Chương 1

  1. Home
  2. Minh Tinh Trọng Sinh
  3. Chương 1
Next

Máu ấm chảy dọc thái dương, Tô Vãn Ninh thấy ống kính máy quay chĩa thẳng vào mặt mình trước khi thân thể rơi tự do từ tầng ba mươi hai. Tiếng hét khán giả dưới thảm đỏ vọng lên mơ hồ. Cô nghe rõ giọng Lâm Tiểu Mễ, bạn thân mười năm, thì thầm bên tai lúc đẩy cô khỏi lan can: “Xin lỗi Vãn Ninh, ai bảo mày chắn đường tao.”

Rồi tất cả tối đen.

Khi Tô Vãn Ninh mở mắt lại, cô đang nằm trên chiếc giường ọp ẹp trong căn phòng trọ chật hẹp chưa đầy mười mét vuông. Mùi ẩm mốc quen thuộc xộc vào mũi. Trên tường dán đầy ảnh cắt từ tạp chí của những ngôi sao hàng đầu, ngay giữa là dòng chữ nguệch ngoạc “Tô Vãn Ninh nhất định phải nổi tiếng”.

Cô ngồi bật dậy, tim đập như trống trận.

Đây là căn phòng trọ ba năm trước. Cái năm cô vừa chân ướt chân ráo lên thành phố, chưa quen biết Lâm Tiểu Mễ, chưa ký hợp đồng với công ty Kim Dực, chưa bước vào cái vòng xoáy khiến cô mất mạng.

Điện thoại cục gạch trên bàn hiện ngày tháng rõ ràng. Tô Vãn Ninh siết chặt tay đến trắng bệch. Cô sống lại thật rồi.

Ký ức kiếp trước ùa về như thác lũ. Nửa năm sau, cô sẽ gặp Lâm Tiểu Mễ trong một buổi casting, hai người kết thân, cùng ký vào công ty Kim Dực. Tiểu Mễ mãi không có vai chính, còn cô nhờ một vai phụ xuất sắc mà bất ngờ nổi tiếng. Từ đó Tiểu Mễ ghen tị, âm thầm cấu kết với công ty đối thủ dìm hàng cô, tuồn tin giả cho báo chí, cho đến đêm trao giải định mệnh, khi cô sắp được công bố là nữ diễn viên mới xuất sắc nhất, Tiểu Mễ đẩy cô ngã từ tầng thượng, dàn dựng thành một vụ tự tử.

Tất cả đều tin cô tự sát. Không ai biết sự thật.

Tô Vãn Ninh siết chặt nắm tay, cười lạnh một tiếng. Kiếp này cô sẽ không đi con đường cũ nữa.

Cô đứng dậy, mở tủ lấy ra xấp giấy tờ nhàu nát, chính là kịch bản casting mà cô từng tham gia và trượt vì thiếu kinh nghiệm. Lần này cô đã biết trước câu hỏi của đạo diễn, biết trước cả gu chọn diễn viên của ông ta.

Ba ngày sau, tại phòng chờ casting của đài truyền hình, Tô Vãn Ninh ngồi cạnh một cô gái tóc ngắn, ánh mắt sắc bén đang quan sát mọi người xung quanh.

Là Lâm Tiểu Mễ.

Kiếp trước, cũng chính buổi casting này, hai người bắt chuyện, kết thành bạn thân. Lúc đó Tô Vãn Ninh còn ngây thơ nghĩ mình gặp được tri kỷ nơi đất khách.

Lần này, Lâm Tiểu Mễ vẫn chủ động quay sang, nở nụ cười thân thiện. “Cậu cũng đến casting à? Nhìn quen quen, hình như từng gặp ở đâu rồi.”

Tô Vãn Ninh nhìn thẳng vào gương mặt ấy, gương mặt mà kiếp trước cô tin tưởng tuyệt đối, gương mặt cuối cùng cô nhìn thấy trước khi rơi xuống từ tầng ba mươi hai.

Trong lòng dâng lên cơn sóng ngầm giận dữ, nhưng ngoài mặt cô vẫn giữ nụ cười nhạt. “Không quen đâu. Chắc là nhìn lầm.”

Lâm Tiểu Mễ khẽ nhíu mày một chút, dường như không quen bị từ chối thẳng thừng như vậy, nhưng vẫn cười, “Vậy à. Tôi là Lâm Tiểu Mễ. Cậu tên gì?”

“Tô Vãn Ninh.”

“Cái tên hay đấy.” Tiểu Mễ nhìn cô từ đầu tới chân, ánh mắt thoáng qua một tia đánh giá rất nhanh, “Trông cậu có vẻ mới lên thành phố?”

“Ừ.”

“Vậy sau này có gì cứ hỏi tôi, tôi ở đây ba năm rồi, biết nhiều chỗ hay lắm.” Tiểu Mễ nói, giọng điệu vô cùng tự nhiên, như thể đang thật lòng muốn kết bạn.

Tô Vãn Ninh trong lòng lạnh băng. Kiếp trước cô từng cảm động vì câu nói này. Bây giờ cô chỉ thấy buồn cười.

Cô chưa kịp đáp lời thì cửa phòng bật mở, trợ lý đạo diễn bước ra gọi tên. “Tô Vãn Ninh, mời vào.”

Ánh mắt Lâm Tiểu Mễ thoáng sững lại, “Cậu được gọi trước tôi à?”

“Chắc là số thứ tự thôi.” Tô Vãn Ninh đứng dậy, phủi phẳng tà áo, bước vào phòng casting với sự bình tĩnh lạ thường.

Trong phòng, đạo diễn Trương ngồi giữa bàn giám khảo, gương mặt nghiêm nghị. Ông liếc qua hồ sơ của cô, “Tô Vãn Ninh, chưa có kinh nghiệm diễn xuất nào cả?”

“Dạ chưa ạ.”

“Vậy tại sao tôi phải chọn em?”

Kiếp trước, câu hỏi này khiến cô lúng túng, trả lời ấp úng, cuối cùng trượt casting. Lần này, Tô Vãn Ninh đã biết trước đạo diễn Trương không thích lời sáo rỗng về đam mê, ông thích người dám thể hiện bản thân.

Cô ngẩng đầu, ánh mắt kiên định. “Vì tôi chưa từng diễn, nên tôi không bị đóng khung bởi khuôn mẫu nào. Càng ít kinh nghiệm cũ, tôi càng dễ nhập vai theo đúng cách đạo diễn muốn.”

Đạo diễn Trương nhướng mày, lần đầu tiên tỏ ra hứng thú. “Được. Diễn thử một đoạn xem.”

Tô Vãn Ninh không do dự, diễn ngay phân cảnh nhân vật bị người thân yêu nhất phản bội, ánh mắt từ bàng hoàng chuyển sang đau đớn rồi lạnh lùng quyết tuyệt. Đây là phân đoạn cô đã xem đi xem lại không biết bao lần ở kiếp trước, diễn còn tốt hơn cả diễn viên chính thức từng đóng vai này.

Khi diễn xong, cả phòng vỗ tay.

“Được rồi, em có thể ra ngoài chờ kết quả.” Đạo diễn Trương gật đầu, trong mắt là sự tán thưởng rõ ràng.

Tô Vãn Ninh cúi đầu cảm ơn rồi bước ra ngoài. Lâm Tiểu Mễ đang đứng chờ, thấy cô ra liền hỏi ngay, “Sao rồi, có được không?”

“Cũng tạm.” Tô Vãn Ninh đáp hờ hững.

Tiểu Mễ nhìn cô một lúc, ánh mắt phức tạp thoáng qua rất nhanh rồi biến mất, thay vào đó là nụ cười tươi rói. “Chúc cậu may mắn nhé, tôi vào casting đây.”

Nhìn bóng lưng Lâm Tiểu Mễ khuất sau cánh cửa, Tô Vãn Ninh nhếch môi cười lạnh.

Kiếp trước, kết quả casting này Tiểu Mễ trượt, còn cô cũng trượt vì trả lời vụng về. Sau đó hai người an ủi nhau, từ đó thân thiết. Đây chính là khởi điểm của toàn bộ bi kịch.

Lần này, cô sẽ đậu. Còn Lâm Tiểu Mễ, tốt nhất đừng bao giờ có cơ hội bước vào cuộc đời cô thêm một lần nào nữa.

Nhưng đời không như là mơ. Ba mươi phút sau, khi Tô Vãn Ninh đang định rời khỏi hành lang, trợ lý đạo diễn hớt hải chạy ra gọi giật lại. “Tô Vãn Ninh! Đạo diễn muốn gặp em ngay, có chuyện gấp!”

Cô quay lại, thấy đạo diễn Trương đang đứng giữa hành lang, gương mặt đầy vẻ khó xử, bên cạnh ông là một người phụ nữ trung niên sang trọng mà cô nhận ra ngay lập tức.

Chủ tịch công ty giải trí Kim Dực. Người kiếp trước đã đích thân ký hợp đồng với cô, và cũng chính là người kiếp trước đứng sau lưng bao che cho Lâm Tiểu Mễ đến tận khi cô chết.

Người phụ nữ ấy nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt sắc như dao, chậm rãi mở miệng, “Tô Vãn Ninh, đúng không? Tôi vừa xem em diễn thử qua camera giám sát. Tôi muốn ký hợp đồng độc quyền với em ngay hôm nay.”

Tô Vãn Ninh sững người.

Đây không nằm trong ký ức của cô.

Kiếp trước, Vương Lệ Hoa chưa từng đích thân xuất hiện ở một buổi casting nhỏ thế này. Bà ta chỉ xuất hiện trong đời cô nửa năm sau. Vậy mà lần này, ngay buổi casting đầu tiên, bà ta đã đứng đây chờ sẵn.

“Sao, em không muốn à?” Vương Lệ Hoa nhướng mày, giọng nói vẫn ôn hòa nhưng ẩn chứa áp lực vô hình. “Kim Dực là công ty giải trí lớn thứ ba thành phố, mỗi năm biết bao người muốn chen chân vào cũng không được cơ hội. Tôi hiếm khi tự mình đề nghị với ai.”

Tô Vãn Ninh cụp mắt, đầu óc xoay chuyển cực nhanh. Kiếp trước cô ký hợp đồng với công ty này, bước từng bước theo đúng lộ trình họ vạch sẵn, cuối cùng trở thành con cờ thí trong cuộc chiến giữa các thế lực nội bộ, chết tức tưởi mà không ai đứng ra minh oan. Nhưng nếu cô từ chối ngay từ bây giờ, liệu có phải là một lựa chọn khôn ngoan, hay chỉ đang né tránh trong khi kẻ thù thực sự vẫn ẩn giấu đâu đó chưa lộ diện.

Cô ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Vương Lệ Hoa, chậm rãi hỏi ngược lại. “Xin hỏi chủ tịch, tại sao lại chọn tôi? Tôi không phải người diễn xuất sắc nhất kỹ thuật hôm nay.”

Câu hỏi khiến Vương Lệ Hoa khẽ sững lại, sau đó bật cười tán thưởng. “Con bé này thú vị đấy. Tôi chọn em vì trong ánh mắt em có một sự tỉnh táo lạ thường. Người khác nhìn tôi chỉ thấy cơ hội đổi đời, còn em, em đang nhìn tôi như nhìn một canh bạc.”

Tô Vãn Ninh im lặng. Người phụ nữ này quả nhiên không đơn giản.

“Vậy thì để tôi hỏi thẳng.” Cô hít sâu một hơi, quyết định thử một nước cờ mạo hiểm. “Nếu tôi ký hợp đồng, ai sẽ là người quản lý trực tiếp của tôi?”

“Tất nhiên là bộ phận đào tạo nghệ sĩ mới, đứng đầu là phó chủ tịch Hàn Chí Viễn.” Vương Lệ Hoa đáp không chút do dự.

Nghe đến cái tên đó, tim Tô Vãn Ninh đập thót một nhịp.

Hàn Chí Viễn. Kiếp trước, chính người này đứng về phía Lâm Tiểu Mễ trong mọi cuộc tranh giành nguồn lực, luôn chèn ép gạt cô khỏi những dự án tốt, và chính hắn là người thông báo với truyền thông rằng cô nhảy lầu tự tử, dập tắt mọi nghi vấn trước khi cảnh sát kịp điều tra.

Đầu quân vào công ty này chẳng khác nào bước lại vào chiếc bẫy cũ. Nhưng không vào, cô sẽ mãi đứng ngoài cuộc chơi, không cách nào lần ra kẻ đứng sau giật dây bi kịch của mình.

Tô Vãn Ninh siết chặt vạt áo, trong lòng đã có quyết định.

“Chủ tịch Vương.” Cô ngẩng đầu, giọng nói bình tĩnh đến kỳ lạ. “Tôi đồng ý ký hợp đồng. Nhưng tôi có một điều kiện.”

Vương Lệ Hoa nhìn cô, ánh mắt thoáng ngạc nhiên xen lẫn thích thú. “Nói nghe xem.”

“Tôi muốn được ký hợp đồng trực tiếp dưới tên chủ tịch, không qua bộ phận của phó chủ tịch Hàn.”

Vương Lệ Hoa im lặng nhìn cô thật lâu. “Em có biết mình vừa nói gì không? Chưa từng có nghệ sĩ mới nào dám đòi điều kiện với tôi ngay lần gặp đầu.”

“Tôi biết. Nhưng nếu chủ tịch thật sự thấy tôi khác biệt, hẳn chủ tịch cũng hiểu, người khác biệt sẽ không đi con đường giống người bình thường.”

Vương Lệ Hoa bật cười thành tiếng, quay sang trợ lý, “Chuẩn bị hợp đồng, nghệ sĩ Tô Vãn Ninh trực thuộc quản lý của tôi.”

Tô Vãn Ninh thở phào trong lòng, ngoài mặt vẫn điềm tĩnh. Đây là bước đầu tiên, ít nhất cô đã tránh được cái bẫy trực tiếp dưới tay Hàn Chí Viễn.

Đúng lúc đó, cửa phòng casting phía sau bật mở, Lâm Tiểu Mễ bước ra, gương mặt tái mét, rõ ràng vừa bị loại. Ánh mắt cô ta lướt qua cảnh tượng trước mắt, chủ tịch Kim Dực đích thân đứng nói chuyện với Tô Vãn Ninh, vẻ mặt lập tức biến sắc, ánh đố kỵ lóe lên rồi vội vàng giấu đi.

“Ba ngày nữa đến công ty ký hợp đồng, tôi đích thân tiếp.” Vương Lệ Hoa nói với Tô Vãn Ninh rồi xoay người rời đi, không thèm liếc Tiểu Mễ thêm lần nào.

Cô biết, kiếp này thứ đầu tiên đổi khác chính là vị trí xuất phát. Nhưng Lâm Tiểu Mễ, người bạn thân từng đẩy cô xuống từ tầng ba mươi hai, tuyệt đối sẽ không dễ dàng chấp nhận đứng sau bất kỳ ai.

Ba ngày sau, đúng hẹn, Tô Vãn Ninh bước vào tòa nhà trụ sở Kim Dực. Ngay khi bước ra khỏi thang máy tầng hai mươi, cô sững người tại chỗ.

Người đứng giữa hành lang đợi cô, không phải trợ lý của chủ tịch Vương như đã hẹn.

Mà là Hàn Chí Viễn, phó chủ tịch công ty, kẻ kiếp trước đã đích thân dập tắt mọi nghi vấn về cái chết của cô, đang đứng đó, khoanh tay, nhìn cô bằng ánh mắt sâu không đáy, khóe môi nhếch lên một nụ cười khó đoán.

“Tô Vãn Ninh.” Hắn cất tiếng, giọng trầm thấp vang khắp hành lang vắng lặng. “Chủ tịch Vương bận đột xuất, từ giờ, mọi việc của em, tôi sẽ đích thân phụ trách.”

Tim Tô Vãn Ninh đông cứng lại.

Next
CỔ TRANG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
737730266 952682387779385 6782490396090434830 n
Tấm Địa Đồ Trong Đêm Tân Hôn
July 4, 2026
gemini generated image 25sx0z25sx0z25sx
Ngọc Tỷ Trong Gối Rơm
July 1, 2026
HIỆN ĐẠI
chatgpt image sep 4, 2026, 08 25 27 am
Ván Cờ Hôn Nhân
September 5, 2026
chatgpt image sep 3, 2026, 10 42 35 am
Ký Tên Trong Bóng Tối
September 4, 2026
778985234 998024189911871 4589217779398279624 n
Minh Tinh Trọng Sinh
August 29, 2026
XUYÊN KHÔNG
chatgpt image aug 17, 2026, 03 25 20 pm
Tỉnh Dậy Thành Tiểu Thư Béo Bị Gả Cho Sát Thần
August 20, 2026
gemini generated image kg1hf8kg1hf8kg1h
Tương Lâm Thị
June 22, 2026
727276611 941051812275776 6982075553216839635 n
Xuyên Không Làm Hoàng Hậu Đa Năng
June 20, 2026
  • THỂ LOẠI
  • XEM NHIỀU
  • MỚI NHẤT
  • TRUYỆN HOÀN

Madara WordPress Theme by Mangabooth.com

Sign in

Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Sign Up

Register For This Site.

Log in | Lost your password?

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Lost your password?

Please enter your username or email address. You will receive a link to create a new password via email.

← Back to truyenngan.vutudigital.com

Mời bạn CLICK vào liên kết Tiktok bên dưới để mở khóa toàn bộ chương truyện!

CLICK VÀO LINK ĐỂ MỞ KHÓA CHƯƠNG TRUYỆN

Mong quý độc giả ủng hộ!

chatgpt image 19 42 03 28 thg 7, 2026
Ưu đãi Shopee - bấm để xem deal