưng gần đây, tôi phát hiện ra một số điều kỳ lạ trong hồ sơ tài chính của dự án Hoa Nở Ngược Mùa.”
“Điều gì vậy?” Tô Vãn Ninh hồi hộp hỏi, cố giữ giọng bình thường dù trong lòng đang căng như dây đàn.
“Có một công ty tên Vĩnh Thịnh Truyền Thông liên tục nhận các khoản thanh toán lớn từ ngân sách dự án, danh nghĩa là chi phí thuê thiết bị hậu kỳ và dịch vụ hình ảnh đặc biệt.” Tiểu Hà hạ giọng thì thầm. “Nhưng tôi tra cứu thì công ty đó chỉ mới thành lập được sáu tháng, không có bất kỳ dự án nào từng thực hiện trước đó, địa chỉ đăng ký lại là một căn hộ chung cư bình thường.”
Tim Tô Vãn Ninh đập thình thịch. Đây chính xác là loại thông tin cô đang tìm kiếm, bằng chứng đầu tiên về công ty vỏ bọc mà cô nghi ngờ từ lâu.
“Cô có giữ tài liệu nào chứng minh không?” Cô hỏi, cố giữ giọng bình tĩnh.
Tiểu Hà lắc đầu, ánh mắt sợ hãi. “Tôi không dám sao chép bất cứ thứ gì, phó tổng Đường kiểm soát rất chặt, mọi tài liệu quan trọng đều có mã theo dõi. Tôi chỉ nhớ được vài chi tiết vì tình cờ nhìn thấy khi sắp xếp hồ sơ.”
“Vậy tại sao cô lại quyết định nói với tôi?” Tô Vãn Ninh hỏi thẳng, ánh mắt dò xét.
Tiểu Hà im lặng một lúc, mắt đỏ hoe. “Vì tôi sợ. Tuần trước, tôi tình cờ nghe được cuộc điện thoại của phó tổng Đường, ông ta nói chuyện với ai đó về việc cần theo dõi kỹ một nghệ sĩ mới tên Tô Vãn Ninh, nói rằng cô quá thông minh, quá nguy hiểm, không giống một người mới vào nghề bình thường.”
Tô Vãn Ninh khẽ rùng mình. Vậy là Đường Vĩ Kiệt đã bắt đầu để ý và nghi ngờ cô từ rất sớm.
“Tôi còn nghe ông ta nhắc đến một cái tên khác.” Tiểu Hà tiếp tục, giọng càng lúc càng nhỏ. “Một cái tên nghe rất quen, hình như từng xuất hiện trong hồ sơ nhân sự cũ của công ty. Ông ta nói ‘lần này không thể để lặp lại sai lầm như vụ trước, phải xử lý gọn gàng hơn’.”
“Vụ trước là vụ gì?” Tô Vãn Ninh hỏi, giọng khàn đi vì hồi hộp.
“Tôi không biết rõ.” Tiểu Hà lắc đầu. “Nhưng nghe giọng điệu, có vẻ như từng có chuyện gì đó nghiêm trọng xảy ra trước đây mà công ty đã ỉm đi, không công khai.”
Đúng lúc đó, điện thoại của Tiểu Hà bỗng rung lên. Cô nhìn màn hình, sắc mặt tức thì trắng bệch. “Là phó tổng Đường gọi. Tôi phải đi ngay, nếu ông ta phát hiện tôi ra ngoài gặp cô thì…”
“Đợi đã, còn công ty Vĩnh Thịnh Truyền Thông, cô còn nhớ thông tin gì khác không?” Tô Vãn Ninh vội vàng hỏi thêm.
“Người đại diện pháp luật tên Lưu Ánh Nguyệt, nhưng tôi nghi ngờ đó chỉ là tên đứng hộ.” Tiểu Hà đứng dậy, vội vàng khoác túi lên vai. “Tôi phải đi rồi, xin cô đừng liên lạc với tôi trước, để tôi chủ động tìm cô khi an toàn.”
Nói xong, Tiểu Hà vội vã rời khỏi quán, dáng vẻ hoảng loạn không giấu nổi. Tô Vãn Ninh ngồi lặng lại một mình, đầu óc quay cuồng xử lý những thông tin vừa nhận được. Vĩnh Thịnh Truyền Thông, Lưu Ánh Nguyệt, một vụ việc cũ từng bị ỉm đi. Từng mảnh ghép đang dần hiện ra hình dáng của một bức tranh lớn hơn nhiều so với những gì cô tưởng tượng.
Khi cô rời khỏi quán cà phê, trời đã sẩm tối. Vừa bước ra khỏi cửa, cô sững người khi thấy một chiếc xe quen thuộc đậu bên kia đường.
Hàn Chí Viễn đang đứng tựa vào xe, khoanh tay nhìn cô, ánh mắt không rõ là tức giận hay lo lắng.
“Anh… sao anh biết em ở đây?” Cô hỏi, cố giữ bình tĩnh dù trong lòng hoảng hốt.
“Tôi không biết.” Hắn bước tới gần, giọng trầm thấp. “Tôi chỉ tình cờ đi ngang qua. Nhưng nhìn vẻ mặt em bây giờ, có vẻ như em vừa nghe được điều gì đó rất quan trọng.”
Tô Vãn Ninh im lặng, không biết nên tin lời “tình cờ” của hắn hay không. Nhưng ánh mắt hắn nhìn cô lúc này, không có vẻ dò xét sắc bén như thường lệ, mà lại mang một nét lo lắng thật lòng khó che giấu.
“Lên xe đi.” Hắn mở cửa xe, giọng dịu lại hơn bình thường. “Tôi đưa em về. Trên đường đi, nếu em muốn nói gì, tôi sẽ lắng nghe. Nếu không muốn nói, tôi cũng sẽ không ép.”
Tô Vãn Ninh nhìn hắn một lúc lâu, cuối cùng chậm rãi bước lên xe. Có lẽ đã đến lúc cô cần một đồng minh thật sự, dù rằng lòng tin dành cho Hàn Chí Viễn vẫn còn dè dặt vô cùng.
Trước khi cô kịp yên vị trên ghế, một chiếc xe máy phóng nhanh qua bên kia đường, người lái đội mũ bảo hiểm kín mít, ánh mắt liếc nhanh về phía quán cà phê rồi vụt đi mất trong dòng xe cộ đông đúc.
“Anh có thấy không?” Tô Vãn Ninh quay sang hỏi, tim đập nhanh vì linh cảm bất an.
“Thấy rồi.” Hàn Chí Viễn nhíu mày, ánh mắt vẫn dõi theo hướng chiếc xe máy vừa biến mất. “Biển số bị che kín bằng bùn cố ý. Không phải người đi đường bình thường.”
Tô Vãn Ninh siết chặt tay, cảm giác như có ai đó đang giăng một mạng lưới vô hình bao quanh mình, theo dõi từng bước đi, từng cuộc gặp gỡ. “Có phải Tiểu Hà cũng đang bị theo dõi không?”
“Rất có thể.” Hắn đáp, giọng trầm xuống đầy lo lắng. “Nếu đúng vậy, cô ấy đang gặp nguy hiểm lớn hơn những gì chúng ta tưởng tượng.”
Xe lăn bánh rời khỏi khu vực, cả hai đều im lặng một lúc lâu, mỗi người theo đuổi những suy nghĩ riêng. Tô Vãn Ninh nhìn ra cửa kính, ánh đèn đường lướt qua liên tục, phản chiếu vào đôi mắt cô những tia sáng chập chờn không ngừng.
