Chương 3
Tôi mời mẹ tôi, bà Lâm Tuyết Nga, đến căn hộ vào một buổi chiều mưa.
Lần này tôi rót cho bà một tách trà, ngồi đối diện, đặt cuốn sổ kế toán cũ và bản báo cáo kiểm toán mới cạnh nhau trên bàn.
“Cô nhìn xem,” tôi nói, giọng đã bớt đi phần xa cách. “Công ty Tân Phát ngày xưa, và Tân Hoa Phát bây giờ. Cùng một mạng lưới, chỉ đổi vỏ.”
Bà cầm hai tờ giấy lên, tay run nhẹ.
“Trời ơi,” bà thì thầm. “Hai mươi năm rồi mà họ vẫn dùng đúng chiêu bài đó sao?”
“Số tiền lần này lớn hơn nhiều,” tôi nói. “Nếu cô đồng ý, con muốn cùng cô khôi phục lại toàn bộ hồ sơ cũ, đối chiếu với dữ liệu hiện tại, làm thành một báo cáo hoàn chỉnh gửi Ủy ban Chứng khoán và cổ đông của Tập đoàn Từ thị.”
Bà ngẩng lên nhìn tôi, ánh mắt vừa kinh ngạc vừa có gì đó ấm áp mà tôi không quen thấy ở người khác từ rất lâu rồi.
“Cháu không sợ liên lụy đến đứa bé sao? Nó vẫn mang một nửa dòng máu họ Từ.”
“Con không đấu với đứa trẻ,” tôi nói. “Con đấu với những kẻ đã hại cô, và những kẻ đang tiếp tục hại người khác bằng đúng thủ đoạn đó. Con của con sẽ không lớn lên trong một gia đình xây trên tiền bẩn.”
Bà đặt tách trà xuống, đưa tay ra, khẽ nắm lấy tay tôi.
Lần đầu tiên sau hai mươi ba năm, tôi không rút tay lại.
“Được,” bà nói, giọng nghẹn. “Lần này mẹ sẽ không rời đi nữa.”
Tôi khựng lại một giây trước từ “mẹ” bà vừa dùng.
Rồi tôi khẽ gật đầu, không sửa lại.
Đêm hôm đó tôi trở dạ sớm hơn dự kiến hai tuần.
Cơn đau ập đến giữa lúc tôi đang sắp xếp lại chồng tài liệu, đau đến mức tôi phải bấu chặt mép bàn để đứng vững.
Tôi gọi cho luật sư Hạ trước, vì đó là số điện thoại lưu ở vị trí đầu tiên trong danh bạ, phản xạ hơn là lựa chọn.
Anh đến trong tám phút, đưa tôi đến bệnh viện, suốt đường đi một tay lái xe, một tay siết chặt tay tôi mỗi khi tôi rên lên vì cơn co thắt.
“Cô ráng chịu thêm chút,” anh nói, giọng anh hiếm khi mất bình tĩnh đến vậy. “Sắp tới nơi rồi.”
Mẹ tôi và bà, người phụ nữ tôi mới nhận lại chưa đầy một tuần, đã có mặt ở phòng chờ khi tôi được đẩy vào phòng sinh, không hẹn mà cùng đến, đứng cạnh nhau, một già một trẻ đều nắm chặt tay nhau vì lo lắng.
Bốn giờ sau, tiếng khóc đầu tiên của con tôi vang lên.
Một bé gái.
Bác sĩ đặt con lên ngực tôi, làn da ấm nóng áp vào làn da tôi, đôi mắt nhỏ xíu chưa mở hẳn nhưng đã cố mấp máy.
Tôi khóc, lần đầu tiên kể từ đêm bị đẩy xuống cầu thang.
Không phải vì đau, mà vì con bé đã đến, an toàn, xa hẳn khỏi căn nhà từng suýt lấy đi cả hai mẹ con tôi.
“Con đặt tên bé gì,” mẹ tôi hỏi, đứng ngoài cửa kính, mắt cũng đỏ hoe.
Tôi nhìn con gái, rồi nhìn ra ngoài cửa kính, nơi luật sư Hạ đang đứng lặng lẽ phía sau hai người mẹ, ánh mắt anh dịu dàng đến lạ.
“Diệp An Nhiên,” tôi nói. “Để con bé được sống an nhiên, không giống như tuổi trẻ của mẹ nó.”
Từ Minh Khải xin đến thăm con vào ngày thứ ba sau sinh.
Tôi đồng ý, chỉ với điều kiện luật sư Hạ có mặt và cuộc gặp không quá ba mươi phút.
Hắn đứng cách nôi một bước, không dám bế, chỉ nhìn con bé ngủ, ngón tay khẽ chạm vào bàn tay bé xíu đang nắm hờ.
“Con giống em,” hắn nói khẽ, giọng có gì đó vỡ ra.
“Con giống chính nó,” tôi đáp. “Không cần phải giống ai để xứng đáng được yêu thương.”
Hắn ngẩng lên nhìn tôi, đôi mắt đỏ hoe.
“Anh biết mình đã sai. Không chỉ chuyện đêm đó. Mà từ rất lâu rồi, anh chọn cách không nhìn thấy những gì anh không muốn thấy.”
Tôi không đáp ngay. Tôi từng chờ câu nói này suốt ba năm, và giờ khi nó đến, tôi nhận ra mình không còn cần nó nữa.
“Anh có thể là một người cha,” tôi nói cuối cùng, “nếu anh chứng minh bằng hành động, không phải bằng lời xin lỗi. Nhưng anh sẽ không bao giờ là chồng tôi nữa. Hai chuyện đó tôi mong anh phân biệt rõ.”
Hắn gật đầu, không phản bác.
Trước khi rời đi, hắn dừng lại ở cửa, không quay lại nhìn tôi.
“Cô Tuyết Nga,” hắn nói khẽ, “là mẹ ruột của em, đúng không?”
Tôi im lặng một lúc.
“Đúng,” tôi nói. “Và cha anh là người đã đẩy cô ấy ra khỏi cuộc đời tôi hai mươi năm trước.”
Hắn đứng chết lặng ở khung cửa rất lâu, rồi lặng lẽ bước đi, không nói thêm lời nào.
Một tuần sau, Từ Bội Vân, cô của Từ Minh Khải, xuất hiện tại căn hộ dịch vụ mà không báo trước.
Bà ta ăn mặc sang trọng, nụ cười gắn chặt trên môi như một lớp trang điểm không bao giờ trôi.
“Diệp Uyển Thanh,” bà ta gọi tên tôi bằng giọng thân mật giả tạo, “cô cháu mình ngồi nói chuyện chút được không?”
Tôi để bà ta vào, có luật sư Hạ ngồi cạnh, ghi âm được bật sẵn theo đúng quy trình mà tôi và luật sư đã thống nhất từ trước.
“Cô nghe nói cháu đang lục lại vài chuyện xưa cũ,” Từ Bội Vân nói, giọng vẫn ngọt nhưng ánh mắt đã lạnh. “Chuyện đã hai mươi năm, người liên quan cũng không còn ai, khơi lại chỉ tổ mệt cả hai bên.”
“Ông Từ Quốc Cường đã mất,” tôi nói, “nhưng công ty Tân Hoa Phát vẫn đang hoạt động, và cô vẫn đứng tên đại diện pháp luật. Vậy chuyện xưa cũ nào đã kết thúc, thưa cô?”
Nụ cười của bà ta cứng lại.
“Cháu muốn bao nhiêu,” bà ta hạ giọng, “để chuyện này dừng ở đây? Cô có thể lo cho cháu và con bé một khoản đủ để không phải lo nghĩ đến hết đời.”
Luật sư Hạ khẽ nghiêng người, giọng lạnh tanh.
“Bà Từ Bội Vân, tôi xin nhắc bà, câu vừa nói có thể cấu thành hành vi hối lộ nhằm cản trở tố tụng. Tôi khuyên bà nên cân nhắc kỹ trước khi nói thêm điều gì.”
Từ Bội Vân đứng phắt dậy, mặt trắng bệch.
“Các người sẽ hối hận,” bà ta nói, giọng không còn ngọt ngào nữa. “Gia tộc họ Từ không dễ bị lay chuyển như các người nghĩ đâu.”
Bà ta rời đi, cánh cửa đóng sầm.
Tôi nhìn luật sư Hạ, khẽ thở ra.
“Vậy là bà ta vừa xác nhận,” tôi nói, “rằng có thứ đáng để bịt miệng.”
Ba tuần sau, mẹ tôi tìm ra một manh mối quan trọng: người kế toán viên từng ký khống chứng từ hai mươi năm trước, ông Chu Bách Niên, hiện đã nghỉ hưu, sống lặng lẽ ở một thị trấn nhỏ cách thành phố hai giờ lái xe.
Chúng tôi đến gặp ông vào một buổi sáng mưa phùn.
Ông Chu ban đầu từ chối tiếp, nhưng khi mẹ tôi đưa ra cuốn sổ kế toán cũ, ông sững người, mời chúng tôi vào nhà.
“Tôi đã chờ ngày này hai mươi năm,” ông nói, giọng run run. “Tôi không cố ý hại cô Tuyết Nga. Ông Từ Quốc Cường ép tôi ký, dọa sẽ tố tôi tội đồng lõa nếu tôi không hợp tác. Tôi đã hèn nhát im lặng suốt bằng ấy năm.”
Ông đồng ý ký một bản tường trình có công chứng, xác nhận toàn bộ chữ ký trên chứng từ rút tiền năm xưa là giả mạo, do chính ông thực hiện theo lệnh của Từ Quốc Cường.
Luật sư Hạ nhận bản tường trình, cẩn thận cho vào bìa hồ sơ, gương mặt anh lộ rõ vẻ nhẹ nhõm hiếm thấy.
“Có bản này,” anh nói, “vụ án của cô Tuyết Nga hai mươi năm trước gần như chắc chắn sẽ được minh oan. Và nó cũng là mắt xích nối trực tiếp đến đường dây Tân Hoa Phát hiện tại.”
Trên đường về, mẹ tôi ngồi cạnh tôi trong xe, tay siết chặt bản sao tường trình, nước mắt lặng lẽ rơi.
“Hai mươi năm,” bà nói, “mẹ tưởng mình sẽ chết đi mà không ai biết sự thật.”
Tôi nắm lấy tay bà.
“Con biết rồi,” tôi nói. “Và con sẽ không để sự thật đó chìm thêm một ngày nào nữa.”
