Chương 5
Phiên tòa xét xử bà Từ về tội cố ý gây thương tích được mở vào một buổi sáng cuối thu.
Tôi ngồi ở hàng ghế bị hại, mẹ tôi và luật sư Hạ ngồi hai bên.
Bà Từ xuất hiện trong bộ đồ giản dị, không còn vẻ sang trọng quyền uy như trước, tóc bạc trắng gần hết, dáng người gầy rộc đi trông thấy.
Luật sư bên bị cố gắng lập luận rằng đây chỉ là một hành động bộc phát trong lúc nóng giận, xin tòa xem xét giảm nhẹ vì bị cáo tuổi đã cao và chưa từng có tiền án.
Nhưng khi công tố viên trình chiếu đoạn video ghi lại toàn bộ sự việc, cùng cuốn nhật ký ghi chép suốt tám tháng của tôi làm bằng chứng về hành vi hành hạ có hệ thống, không khí trong phòng xử án lặng hẳn.
Đến lượt tôi trình bày, tôi đứng dậy, giọng cố giữ bình tĩnh.
“Tôi không đứng đây vì hận thù,” tôi nói. “Tôi đứng đây vì suốt tám tháng, mỗi lần tôi bị tổn thương, tôi đều được dạy rằng phải im lặng để giữ hòa khí gia đình. Tôi muốn con gái tôi lớn lên hiểu rằng im lặng không phải là cái giá phải trả để được yêu thương.”
Bà Từ, lần đầu tiên trong suốt phiên xử, cúi đầu, không còn ánh mắt sắc lạnh như trước.
Tòa tuyên bố sẽ nghị án và công bố bản án vào tuần sau.
22
Một tuần sau, tòa tuyên bà Từ bốn năm tù giam về tội cố ý gây thương tích, có tình tiết tăng nặng do nạn nhân đang mang thai và hành vi có tính chất kéo dài, hệ thống.
Khi nghe bản án, bà Từ không khóc lóc như tôi từng nghĩ.
Bà quay lại nhìn tôi, ánh mắt phức tạp, vừa oán hận vừa như có chút gì đó gần với sự thừa nhận.
“Con nghĩ con thắng rồi sao,” bà nói khẽ, đủ để tôi nghe thấy khi bị dẫn giải ngang qua.
“Tôi không nghĩ đây là chuyện thắng thua,” tôi đáp, giọng bình thản. “Tôi chỉ đang sống đúng với sự thật.”
Bà không nói thêm gì, cúi đầu bước đi theo cảnh sát tư pháp.
Ra khỏi phòng xử án, mẹ tôi nắm lấy tay tôi, siết chặt.
“Con làm tốt lắm,” bà nói.
Tôi nhìn ra khoảng sân tòa án ngập nắng, cảm giác trong lòng không phải là hả hê, mà là một sự nhẹ nhõm lặng lẽ, như vừa đặt xuống một gánh nặng đã mang quá lâu.
Phiên tòa xét xử vụ án gian lận tài chính kéo dài đường dây Tân Phát và Tân Hoa Phát diễn ra phức tạp hơn nhiều, kéo dài suốt ba tháng với hàng chục phiên xét hỏi.
Từ Bội Vân, với vai trò người đại diện pháp luật trực tiếp điều hành dòng tiền bất hợp pháp trong năm năm gần đây, bị tuyên mười hai năm tù giam về tội tham ô và làm giả tài liệu.
Ông Từ Quốc Cường, người khởi xướng toàn bộ đường dây hai mươi năm trước, đã qua đời nên không thể truy cứu trách nhiệm hình sự, nhưng tòa tuyên bố công khai xác nhận hành vi phạm tội của ông, đồng thời buộc di sản liên quan phải hoàn trả một phần thiệt hại cho cổ đông.
Ông Chu Bách Niên, nhờ thái độ hợp tác và tự nguyện khai báo, được miễn truy cứu hình sự, chỉ chịu xử phạt hành chính.
Tập đoàn Từ thị buộc phải tái cơ cấu toàn bộ hội đồng quản trị, dưới sự giám sát của Ủy ban Chứng khoán trong ba năm tiếp theo.
Khi bản án được tuyên, mẹ tôi ngồi lặng rất lâu trong phòng xử án đã vắng người, tay vẫn nắm chặt bản sao bản án vừa nhận.
“Hai mươi năm,” bà nói khẽ, giọng run run, “cuối cùng cũng có người tin mẹ.”
Tôi ngồi xuống cạnh bà, choàng tay qua vai bà.
“Con luôn tin cô,” tôi nói, rồi sửa lại, “tin mẹ, từ cái ngày mẹ mang theo cuốn sổ kế toán cũ đến gặp con.”
Từ Minh Khải, nhờ đã chủ động hợp tác cung cấp bằng chứng và tự nguyện từ chức trước khi vụ việc bị phanh phui, không bị truy cứu trách nhiệm hình sự, nhưng bị Ủy ban Chứng khoán cấm đảm nhiệm chức vụ quản lý tại bất kỳ công ty đại chúng nào trong vòng năm năm.
Hắn tìm gặp tôi sau khi nhận quyết định, ngồi ở quán cà phê nhỏ gần tòa án, dáng vẻ nhẹ nhõm hơn tôi từng thấy suốt nhiều tháng qua.
“Anh mất tất cả rồi,” hắn nói, không hề cay đắng. “Chức vụ, danh tiếng gia tộc, cả người mẹ từng bao bọc anh cả đời.”
“Anh còn con gái,” tôi nói. “Và anh còn cơ hội làm lại, bằng chính đôi tay mình, không dựa vào cái tên họ Từ nữa.”
Hắn gật đầu, mắt đỏ hoe nhưng không rơi nước mắt.
“Em cho anh xin lỗi một lần nữa được không,” hắn nói. “Không phải để em tha thứ, mà để anh tự giải thoát khỏi món nợ lương tâm này.”
“Anh xin lỗi vì đã không tin em suốt ba năm khi em kể chuyện mẹ anh,” hắn nói tiếp, giọng nghẹn. “Anh xin lỗi vì đã hèn nhát chọn sự yên ổn giả tạo thay vì bảo vệ vợ mình.”
Tôi nhìn hắn một lúc lâu.
“Tôi nhận lời xin lỗi đó,” tôi nói. “Nhưng nó không đổi lại được ba năm đã mất. Tôi không hận anh nữa, Minh Khải. Chỉ là tôi sẽ không bao giờ tin anh theo cách một người vợ tin chồng nữa.”
“Anh hiểu,” hắn nói. “Anh chỉ mong được là một người cha tốt cho An Nhiên.”
“Vậy thì hãy chứng minh điều đó bằng thời gian,” tôi nói, “không phải bằng lời hứa.”
