Chương 4
Từ Minh Khải chủ động tìm gặp luật sư Hạ, xin xem toàn bộ hồ sơ liên quan đến cha mình.
Anh không phản đối, chỉ đưa cho hắn xem những gì đã được xác thực, không thêm không bớt.
Từ Minh Khải đọc trong im lặng gần một tiếng đồng hồ, tay siết chặt từng trang giấy đến nhăn nhúm.
“Cha tôi,” hắn nói cuối cùng, giọng khàn đặc, “đã hủy hoại cuộc đời của một người phụ nữ để che giấu tội của chính mình. Và cô tôi vẫn đang tiếp tục làm điều đó.”
Hắn ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt có gì đó tôi chưa từng thấy ở hắn suốt ba năm chung sống: một sự quyết liệt thật sự.
“Anh muốn giúp,” hắn nói. “Không phải để chuộc lỗi với em. Mà vì đây là điều đúng cần làm.”
Tôi nhìn hắn thật lâu.
“Anh hiểu điều đó sẽ khiến gia tộc họ Từ sụp đổ chứ,” tôi hỏi. “Cả danh dự của cha anh, cả tương lai của cô anh.”
“Anh hiểu,” hắn nói. “Nhưng con gái anh sẽ lớn lên trong một thế giới nơi sự thật được tôn trọng, hay trong một thế giới nơi tiền che lấp mọi tội ác? Anh chọn cái đầu tiên.”
Hắn đề nghị cung cấp quyền truy cập vào hệ thống lưu trữ nội bộ của tập đoàn, nơi anh vẫn còn giữ chức vụ giám đốc tài chính, đủ để đối chiếu toàn bộ luồng tiền từ Tân Hoa Phát trong năm năm gần đây.
Luật sư Hạ nhìn tôi, chờ tôi quyết định.
Tôi gật đầu.
“Được,” tôi nói. “Nhưng mọi thứ anh cung cấp phải qua đúng quy trình pháp lý, có biên bản, có chữ ký. Tôi không muốn chiến thắng bằng một con đường có thể bị lật lại sau này.”
Đêm trước ngày dự kiến nộp toàn bộ hồ sơ lên Ủy ban Chứng khoán, tôi nhận được một cuộc gọi lạ lúc nửa đêm.
Giọng nói bên kia trầm và lạnh: “Diệp Uyển Thanh, dừng lại trước khi quá muộn. Đứa bé của cô còn nhỏ lắm.”
Tôi lập tức gọi cho luật sư Hạ và trình báo công an, cuộc gọi được xác định xuất phát từ một số điện thoại rác đăng ký bằng giấy tờ giả, gần như không lần ra được ai đứng sau.
Nhưng đó là ranh giới cuối cùng tôi cho phép bất kỳ ai vượt qua.
Sáng hôm sau, tôi cùng luật sư Hạ đến gặp trực tiếp đội điều tra tội phạm kinh tế, trình bày toàn bộ tình tiết đe dọa, kèm theo bản ghi âm cuộc gọi.
Đội trưởng điều tra, một người phụ nữ trung niên nghiêm nghị, xem xét hồ sơ rất lâu rồi ngẩng lên nhìn tôi.
“Cô Diệp, dựa trên khối lượng chứng cứ cô cung cấp, kết hợp với bản tường trình của ông Chu Bách Niên, chúng tôi có đủ căn cứ để xin lệnh khám xét văn phòng công ty Tân Hoa Phát và phong tỏa tài khoản liên quan ngay trong hôm nay.”
Tôi thở ra một hơi dài, cảm giác như vừa đặt xuống một tảng đá đè trên ngực suốt nhiều tuần.
Chiều hôm đó, tin tức về vụ khám xét lan nhanh trên các trang tin tài chính.
Cổ phiếu Tập đoàn Từ thị giảm sàn ngay khi thị trường mở cửa phiên sau.
Từ Bội Vân bị tạm giữ để phục vụ điều tra ngay tại văn phòng, trước ống kính của ba đài truyền hình địa phương.
Hai tuần sau, đại hội cổ đông bất thường của Tập đoàn Từ thị được triệu tập theo yêu cầu của nhóm cổ đông thiểu số, sau khi thông tin điều tra được công bố.
Tôi được mời đến với tư cách nhân chứng độc lập, cùng mẹ tôi và ông Chu Bách Niên.
Hội trường chật kín người, ống kính báo chí giăng khắp các góc.
Luật sư Hạ đứng cạnh tôi, giọng vang rõ khi trình bày trước hội đồng cổ đông toàn bộ đường dây Tân Phát, Tân Hoa Phát, cùng chuỗi bằng chứng nối liền hai mươi năm.
Khi đến lượt mẹ tôi phát biểu, cả hội trường im phăng phắc.
“Tôi từng là kế toán trưởng của tập đoàn này,” bà nói, giọng run nhưng rõ ràng. “Hai mươi năm trước, tôi mất tất cả vì phát hiện ra sự thật này. Hôm nay tôi đứng đây không phải để đòi lại những gì đã mất, mà để những cổ đông đang ngồi đây biết rõ đồng tiền của mình đã chảy đi đâu suốt hai thập kỷ.”
Tiếng vỗ tay rải rác vang lên, rồi lan rộng khắp hội trường.
Đại diện Ủy ban Chứng khoán công bố quyết định tạm đình chỉ giao dịch cổ phiếu, đồng thời chuyển hồ sơ sang cơ quan điều tra hình sự để xử lý theo pháp luật.
Từ Minh Khải, với tư cách giám đốc tài chính đương nhiệm, đứng lên trước hội đồng, tuyên bố tự nguyện hợp tác toàn diện với cơ quan điều tra và xin từ chức để tránh xung đột lợi ích.
Đó là lần đầu tiên tôi thấy hắn làm điều gì đó thực sự dũng cảm.
Tối hôm đó, sau khi mọi thứ tạm lắng, luật sư Hạ đưa tôi và con gái về căn hộ, tự tay nấu một bữa cháo đơn giản vì biết tôi chưa kịp ăn gì cả ngày.
“Anh Kính Minh,” tôi gọi, lần đầu tiên dùng tên riêng thay vì chức danh, “cảm ơn anh vì đã đi cùng con suốt chặng đường này.”
Anh khựng lại một giây khi nghe cách tôi gọi, rồi khẽ mỉm cười, ánh mắt ấm áp.
“Không cần cảm ơn,” anh nói. “Từ ngày đầu nhận hồ sơ của cô, tôi đã biết đây không chỉ là một vụ ly hôn thông thường. Cô là người can đảm nhất tôi từng gặp trong nghề.”
Tôi cúi đầu, cảm giác nóng ran nơi gò má.
“Con gái tôi rất quý anh,” tôi nói, cố lái sang chuyện khác. “Mỗi lần anh bế, nó đều ngủ ngon hơn hẳn.”
“Có lẽ vì nó nhận ra ai là người thật lòng quan tâm,” anh nói, giọng nhẹ nhưng chứa đựng một điều gì đó chưa nói hết.
Chúng tôi ngồi im lặng một lúc, tiếng con gái tôi ê a trong nôi là âm thanh duy nhất trong căn phòng.
“Kính Minh,” tôi nói khẽ, “con chưa sẵn sàng cho bất cứ điều gì ngay bây giờ. Con vừa ra khỏi một cuộc hôn nhân đổ vỡ, vừa sinh con, vừa dấn thân vào một vụ án lớn. Con không muốn vội vàng làm tổn thương thêm ai, kể cả anh.”
Anh gật đầu, không hề tỏ ra thất vọng.
“Con cứ đi hết chặng đường này trước,” anh nói. “Anh sẽ vẫn ở đây, không phải với tư cách luật sư, mà với tư cách một người sẵn sàng chờ đợi.”
Tôi mỉm cười, lần đầu tiên sau rất nhiều tháng, một nụ cười không kèm theo bất kỳ gánh nặng nào.
