Chương 2
“Anh nói sao?” Tô Vãn Ninh giữ giọng bình thản, nhưng bàn tay giấu sau lưng đã siết chặt thành nắm đấm.
“Chủ tịch Vương có việc gấp phải bay ra nước ngoài sáng nay.” Hàn Chí Viễn bước tới gần, ánh mắt không rời khỏi gương mặt cô, như đang cố đọc ra một điều gì đó ẩn giấu bên dưới lớp bình tĩnh giả tạo. “Trước khi đi, bà ấy giao em lại cho tôi. Có vẻ như em không vui khi nghe tin này?”
“Không có gì.” Cô cụp mắt, che đi tia dao động thoáng qua. “Chỉ là bất ngờ thôi.”
Kiếp trước, cô chưa từng có cơ hội đứng gần Hàn Chí Viễn đến vậy trong những ngày đầu. Lúc đó cô chỉ là một diễn viên vô danh dưới quyền một trợ lý quèn, mãi đến khi nổi tiếng mới có dịp tiếp xúc trực tiếp với phó chủ tịch. Bây giờ, ngay từ ngày ký hợp đồng, hắn đã đích thân đứng chờ cô.
Chuyện này không nằm trong bất kỳ ký ức nào của cô. Có nghĩa là, chỉ cần cô đổi một quyết định nhỏ, cả guồng máy vận hành phía sau cũng đã xê dịch theo hướng không thể đoán trước.
“Đi theo tôi.” Hàn Chí Viễn xoay người, sải bước về phía văn phòng cuối hành lang, không buồn ngoái lại xem cô có theo kịp hay không.
Tô Vãn Ninh nén cơn giận âm ỉ, bước nhanh theo sau. Văn phòng của hắn rộng rãi, cửa kính nhìn xuống toàn cảnh thành phố, trên bàn làm việc chất đầy hồ sơ nghệ sĩ được sắp xếp gọn gàng theo thứ tự tên.
Hắn ngồi xuống ghế, đẩy một tập hợp đồng dày về phía cô. “Đọc kỹ trước khi ký. Tôi không thích giải thích lại hai lần.”
Tô Vãn Ninh cầm hợp đồng lên, mắt lướt nhanh qua từng điều khoản. Kiếp trước cô ký loại hợp đồng tiêu chuẩn, chịu thiệt về phần trăm chia doanh thu và quyền quyết định vai diễn. Lần này, cô đọc chậm rãi, dừng lại ở điều khoản về quyền từ chối dự án.
“Điều khoản này ghi tôi phải chấp nhận mọi sự sắp xếp vai diễn từ công ty, không có quyền từ chối trừ trường hợp đặc biệt được phê duyệt.” Cô ngẩng lên nhìn thẳng vào Hàn Chí Viễn. “Tôi muốn sửa lại, tôi có quyền từ chối tối đa ba dự án một năm mà không bị phạt hợp đồng.”
Hàn Chí Viễn nhướng mày, trong mắt lóe lên tia ngạc nhiên rất nhanh rồi biến mất. “Em vừa ký hợp đồng độc quyền đầu tiên trong đời, chưa có bất kỳ thành tích nào, mà đã đòi thương lượng điều khoản với tôi?”
“Chủ tịch Vương từng nói, người khác biệt sẽ không đi con đường giống người bình thường.” Tô Vãn Ninh đáp thẳng, không né tránh ánh mắt sắc bén của hắn.
Một khoảng im lặng kéo dài. Hàn Chí Viễn ngả người ra sau ghế, tay khoanh trước ngực, nhìn cô như đang cân nhắc một món hàng lạ chưa từng gặp.
“Được.” Cuối cùng hắn lên tiếng, giọng vẫn lạnh nhưng không còn vẻ khinh thường ban đầu. “Tôi sẽ sửa điều khoản đó. Nhưng đổi lại, em phải hoàn thành khóa đào tạo sáu tháng theo đúng lịch trình tôi đặt ra, không được vắng một buổi nào.”
“Đồng ý.”
Cô ký tên vào bản hợp đồng, tay không hề run, dù trong lòng từng đợt sóng ngầm cuộn trào. Đây là lần đầu tiên sau khi trọng sinh, cô ngồi đối diện với người đàn ông từng góp phần chôn vùi sự thật về cái chết của mình. Cảm giác vừa căm hận vừa phải giữ bình tĩnh khiến lồng ngực cô nghẹn lại.
“Còn một chuyện nữa.” Hàn Chí Viễn bất ngờ lên tiếng khi cô vừa đặt bút xuống. “Đoạn diễn thử của em hôm casting, tôi đã xem lại video ba lần.”
Tô Vãn Ninh khựng lại. “Sao vậy?”
“Một người chưa từng qua đào tạo diễn xuất chính quy, không thể diễn ra tầng cảm xúc phức tạp như vậy chỉ bằng bản năng.” Hắn nhìn thẳng vào mắt cô, ánh nhìn như muốn xuyên thấu. “Cảm giác phản bội, đau đớn, rồi lạnh lùng quyết tuyệt, đó là thứ người ta chỉ diễn được khi đã thật sự trải qua.”
Tim Tô Vãn Ninh đập nhanh hơn. Cô không ngờ hắn lại tinh tường đến vậy, ngay từ ngày đầu đã nhìn ra điều bất thường.
“Có lẽ tôi chỉ tưởng tượng giỏi.” Cô đáp, cố giữ giọng bình thường.
“Có lẽ.” Hàn Chí Viễn nhếch môi cười nhạt, không tin cũng không phản bác. “Nhưng tôi thích những thứ không tầm thường, Tô Vãn Ninh. Em vừa lọt vào danh sách những thứ tôi muốn quan sát kỹ hơn.”
Câu nói ấy vang lên vừa như lời khen, vừa như một lời cảnh báo ngầm. Tô Vãn Ninh cụp mắt, không biết nên vui hay nên lo.
***
Buổi tối, khi cô trở về căn hộ nhỏ công ty sắp xếp tạm thời cho nghệ sĩ mới, điện thoại rung lên một tin nhắn lạ.
“Chúc mừng cậu đã ký được hợp đồng tốt. Nhưng đừng vội mừng, ở Kim Dực này, ai lên nhanh sẽ ngã đau. Chị chỉ nhắc cậu một câu vì từng là bạn thân của cậu ở kiếp trước thôi.”
Tô Vãn Ninh cầm điện thoại, tay khẽ run. Số điện thoại lạ hoắc, tin nhắn lại nhắc đến “kiếp trước” một cách trắng trợn.
Cô gọi lại ngay lập tức, nhưng đầu dây bên kia đã tắt máy, số điện thoại báo không tồn tại.
Không lẽ, có người khác cũng biết bí mật trọng sinh của cô?
Ngón tay cô run nhẹ trên màn hình, hàng loạt suy đoán ập tới. Là Lâm Tiểu Mễ đang thử dò cô? Hay là một kẻ nào đó thật sự cũng đã sống lại giống mình, biết trước những gì sắp xảy ra?
Đúng lúc cô còn đang hoảng loạn, chuông cửa vang lên. Cô nhìn qua mắt thần, thấy bóng dáng quen thuộc đứng ngoài hành lang, tay cầm một tập hồ sơ.
Là Hàn Chí Viễn.
Cô mở cửa, cố giữ vẻ mặt bình thường. “Phó chủ tịch, có chuyện gì mà đích thân đến đây?”
Hắn không trả lời ngay, chỉ đưa mắt nhìn cô từ trên xuống dưới, như đang chú ý đến sắc mặt hơi tái của cô. “Em vừa nhận được tin gì à? Mặt không được tốt lắm.”
“Không có gì.” Cô lắc đầu, cố nở nụ cười gượng.
Hàn Chí Viễn nhíu mày, không hỏi thêm, chỉ đưa tập hồ sơ trong tay ra. “Lịch đào tạo tuần đầu tiên. Sáng mai bảy giờ có mặt tại phòng tập tầng ba, đừng đến trễ.”
Cô nhận lấy hồ sơ, ngón tay vô tình chạm phải tay hắn trong tích tắc. Cả hai đều khựng lại nửa giây, rồi nhanh chóng thu tay về như không có chuyện gì.
“Còn một chuyện.” Hắn nói tiếp, giọng trầm xuống. “Nếu có ai quấy rối em, kể cả bằng tin nhắn hay điện thoại lạ, báo ngay cho bộ phận an ninh công ty. Kim Dực không thiếu kẻ ghen ăn tức ở với nghệ sĩ mới được chủ tịch để mắt.”
Tô Vãn Ninh sững người, nhìn hắn chằm chằm. “Sao anh biết tôi vừa nhận tin nhắn lạ?”
Hàn Chí Viễn im lặng một giây, khóe môi cong lên một nụ cười khó dò. “Tôi không biết. Chỉ là dự đoán thôi. Có vẻ tôi đoán đúng.”
Nói xong, hắn xoay người rời đi, để lại Tô Vãn Ninh đứng chết trân giữa cửa, trong lòng dâng lên nghi hoặc không thể gọi tên. Người đàn ông này, rốt cuộc biết bao nhiêu điều mà cô chưa từng ngờ tới?
Cô đóng cửa lại, tựa lưng vào tấm gỗ lạnh, thở dài một hơi thật sâu. Trong đầu cô, hình ảnh của Hàn Chí Viễn kiếp trước và kiếp này cứ đan xen lẫn lộn, khiến cô không tài nào phân định rạch ròi đâu là con người thật của hắn.
Kiếp trước, hắn lạnh lùng đứng nhìn cô chìm trong sóng gió dư luận mà không một lần lên tiếng bênh vực. Kiếp này, mới chỉ vài ngày quen biết, hắn đã hai lần chủ động xuất hiện đúng lúc cô cần nhất. Sự thay đổi này khiến cô vừa cảnh giác, vừa không khỏi tò mò.
Cô mở lại tập hồ sơ lịch đào tạo hắn vừa đưa, lật từng trang xem qua. Lịch trình dày đặc, từ sáu giờ sáng đến chín giờ tối, bao gồm cả các buổi huấn luyện thể lực, kỹ năng biểu diễn, và cả một môn học lạ lùng mang tên “Ứng xử truyền thông và xử lý khủng hoảng”.
Tô Vãn Ninh nhíu mày nhìn dòng chữ ấy. Kiếp trước, cô chưa từng được đào tạo bài bản đến vậy, mọi thứ đều tự mò mẫm học hỏi qua từng lần vấp ngã. Có lẽ đây chính là một trong những lý do khiến kiếp trước cô luôn bị động trước mọi âm mưu vây quanh.
Đêm đó, cô ngồi bên bàn học cũ kỹ, mở cuốn sổ tay ra, bắt đầu ghi chép lại từng chi tiết nhỏ nhặt nhất mà cô còn nhớ được từ kiếp trước bằng một hệ thống ký hiệu riêng do chính cô nghĩ ra, không ai có thể đọc hiểu ngoại trừ bản thân cô.
Tên các dự án phim công ty từng thực hiện, những gương mặt nhân viên cô từng gặp thoáng qua, những sự kiện lớn nhỏ trong ngành giải trí ba năm tới, tất cả đều được cô cẩn thận sắp xếp theo dòng thời gian, như một tấm bản đồ dẫn đường giúp cô tránh những cái bẫy đã từng khiến cô ngã gục.
Viết đến gần nửa đêm, tay cô mỏi nhừ nhưng lòng lại nhẹ nhõm hơn hẳn. Có một kế hoạch trong tay, dù còn mơ hồ, vẫn tốt hơn nhiều so với việc mù quáng bước đi như kiếp trước.
Trước khi tắt đèn đi ngủ, cô liếc nhìn lại tin nhắn lạ ban chiều một lần nữa. “Ai lên nhanh sẽ ngã đau.” Câu nói ấy như một lời cảnh báo, nhưng cũng có thể là một sự thách thức ngầm từ kẻ nào đó đang dõi theo cô từ trong bóng tối.
Cô không biết người gửi tin nhắn là ai, chỉ biết rằng, dù là bạn hay thù, kiếp này cô sẽ không còn ngây thơ như trước nữa. Mỗi bước đi, cô đều sẽ tính toán kỹ lưỡng, không để bất kỳ ai có cơ hội đẩy cô xuống vực một lần nữa.
Sáng hôm sau, đúng bảy giờ, Tô Vãn Ninh có mặt tại phòng tập tầng ba. Vừa đẩy cửa bước vào, cô đã khựng lại.
Lâm Tiểu Mễ đang đứng giữa phòng, mặc đồ tập gọn gàng, cười nói vui vẻ với một người phụ nữ trung niên có vẻ là quản lý đào tạo.
“Cô đến rồi à.” Tiểu Mễ quay sang, nụ cười trên môi không giấu nổi vẻ đắc ý. “Không ngờ chúng ta lại có duyên, cùng vào Kim Dực, còn cùng lớp đào tạo nữa.”
Tô Vãn Ninh giữ vẻ mặt bình thản, trong lòng đã hiểu ra vài phần. Lâm Tiểu Mễ trượt casting phim của đạo diễn Trương, nhưng vẫn tìm được đường vào Kim Dực. Đây không phải trùng hợp.
“Cậu cũng vào công ty này?” Cô hỏi, giọng cố giữ tự nhiên.
“Đúng vậy, nhờ quản lý Chung Nhã giới thiệu.” Tiểu Mễ hất cằm về phía người phụ nữ đứng bên cạnh. “Chị Chung là quản lý cũ của tôi hồi còn làm người mẫu tự do, chị ấy thấy tôi có tiềm năng nên đưa vào đây.”
Chung Nhã gật đầu chào Tô Vãn Ninh, ánh mắt thoáng qua vẻ dò xét kín đáo. Đây là lần đầu tiên Tô Vãn Ninh nhìn thấy người phụ nữ này ở kiếp này, nhưng kiếp trước, Chung Nhã cũng chính là quản lý luôn đứng cạnh Lâm Tiểu Mễ, biết rõ mọi âm mưu nhưng chưa bao giờ lên tiếng.
Buổi đào tạo bắt đầu với các bài tập biểu cảm cơ bản. Tô Vãn Ninh thể hiện xuất sắc đến mức khiến cả lớp phải trầm trồ, ngay cả giảng viên đào tạo cũng không giấu nổi sự kinh ngạc.
“Em có nền tảng ở đâu vậy?” Giảng viên hỏi, ánh mắt đầy nghi hoặc.
“Em tự học qua phim ảnh thôi ạ.” Tô Vãn Ninh đáp, cố giữ vẻ khiêm tốn.
Lâm Tiểu Mễ đứng bên cạnh, gương mặt dần trở nên khó coi. Cô ta vốn tự tin vào khả năng diễn xuất của mình, nhưng trước Tô Vãn Ninh, mọi nỗ lực đều trở nên mờ nhạt.
Giờ giải lao, Tiểu Mễ chủ động lại gần, giọng điệu vẫn ngọt ngào như cũ. “Vãn Ninh này, cậu diễn giỏi thật đấy. Lần đầu gặp mà tôi đã có cảm giác thân thiết lạ thường, cứ như chúng ta từng quen biết nhau kiếp trước vậy.”
Câu nói vô tình chạm đúng vào nỗi ám ảnh sâu thẳm nhất trong lòng Tô Vãn Ninh. Cô siết chặt cốc nước trong tay, cố giữ giọng bình thản. “Cậu hay nói đùa nhỉ.”
“Đâu có đùa.” Tiểu Mễ cười, ánh mắt sâu không đáy lướt qua gương mặt cô. “Tôi chỉ cảm thấy vậy thôi. Có khi nào, mình từng là bạn thân ở một cuộc đời nào đó, rồi vì hiểu lầm gì đó mà thành ra xa cách?”
Tô Vãn Ninh nhìn thẳng vào mắt Tiểu Mễ, cố tìm xem trong lời nói đó có ẩn ý gì không, nhưng chỉ thấy một nụ cười trong veo không chút gợn sóng. Có lẽ đây chỉ là câu nói vu vơ, hoặc cũng có thể là một phép thử ngầm.
“Nếu có kiếp trước thật, tôi mong mình đừng bao giờ tin lầm ai nữa.” Cô đáp, giọng nhẹ nhàng nhưng ẩn chứa gai nhọn.
Nụ cười trên môi Tiểu Mễ khựng lại một giây, rất nhanh rồi lấy lại bình thường. “Cậu nói lạ thật đấy.”
Đúng lúc đó, cửa phòng tập mở ra, một người đàn ông trung niên mặc vest bước vào, dáng vẻ nho nhã nhưng ánh mắt sắc lạnh. Cả lớp đào tạo lập tức đứng dậy chào.
“Kiểm toán viên Chu Bội đến kiểm tra ngân sách đào tạo quý này.” Giảng viên giới thiệu khẽ với học viên. “Mọi người cứ tiếp tục, đừng để ý.”
Tô Vãn Ninh nghe đến cái tên đó, tim khẽ nảy lên. Chu Bội, kiếp trước cô từng nghe loáng thoáng cái tên này trong một buổi họp báo, khi công ty công bố kết quả kiểm toán nội bộ sau vụ bê bối tài chính lớn nổ ra chỉ vài tháng sau khi cô qua đời. Lúc đó cô đã chết, không kịp biết chi tiết vụ việc, chỉ nhớ mang máng có liên quan đến một dự án phim và những khoản chi bất thường.
Chu Bội đi ngang qua hàng học viên, ánh mắt vô tình lướt qua Tô Vãn Ninh rồi dừng lại một chút, như nhận ra điều gì đó khác lạ, nhưng rồi lại tiếp tục bước đi không nói gì.
Buổi tập kết thúc, khi Tô Vãn Ninh thu dọn đồ chuẩn bị ra về, một giọng nói vang lên sau lưng.
“Cô là học viên mới, Tô Vãn Ninh phải không?”
Cô quay lại, thấy Chu Bội đang đứng đó, tay cầm một tập tài liệu mỏng.
“Vâng, đúng vậy ạ.” Cô đáp, cố giữ vẻ bình thường dù trong lòng đầy cảnh giác.
“Không có gì, chỉ là cách cô đứng, cách cô quan sát người khác khi nãy trong giờ giải lao, khiến tôi nhớ đến một người quen cũ.” Chu Bội nhìn cô một lúc rồi mỉm cười nhẹ, quay người rời đi.
Tô Vãn Ninh đứng sững lại giữa hành lang trống, lòng đầy nghi hoặc. Người quen cũ nào? Là cô của kiếp trước từng gặp ông ta ở đâu đó mà bản thân không nhớ ra?
Cô lắc đầu, gạt bỏ suy nghĩ vẩn vơ, bước ra khỏi tòa nhà. Nhưng vừa ra đến bãi đỗ xe, cô đã thấy một cảnh tượng khiến mình chững lại.
Lâm Tiểu Mễ đang đứng nói chuyện với một người đàn ông lạ mặt, dáng vẻ sang trọng, đứng cạnh chiếc xe đen bóng loáng. Người đàn ông đưa cho Tiểu Mễ một chiếc phong bì dày, giọng nói khẽ nhưng đủ để gió mang đến tai Tô Vãn Ninh vài từ rời rạc.
“…con bé đó…để ý kỹ…báo lại cho tôi ngay nếu có gì bất thường…”
Tim Tô Vãn Ninh đập thình thịch. Cô nấp sau một chiếc cột bê tông, cố nhìn rõ hơn gương mặt người đàn ông kia, nhưng khoảng cách quá xa, chỉ thấy được dáng người cao ráo, mái tóc chải chuốt gọn gàng.
Lâm Tiểu Mễ gật đầu lia lịa, nhận lấy phong bì rồi cúi người cung kính tiễn người đàn ông lên xe. Khi chiếc xe lăn bánh, biển số xe lướt qua tầm mắt Tô Vãn Ninh trong tích tắc.
Cô cắn chặt môi, cố ghi nhớ từng con số. Đây rõ ràng không phải một cuộc gặp tình cờ. Lâm Tiểu Mễ đang được ai đó chống lưng, và người đó đang theo dõi cô rất kỹ.
Kiếp trước, cô luôn nghĩ Tiểu Mễ hành động vì lòng đố kỵ cá nhân. Nhưng bây giờ nhìn lại, mọi thứ có vẻ phức tạp hơn nhiều. Phía sau người bạn thân phản bội ấy, dường như còn có một thế lực lớn hơn đang giật dây.
Cô rút điện thoại, lặng lẽ chụp lại vài tấm ảnh xa xa trước khi Lâm Tiểu Mễ kịp quay đầu phát hiện. Bí mật này, cô phải giữ thật kỹ, không được để lộ ra cho bất kỳ ai, kể cả Hàn Chí Viễn.
Nhưng cô không biết rằng, ngay tại cửa sổ tầng năm của tòa nhà, một bóng người cũng đang đứng nhìn xuống bãi đỗ xe, ánh mắt dõi theo toàn bộ cảnh tượng vừa diễn ra với vẻ trầm tư khó đoán.
Trên đường về, Tô Vãn Ninh mở lại những tấm ảnh vừa chụp, phóng to biển số xe để nhìn cho rõ. Cô ghi lại từng con số vào một mẩu giấy nhỏ, cất kỹ trong ví, không lưu vào điện thoại vì sợ bị kiểm tra hay theo dõi bất cứ lúc nào.
Về đến căn phòng trọ, cô lấy cuốn sổ tay ra, thêm vào một trang mới. Cô vẽ một sơ đồ đơn giản, ở giữa là tên Lâm Tiểu Mễ, một đường nối dẫn đến một ô trống ghi chữ “người đàn ông lạ, biển số…”, một đường khác nối đến Chung Nhã, và một đường mờ nhạt hơn nối đến ô chưa xác định mang dòng chữ “kẻ chủ mưu thật sự”.
Cô nhìn sơ đồ, lòng dấy lên cảm giác vừa hưng phấn vừa bất an. Kiếp trước, cô chết mà không hề biết rằng phía sau sự phản bội của người bạn thân còn có một bàn tay lớn hơn đang giật dây. Kiếp này, cô đã bắt đầu nhìn thấy đường viền mờ nhạt của bàn tay ấy, nhưng con đường phía trước vẫn còn dài và đầy rẫy hiểm nguy chưa lường trước được.
Cô nghĩ đến câu nói của Chu Bội lúc chiều, “cách cô đứng, cách cô quan sát người khác, khiến tôi nhớ đến một người quen cũ.” Không biết người quen cũ ấy là ai, có liên quan gì đến những bí mật cô đang cố gắng lần tìm hay không.
Đêm hôm đó, cô trằn trọc mãi không ngủ được, đầu óc quay cuồng với hàng loạt câu hỏi chưa có lời giải. Nhưng có một điều cô chắc chắn, con đường phía trước, dù khó khăn đến đâu, cô cũng sẽ không lùi bước.
