Chương 3
Nửa tháng sau khi ký hợp đồng, Lâm Uyển được giao vai phụ trong một bộ phim truyền hình cổ trang có kinh phí lớn, đạo diễn bởi một người có tiếng trong ngành. Đây là cơ hội kiếp trước cô cũng từng có, nhưng lần này, mọi thứ đến sớm hơn nhờ vào việc cô chủ động thể hiện năng lực trong buổi thử vai, thay vì rụt rè như trước.
Buổi tối trước ngày đóng máy cảnh quay đầu tiên, Lâm Uyển đang ở nhà ôn lại kịch bản thì điện thoại reo lên. Là một số lạ.
“Alo?” Cô nhấc máy.
“Cô có phải là Lâm Uyển không?” Giọng một người phụ nữ, lạ hoắc, hơi run rẩy. “Tôi là bạn thân của trợ lý đạo diễn Chu Kiến Bình. Tôi nghe được chuyện này, sợ ảnh hưởng đến cô nên gọi báo trước.”
Lâm Uyển nhíu mày, im lặng chờ đối phương nói tiếp.
“Có người đang tung tin cô dùng thủ đoạn không đứng đắn để giành vai, thậm chí còn chuẩn bị sẵn hình ảnh chỉnh sửa để tung lên mạng vào đúng ngày đóng máy cảnh đầu tiên của cô, nhằm gây ảnh hưởng lớn nhất.” Người phụ nữ nói nhanh, giọng lo lắng. “Tôi không tiện nói rõ ai đứng sau, chỉ mong cô cẩn thận.”
Cuộc gọi kết thúc đột ngột sau đó, để lại Lâm Uyển đứng chết lặng giữa phòng khách.
Đây chính là kịch bản của kiếp trước. Kiếp trước, đúng vào đêm trước ngày đóng máy, một bức ảnh chỉnh sửa xuất hiện trên mạng, cho thấy Lâm Uyển thân mật quá mức với đạo diễn trong phòng riêng. Dù sau đó cô chứng minh được ảnh giả, nhưng thiệt hại về danh tiếng đã xảy ra, khiến cô mất đi nhiều cơ hội quý giá sau này. Lúc đó cô luôn nghĩ đó là scandal ngẫu nhiên do truyền thông thêu dệt, nhưng giờ nhớ lại, người đầu tiên đứng ra “an ủi” cô, giúp cô liên hệ luật sư xử lý khủng hoảng, chính là Kỷ Tiểu Đồng.
Vậy ra ngay từ những ngày đầu sự nghiệp, mọi thứ đã được sắp đặt. Kỷ Tiểu Đồng không chỉ đơn thuần lợi dụng cơ hội, mà có thể chính là người trực tiếp dàn dựng, sau đó đóng vai người tốt bụng ra tay cứu giúp, để càng lúc càng chiếm được lòng tin tuyệt đối của Lâm Uyển.
Lần này, cô đã biết trước.
Lâm Uyển bình tĩnh ngồi xuống, suy nghĩ kỹ càng. Cô không thể trực tiếp tố cáo Kỷ Tiểu Đồng khi chưa có bằng chứng, càng không thể hành động hớ hênh khiến đối phương cảnh giác. Cách tốt nhất, là phá vỡ kịch bản ngay từ gốc, khiến bức ảnh giả kia không bao giờ có cơ hội xuất hiện.
Cô gọi điện cho trợ lý riêng mới nhận việc, một cô gái trẻ tên Tiểu Mễ, dặn dò cẩn thận, “Từ giờ đến hết ngày mai, bất kỳ ai muốn gặp riêng chị trong phòng kín, kể cả đạo diễn, chị đều cần có em hoặc một người thứ ba đi cùng. Nếu có ai hỏi lý do, em cứ nói chị đang giữ hình tượng cẩn thận vì mới ký hợp đồng lớn.”
Tiểu Mễ có chút ngạc nhiên nhưng vẫn gật đầu đồng ý.
Lâm Uyển cúp máy, lại gọi thêm một cuộc nữa, lần này là cho chính đạo diễn của bộ phim, viện lý do muốn trao đổi thêm về nhân vật qua điện thoại thay vì gặp trực tiếp, tránh để lộ hành tung riêng tư quá nhiều trước ngày đóng máy quan trọng. Đạo diễn vốn cũng là người thận trọng, nghe vậy liền đồng ý ngay, còn khen cô biết giữ hình ảnh chuyên nghiệp.
***
Ngày đóng máy cảnh quay đầu tiên diễn ra suôn sẻ. Lâm Uyển hoàn thành tốt phân đoạn của mình, nhận được lời khen từ đạo diễn và cả đoàn phim. Không có bất kỳ bức ảnh chỉnh sửa nào xuất hiện trên mạng, không có scandal nào nổ ra.
Tối hôm đó, khi Lâm Uyển trở về nhà, Kỷ Tiểu Đồng đã đợi sẵn trước cửa, tay cầm một túi đồ ăn, nét mặt có chút gì đó không tự nhiên.
“Chị Uyển, hôm nay đóng máy vui không? Em mang đồ ăn qua cho chị đây, vừa quay xong chắc mệt lắm.” Cô ta cười, nhưng ánh mắt lại lén lút liếc qua điện thoại của Lâm Uyển, như đang tìm kiếm điều gì đó.
“Vui chứ, mọi thứ đều suôn sẻ.” Lâm Uyển đáp, giọng nhẹ nhàng như không có gì bất thường. “Cảm ơn em đã lo cho chị.”
Kỷ Tiểu Đồng gật đầu, nụ cười trên môi cứng đờ hơn một chút. Lâm Uyển nhìn thấy rõ, chỉ trong vài giây ngắn ngủi, sự thất vọng thoáng qua trong đôi mắt kia, nhanh đến mức nếu không chú ý kỹ sẽ không nhận ra.
Cô ta đã chuẩn bị một điều gì đó, và điều đó đã không xảy ra như dự tính.
“Tiểu Đồng, em vào ăn cơm cùng chị không?” Lâm Uyển mời, giọng thân thiện như thường lệ, trong lòng lại thầm quan sát từng cử chỉ nhỏ của đối phương.
“Thôi, chị nghỉ ngơi sớm đi, em còn có việc.” Kỷ Tiểu Đồng từ chối, ánh mắt lảng tránh. “Em về trước nhé.”
Nhìn bóng dáng Kỷ Tiểu Đồng vội vã rời đi, Lâm Uyển đứng lặng trước cửa nhà, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa chua xót vừa quyết tâm. Chua xót vì người từng được cô yêu thương như em ruột, hóa ra ngay từ đầu đã mang trong lòng một dã tâm lạnh lùng đến vậy. Quyết tâm vì cô biết, chiêu đầu tiên cô đã thắng, nhưng phía trước còn rất nhiều chiêu khác đang chờ đợi.
Cô quay vào nhà, mở lại cuốn sổ tay của cha, nhìn dòng chữ về cổ phần công ty một lần nữa. Ba năm nữa, cổ phần sẽ được kích hoạt. Trong ba năm đó, cô phải sống sót, phải mạnh mẽ hơn, phải tìm ra được toàn bộ sự thật, trước khi đối phương ra tay quyết liệt hơn.
Điện thoại cô sáng lên một tin nhắn mới, từ một số lạ không lưu tên. Chỉ vỏn vẹn một dòng, “Cẩn thận với những gì em gái cô mang đến. Không phải ai cho đi cũng là vì yêu thương.”
Lâm Uyển nhìn dòng tin nhắn, tim đập nhanh hơn. Ai gửi tin nhắn này? Người phụ nữ gọi điện tối qua, hay còn ai khác đang âm thầm dõi theo mọi diễn biến xung quanh cô?
Tin nhắn từ số lạ khiến Lâm Uyển mất ngủ cả đêm. Cô thử gọi lại nhưng số máy đã không còn liên lạc được, như thể người gửi tin chỉ muốn cảnh báo một lần rồi biến mất. Cô lưu lại tin nhắn, xem đó như một mảnh ghép nữa trong bức tranh còn nhiều khoảng trống.
Sáng hôm sau, khi Lâm Uyển đến công ty để họp về lịch trình quảng bá phim, cô bất ngờ nhận được thông báo mình được chọn tham gia một dự án đặc biệt, chiến dịch quảng bá hình ảnh mới cho toàn bộ nghệ sĩ trẻ của Hoa Vinh, do đích thân chủ tịch Thẩm Dịch Chinh phê duyệt danh sách tham gia.
“Chị Uyển được chọn luôn à, ngưỡng mộ ghê.” Đồng nghiệp cùng công ty trầm trồ. “Nghe nói dự án này chủ tịch đích thân giám sát, không phải ai muốn tham gia cũng được đâu.”
Lâm Uyển giữ vẻ mặt bình thản nhận lấy tin vui, nhưng trong lòng lại dấy lên nghi hoặc. Kiếp trước, dự án tương tự cũng từng được tổ chức, nhưng cô chưa bao giờ được chọn, vì lúc đó cô chỉ là một diễn viên vô danh không có gì nổi bật. Vậy tại sao kiếp này, ngay sau vài lần chạm mặt ngắn ngủi, Thẩm Dịch Chinh lại đích thân đưa tên cô vào danh sách?
Buổi họp đầu tiên của dự án diễn ra tại phòng họp lớn trên tầng ba mươi của tòa nhà Hoa Vinh. Khi Lâm Uyển bước vào, cô nhận ra Thẩm Dịch Chinh đã ngồi ở đầu bàn, ánh mắt lướt qua từng gương mặt nghệ sĩ trẻ có mặt, dừng lại ở cô đúng nửa giây rồi chuyển đi nơi khác, như thể không có gì đặc biệt.
“Dự án lần này sẽ chia thành từng nhóm nhỏ, mỗi nhóm phụ trách một hạng mục nội dung khác nhau.” Trưởng phòng truyền thông đứng lên trình bày. “Lâm Uyển, cô sẽ phụ trách nhóm nội dung phỏng vấn sâu, làm việc trực tiếp với chủ tịch Thẩm trong giai đoạn lên ý tưởng.”
Cả phòng họp thoáng xôn xao. Làm việc trực tiếp với chủ tịch không phải là điều thường thấy đối với một diễn viên hạng ba mới ký hợp đồng chưa đầy một tháng.
Sau buổi họp, khi mọi người lần lượt rời đi, Thẩm Dịch Chinh giữ Lâm Uyển lại bằng một câu ngắn gọn, “Cô ở lại một chút.”
Khi phòng họp chỉ còn lại hai người, anh mới lên tiếng, giọng điềm đạm nhưng có phần dò xét, “Tôi để ý thấy dạo gần đây cô cẩn thận hơn hẳn so với những gì tôi từng thấy ở một diễn viên mới vào nghề. Không gặp riêng ai trong phòng kín, luôn có trợ lý đi cùng, trao đổi công việc qua điện thoại thay vì gặp mặt. Có chuyện gì khiến cô phải đề phòng như vậy không?”
Lâm Uyển khựng lại. Cô không ngờ những hành động nhỏ nhặt của mình lại lọt vào tầm mắt của một người bận rộn như Thẩm Dịch Chinh. Người đàn ông này, quả nhiên không đơn giản như vẻ ngoài lạnh lùng thể hiện.
“Ngành này vốn phức tạp, tôi chỉ muốn cẩn thận hơn thôi.” Cô đáp, cố giữ giọng tự nhiên.
“Cẩn thận đúng lúc là điều tốt.” Thẩm Dịch Chinh nhìn cô, ánh mắt sâu thẳm khó dò. “Nhưng tôi tò mò, một người mới vào nghề, làm sao có thể nhạy bén nhận ra nguy hiểm nhanh như vậy. Trừ khi cô đã từng trải qua chuyện tương tự.”
Tim Lâm Uyển đập thót một nhịp. Người đàn ông này quá sắc bén, chỉ cần vài quan sát nhỏ đã có thể suy đoán ra gần đúng sự thật. Cô phải cẩn thận hơn nữa trong lời ăn tiếng nói từ giờ trở đi.
“Chủ tịch nói vậy làm tôi thấy mình như tội phạm bị thẩm vấn rồi.” Cô cười nhẹ, cố lái câu chuyện sang hướng khác. “Chỉ là bản tính thận trọng thôi, có lẽ do hồi nhỏ chứng kiến nhiều chuyện trong gia đình nên quen vậy.”
Thẩm Dịch Chinh im lặng nhìn cô một lúc, cuối cùng không truy hỏi thêm, chuyển sang bàn về nội dung dự án. Anh đưa ra một loạt yêu cầu chi tiết, tư duy sắc bén, tầm nhìn xa hơn hẳn những gì Lâm Uyển từng nghĩ về một người chỉ biết quản lý bằng con số lợi nhuận.
“Dự án này, thật ra tôi có một mục đích khác.” Cuối buổi làm việc, anh bất ngờ nói thêm, giọng trầm xuống. “Gần đây tôi phát hiện một số bất thường trong hệ thống tài chính nội bộ, nghi ngờ có người đang lợi dụng các dự án truyền thông để rửa tiền hoặc chuyển nguồn lực ra ngoài trái phép. Dự án lần này, một phần cũng là để tôi có cớ theo dõi sát sao hơn.”
Lâm Uyển nhìn anh, trong lòng chấn động. Đây chính là lần đầu tiên cô nghe được manh mối cụ thể về những bất thường tài chính trong công ty, điều mà kiếp trước cô chưa bao giờ hay biết cho đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời.
“Tại sao chủ tịch lại kể cho tôi nghe chuyện này?” Cô hỏi, cố giữ giọng bình thản dù trong lòng đang dồn dập suy nghĩ.
“Vì tôi cần một người tinh tế, quan sát tốt, và không có liên hệ phức tạp với các phe phái trong công ty.” Thẩm Dịch Chinh nhìn thẳng vào mắt cô. “Cô là người mới, chưa bị cuốn vào bất kỳ mối quan hệ nào, lại đủ nhạy bén để nhận ra nguy hiểm từ sớm. Tôi nghĩ, có thể tin tưởng giao cho cô một vài việc nhỏ trong quá trình điều tra, đương nhiên, nếu cô đồng ý.”
Lâm Uyển im lặng một lúc lâu. Đây là cơ hội, nhưng cũng là con dao hai lưỡi. Nếu tham gia sâu vào cuộc điều tra của Thẩm Dịch Chinh, cô có thể tiếp cận được nhiều thông tin quan trọng, nhưng cũng đồng nghĩa với việc đặt mình vào vòng nguy hiểm sớm hơn nhiều so với kiếp trước.
Nhưng nếu không nắm lấy cơ hội này, biết đâu sẽ không còn cơ hội nào khác tốt hơn.
“Tôi đồng ý.” Cô nói, giọng chắc nịch. “Nhưng tôi có một điều kiện, mọi thông tin trao đổi giữa hai chúng ta cần được giữ kín tuyệt đối, kể cả với những người thân cận nhất của tôi trong công ty.”
Ánh mắt Thẩm Dịch Chinh thoáng qua một tia ngạc nhiên, sau đó là sự tán thưởng rõ ràng. “Được. Tôi thích cách cô đặt điều kiện.”
Rời khỏi tòa nhà Hoa Vinh, Lâm Uyển đứng trước cửa xoay nhìn lên bầu trời thành phố, lòng vừa lo lắng vừa có chút hy vọng mong manh. Kiếp trước cô một mình đơn độc đối mặt với âm mưu, không có ai để dựa vào, không có ai để tin tưởng. Kiếp này, có lẽ, cô đã tìm được một đồng minh đầu tiên, dù con đường phía trước vẫn còn rất nhiều bất trắc.
Sau cuộc trò chuyện với Thẩm Dịch Chinh, Lâm Uyển càng thêm quyết tâm tìm hiểu về công ty cũ của cha mình. Cô lợi dụng những ngày nghỉ hiếm hoi, âm thầm liên hệ với vài người từng làm việc chung với cha, tìm cách gợi lại ký ức về những năm tháng công ty còn hoạt động.
Một buổi chiều, cô hẹn gặp chú Vương, người từng là kế toán trưởng của công ty cha cô, nay đã nghỉ hưu, sống một mình trong căn nhà nhỏ ở ngoại ô.
“Cháu là con gái của Chính Nghĩa à, giống ông ấy quá.” Chú Vương nhìn cô, ánh mắt hoài niệm. “Ông ấy mất sớm quá, tiếc thật.”
“Chú Vương, cháu muốn hỏi chú vài chuyện về công ty cũ của cha cháu, đặc biệt là giai đoạn hợp tác với Hoa Vinh.” Lâm Uyển hỏi thẳng, không vòng vo.
Nét mặt chú Vương thoáng biến sắc. “Chuyện đó lâu lắm rồi, cháu hỏi làm gì?”
“Cháu tình cờ tìm thấy một cuốn sổ tay của cha, trong đó có nhắc đến cổ phần công ty được chuyển nhượng bí mật cho cháu.” Cô nói, quan sát kỹ phản ứng của đối phương. “Cháu muốn biết rõ hơn về chuyện này.”
Chú Vương im lặng hồi lâu, cuối cùng thở dài, đứng dậy pha một ấm trà mới trước khi ngồi xuống kể lại.
“Công ty của cha cháu, thật ra từng là đối tác chiến lược quan trọng của Hoa Vinh thời kỳ đầu, khi tập đoàn còn chưa lớn mạnh như bây giờ. Cha cháu góp vốn không ít, đổi lại nhận được một phần cổ phần trong Hoa Vinh, dưới dạng thỏa thuận riêng, không công khai trên giấy tờ đại chúng.” Chú Vương chậm rãi kể. “Sau này, khi Hoa Vinh phát triển vượt bậc, phần cổ phần đó trở nên vô cùng có giá trị.”
“Vậy tại sao chuyện này không ai biết, kể cả cháu?” Lâm Uyển hỏi, giọng có chút run.
“Vì cha cháu lo sợ.” Chú Vương nhìn cô, ánh mắt nặng nề. “Trước khi mất không lâu, ông ấy từng nói với chú, có người trong nội bộ Hoa Vinh muốn thâu tóm toàn bộ cổ phần lẻ của các đối tác nhỏ, dùng đủ mọi thủ đoạn để ép buộc hoặc lừa gạt họ ký giấy chuyển nhượng. Cha cháu sợ nếu công khai phần cổ phần của mình, sẽ trở thành mục tiêu bị nhắm đến, nên mới âm thầm chuyển nhượng cho cháu, cài đặt điều kiện chỉ kích hoạt khi cháu đủ hai mươi lăm tuổi, đủ trưởng thành để tự bảo vệ mình.”
Lâm Uyển siết chặt tách trà trong tay, lòng dâng lên một cảm giác vừa xót xa vừa phẫn nộ. Cha cô đã âm thầm chịu đựng bao nhiêu áp lực, lo sợ đến mức nào, mới phải giấu kín một bí mật lớn như vậy suốt bao nhiêu năm?
“Chú có biết, ai là người trong nội bộ Hoa Vinh đã tìm cách thâu tóm cổ phần của các đối tác nhỏ không?” Cô hỏi, giọng đã bình tĩnh trở lại.
Chú Vương lắc đầu. “Cha cháu chưa bao giờ nói rõ tên, chỉ nói đó là người có quyền lực rất lớn trong công ty, đủ sức che giấu mọi dấu vết. Chú chỉ nhớ, sau khi cha cháu mất, có một người phụ nữ từng đến gặp chú, hỏi rất nhiều về tình hình tài chính công ty, sau đó không lâu chú nghe tin cha cháu tái hôn.”
Lâm Uyển chấn động. “Dì Lan?”
“Chú không dám khẳng định, nhưng thời điểm khá trùng hợp.” Chú Vương thở dài. “Sau đám tang cha cháu, công ty nhanh chóng bị giải thể, toàn bộ tài sản được thanh lý với giá rẻ mạt, chú cũng không rõ số tiền đó cuối cùng đi về đâu.”
Rời khỏi nhà chú Vương, Lâm Uyển lái xe thẳng về nhà, trong đầu quay cuồng với hàng loạt suy luận mới. Nếu đúng là dì Lan đã tiếp cận cha cô có chủ đích, liên quan đến cổ phần công ty, vậy toàn bộ cuộc hôn nhân, toàn bộ mười mấy năm sống chung một nhà, có phải chỉ là một màn kịch được dàn dựng tỉ mỉ?
Và nếu vậy, Kỷ Tiểu Đồng, đứa em gái mà cô từng yêu thương hết mực, liệu có phải cũng chỉ là một quân cờ khác trong ván cờ lớn của mẹ ruột mình?
***
Tối hôm đó, khi Lâm Uyển về đến nhà dì Lan để ăn cơm theo lịch hẹn hàng tuần, cô cố tình nhắc đến chuyện cũ, quan sát kỹ phản ứng của dì Lan.
“Dì Lan, gần đây con dọn dẹp đồ đạc cũ, tìm thấy vài tấm ảnh hồi ba còn công ty riêng. Ba từng kể cho dì nghe về công ty đó không?” Cô hỏi, giọng nhẹ nhàng như đang tán gẫu bình thường.
Đũa trong tay dì Lan khựng lại đúng nửa giây, rồi tiếp tục gắp thức ăn như không có chuyện gì. “Chuyện xưa lắm rồi, dì cũng không nhớ rõ. Con hỏi làm gì, ăn cơm đi.”
“Con chỉ tò mò thôi.” Lâm Uyển cười nhẹ, không truy hỏi thêm, nhưng trong lòng đã ghi nhận rõ ràng khoảnh khắc bối rối thoáng qua kia.
Kỷ Tiểu Đồng ngồi cạnh, thấy vậy liền chen vào, giọng vô tư, “Chị Uyển gần đây hay hỏi chuyện cũ ghê, có phải đang chuẩn bị viết hồi ký không đấy?”
Câu nói tưởng như đùa giỡn, nhưng ánh mắt Kỷ Tiểu Đồng lại lướt qua dì Lan một cái thật nhanh, như đang trao đổi tín hiệu ngầm.
Lâm Uyển nhìn thấy tất cả, nhưng vẫn giữ nụ cười trên môi, đáp lại bằng giọng điệu bông đùa không kém. Bữa cơm kết thúc trong bầu không khí bề ngoài vẫn ấm áp như mọi lần, nhưng dưới lớp vỏ đó, ba người phụ nữ trong căn nhà đều đang âm thầm cảnh giác lẫn nhau, mỗi người ôm giữ một phần bí mật riêng.
